Anh đã biết yêu em...

Chap 2

Mang vẻ mặt của một thằng thất bại từ quán về nhà. Vừa mới đặt cái tay lên định mở cổng thì... - Này cái thằng kia...- tiếng kêu từ đằng sau. Quay lại là lãnh nguyên một đấm thẳng vào mũi đau điếng người từ con bé sáng nay. Tay ngay lập tức ôm vào chỗ tát mắt tròn xoe nhìn nó. - Anh có gỡ ngay cái đó xuống không hả...có gì thì từ từ rồi tôi xin lỗi chứ...anh làm thế thì khác gì thằng sở......... Nhiều và nhiều hơn nữa lời nguyền rủa tôi. Ôm mũi tròn mắt mà nhìn, đến khi con bé về đến cổng và chỉ tay thẳng vào mặt tôi. - Anh mà không gỡ xuống thì biết tay tôi. Đến lúc này tôi mới sực nhớ ra thì ra là đoạn video, được lắm, thù cũ chưa hết thù mới lại tới. Tôi lên phòng, vào fb cũng đã hơn mấy trăm lượt xem và vài lượt chia sẻ rồi. Và nhiều cái bình luận chất chất nữa chứ. Đâu như có mấy đứa bạn nhỏ tag luôn nhỏ vào kìa. Đã thế anh gửi lên Tin Việt luôn cho bõ. Dám đánh anh mạnh tay thế này à... Ai za, con bé có đi võ vẽ ở đâu không mà đấm đau thế! Mà...Vi*** là fb con bé à, kết bạn lôn, sợ gì. Vừa gửi lời mời thì con bé đồng ý luôn mới sợ chứ. - Gỡ xuống cho tôi ngay.- con bé nhắn. - Ơ, mình có quen nhau à. - Grừ, grừ... - Ô, cờ hó biết nhắn tin?!!! - ... Được lắm, nhớ đấy. - ^^ Ha ha ha tức điên không nói được câu nào kìa. Dám động vào anh à. Soát qua fb nhỏ, khiếp, cái avata ảo lòi ra. Mà nhìn kĩ cũng xinh phết đó chứ, giữa 360 và thực tế thì cũng không khác là bao, ít hơn mình một tuổi mà nãy dám gọi thằng kia mới gê chứ. Mà kệ cha nó chứ, xinh là một truyện, đấm lại là truyện khác cơ mà. Đang hả hê thì có tiếng chuông cửa. Mình nhớ là mình đóng tiền điện nước đầy đủ rồi mà, nếu là bạn bè đến thì cũng chưa thấy thằng nào bấm chuông bao giờ hết. Trừ đi tất cả những trường hợp trên thì chắc chắn là con bé còn gì. Ngó vào camera thì đúng là nhỏ thật. Mình kệ con bé, quay vào mở nhạc ăn cơm rồi nghỉ... Lại tỉnh dậy bởi tiếng chuông điện thoại, đều đặn như vậy, Ngọc luôn là người đánh thức tôi dậy. - Định bơ em luôn đó hả?! - À à, anh đang định gọi mà. - Hứ ứ thèm giờ này kiểu gì chả đang đi chơi hay nằm vật ra đấy. - Chỉ em hiểu anh. Chu òa. - Thôi đi, khiếp...! - Thôi ma,̀ thô thô thôi mà có người thích kinh cả lên được còn bày đặt. - Hứ, không thèm. - Chu òa... - Đã bảo không thèm. - Chết cha, cái điện thoại cứ kêu nữa đi, thèm lắm là thế nào nhỉ. - Ghét... Chỉ có vậy, lần nào nói chuyện với nhau với chúng tôi thế là đủ cho hai trái tim cô đơn, lẻ loi giữa thế giới trôi nhanh vun vút như thế này. Thế là đủ cho cả ngày mệt nhọc. Ngọc thì bằng tuổi tôi. Khổ là ở cái đó, nhiều hôm mà cô ấy cứ bắt tôi học cùng đến tịn khuya mới chịu buông tha. Mà tôi thì có chú ý gì đâu cơ chứ đành cố mở căng mắt ra mà ngắm Ngọc qua cái màn hình gần 4 ing kia thôi chứ. Nếu mà ngủ luôn sợ Ngọc lại buồn mất. Ngọc cũng không động chạm gì đến cái vụ fb của mình vừa rồi cũng do mình cố ý làm một nick riêng, chặn nick Ngọc lại. Mình cũng chẳng hiểu sao lại muốn giữ kín Ngọc với mọi người ở đây nữa kể cả bạn bè. Mình không muốn mối quan hệ này bị đem ra bàn tán khi chưa biết nó sẽ đi đến đâu nữa. Chỉ biết mình thương yêu Ngọc rất nhiều... Nói chuyện mãi Ngọc mới chịu dừng lại. Cô ấy còn phải đi học thêm nữa. Khổ thân, thi trường điểm làm gì không biết để giờ khổ thế hả Ngọc ơi... Tôi lúc này bước lên sân thượng lấy quần áo để đi tắm thì mới giật mình... Quần áo, quần áo của mình đâu hết mịa nó rồi. Đang ngó ngang ngó dọc xem nó có bay ra đường hay không thì con nhỏ nhà bên đã đứng trực sẵn từ bao giờ và đống quần áo của tôi thì nằm thù lù một góc ở bển. - Â â ấy ơi cho mình xin mấy bộ quần áo. - ...- không thèm nói. - Mọi thứ đều có hướng giải quyết, đừng làm mất lòng nhau. -... Thôi xong, nói đến đây thì mất lòng quá rồi còn gì, con bé sút đống quần áo tôi vào trong rồi đóng sầm cửa lại. Thôi rồi, xác định nhé con, mai mày cởi chuồng đi học, cho chừa cái tội lười, quần áo để đến cuối tuần giặt. Rồi đó, đi xin lỗi nó đi. Ờ... mà xin cái gì mà xin, lại là nhỏ gây sự trước ấy chứ được, quả này thâm thật đấy... Đứng trước cổng nhà nhỏ bấm chuông. Thôi thì đành xuống nước một tí chứ không quần áo mai đi học kiểu gì. - Có chuyện gì không em.- chắc là chị nhỏ. - À dạ có mấy bộ quần áo của em bay xang nhà chị, chị cho em xin lại với ạ.- phét vãi ra. - Đợi tí. Vi xem có lấy nhầm quần áo không này. Ặc chị thế thì chị nói luôn là "giấu kĩ cái đống quần áo đó đi" cho nó xong chuyện chị ơi. - Vi nó kêu không có em ạ, em về xem lại đi. Có được thì em đi đầu xuống đất. Hậm hực bước vào nhà, ngồi phịch cái xuống. Cho lấy, anh đi mua cái mới. Chạy nhanh ra cái chợ gần nhà mua tạm cái áo thun với cái quần thể thao, đâu thì cũng đang cuối thu mà, trời cũng đang lạnh dần rồi. Chết cái là sáng hôm sau, tôi phải lấy cái áo mùa đông đi học trong khi tia nắng xớm mai đang chiếu thẳng xuống đầu tôi- nóng chết cha. Đi học mà cứ như đi giảm cân ý mượn áo của mấy thằng bạn mà đứa nào cũng không có. Tức thiệt ý, tức nhất là cái khoản mấy đứa nhìn tôi như kiểu người ngoài hành tinh ấy. Mà nghĩ thì cũng điên thật, trời còn nắng mà lại đi mặc áo mùa đông. Đến cổng trường thấy nhỏ, nhỏ thì đang nhìn chằm chằm tôi tỏ vẻ đắc chí lắm. - Nhìn gì mà nhìn.- tôi quát nhỏ. - Blêu... - Trả người ta cái áo nhanh lên. - Nóng thế này thì làm sao phải mặc hihi. - Đợi đấy. Nói chuyện với con này thêm tí nữa chắc tôi giết nhỏ luôn mất. Sao mà nhỏ biết trêu ngươi thế không biết. Được lắm...được lắm... Ngồi học mà cứ nghĩ cách phải trả thù. Cái áo khoác thì đã được tôi cởi bỏ ra thành ra cứ phải trực trực xem thầy giám thị có đi qua không còn ứng biến kịp thời. Trực mỏi cả mắt, nghĩ đau cả đầu, nghe nhức cả tai cuối cùng thì tôi gục thật, đành phó mặc cho hên sui hôm đó cho thầy nghỉ ở nhà với vợ không lên trường. Thế nhưng đỏ thì gì cũng hên và hễ mà sui thì đen đủ đường luôn. Tôi bị gọi lên bảng làm bài trong khi đang yên giấc ngon lành. Bài trên lớp thì cũng đơn giản thôi, chết cái là làm bài xong thì thấy thầy giám thị đã đứng ở cửa lớp từ bao giờ. Thôi xong, lại phải xuống văn phòng ngồi chơi với thầy rồi. - Thầy ơi, áo đồng phục em để dưới bàn, thầy đợi em tí. - Không lí do lí chấu gì hết. Mang giấy bút xuống văn phòng ngay. - Đúng đó thầy, tội thằng này là không thể tha.- bỏ mịa, bọn ở lớp lại chuyên có cái trò thêm xăng vào lửa. - Thầy ơi... - Xuống hay là chạy 5 vòng trường. Đành ngậm ngùi ôm hận đi xuống. Như cũ, thầy tiếp tục đi xem xét còn tôi thì phải tự giác đi xuông văn phòng đợi xem ổng phạt cái gì. Vừa mới đi xuống đến đầu dãy nhà của thầy cô thì tôi thấy thấp thoáng có bóng một người con gái. Là nhỏ Vi, đúng rồi. Sao nhỏ lại đứng đây, mà hình như nhỏ đang khóc, đúng rồi. Định đến xem nhỏ có bị gì không thì nhỏ bỗng quay ngoắt lại, nhìn thấy tôi có vẻ như nhỏ cố kìm nước mắt lại. - Ấy bị sao thế? -...- không trả lời. Tôi cũng không dám hỏi gì thêm nữa, đứng đó cũng không tiện đành kêu "thôi, có gì học đi, lát về tôi gỡ xuống cho". Cũng không đứng đó nữa mà đi luôn. Lúc đánh mình thì hổ báo lắm cơ mà giờ trông như con mèo con đang đói ấy. Cũng khó hiểu thật. Thôi kệ, lên văn phòng uống nước đã khát lắm rồi!!!!!!!!!

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook