Anh ơi, Làm bố của con em nhé...

Sapa

Thời tiết thật là rét, cái rét buốt lạnh ở sapa.
6h sáng.
Nó ko muốn chui ra khỏi cái chăn ấm chút nào, khí hậu khắc nhiệt thế này mà e đòi đi bằng đựợc.
Tỉnh dậy, nó vscn rồi thu don đồ đạc khởi hành theo đúng lịch trình.
Gọi điện sang phòng e thì cũng dậy rồi. 
Nó cùng Q xuống xếp hành lý trước.
Địa điểm đầu tiên là núi Hàm Rồng.
Từ nơi đây có thể nhìn được toàn cảnh SaPa. 
Thật huyền ảo, ở nơi đây như lạc vào vườn tiên vậy.
Nó lai e, e thì cứ ôm chặt lấy nó như sợ nó chết rét ý.
Đi đường trời thì lạnh, được gái ôm cũng có thêm động lực để đi.
Sau một hồi chụp ảnh các kiểu con đà điểu thì lại tiếp tục khởi hành.
Chúng em lên bản.
Đi tầm 30 phút thì tới nơi.
Đường bản gồ ghề khó đi lắm ấy, nhiều lúc suýt té ngã.
Càng lên cao trời càng buốt giá, thế mà trẻ em ở đây vẫn ăn mặc phong phanh. Đầu trần, chân đất.
Vùng đất nghèo khó của tổ quốc. Nhìn vào hai bì quần áo ở phía sau xe thì nó cũng đã hiểu một phần nào đó.
Chúng nó tìm đến gặp trưởng thôn, mục đích là muốn có được thông tin hộ nghèo để có thể chuyển chút quần áo ấm cho các e.
Nó không thể tin được những gì e và bạn em đang làm lúc này.
Tuy không thể giúp đỡ được tất cả mọi người nhưng cũng đã phần nào xua bớt đi cái giá rét của mùa đông.
Nó được biết là số quần áo này do em và các bạn ở lớp đi quyên góp được.
Nó đến thăm một gia đình, nhà có tới mười thành viên, gia đình bốn thế hệ.
Cụ ông, cụ bà năm nay 85t, hai ông bà ngoài 50, một cặp vk,ck ngoài 30 và 4 người con.
họ đang cùng nhau bên mâm cơm chỉ có cơm độn sắn, măng muối và một chút nước mắm.
Mặc thì cũng chỉ có hai cái áo mỏng.
Bốn người nó nhin nhau không khỏi trạnh lòng, sống trong một cái xã hội mà cuộc sống thật khác nhau.
Họ mời chúng nó ngồi quây bên bếp lửa hồng sưởi ấm, họ cũng không có thể mời tụi nó ăn cơm, kể cả có mời tụi nó cũng không dám ăn.
Không phải vì chê cơm mà không ăn, một nồi cơm bé có tới 10 người ăn còn không đủ nữa là...
Thế mà ở nơi đây họ còn xây tượng đài mấy nghìn tỉ trong khi có hàng triệu người thiếu cái ăn trong mùa giá rét.
Trò chuyện một lúc với gia đình, chia sẻ cho gia đình mấy bộ quần áo rồi chúng nó đi tới những hộ gia đình khác.

Đến trưa thì số quần áo cũng được chia gần hết, bốn người bọn nó được bác trưởng bản mời về ăn cơm cùng gia đình.
Trên này họ sống thật thà lắm, bác cùng gia đình nhiệt tình nên ở lại ăn cùng gia đình.
Ăn xong, nghỉ ngơi đến 2h chiều lại tiếp tục công việc.
Khi đi phát quần áo thì có một số gia đình sắp hết gạo ăn, không thể làm ngơ được, nó bàn với quang đi xe xuống dưới mua gạo, chăn. Em và H tiếp tục công việc.
Đến tối thì công việc cũng hoàn thành xong. 
Mọi thứ coi như cũng đạt tới 98%.
Được sự giúp đỡ của bác trưởng bản cùng với gia đình.
Bác trưởng bản cám ơn chúng nó nhiều lắm, bảo chúng nó ở lại ăn cơm cùng gia đình rồi sáng mai xuống dưới xuôi, chứ trời tối này đường xá khó đi lắm.
Nó nhìn sang e rồi H,Q muốn hỏi m.n xem ý kiến thế nào ?? Cả ba cùng nhất trí ở lại.
Nó : lại phiền bác cùng gia đình rồi ạ.
Buổi tối sau khi ăn cơm cùng gia đình thì m.n trong bản đã đến cảm ơn bọn nó rất nhiều.
Có một bà cụ đã gọi chúng nó lại và trao cho chúng nó 2 cặp vòng tay.
Cụ nói đây là vòng uyên ương, nó sẽ giúp các con hạnh phúc và bên nhau suốt cuộc đời dù có trải qua khó khăn nào đi chăng nữa.
Cụ nói đây là chút quà cám ơn của dân trong bản , nên không được từ chối. 
Cụ tận tay đeo cho chúng nó luôn.
Người dân tộc họ sống cũng rất tình cảm.
Bốn người cảm động quá không biết nói gì, hẹn cụ dịp khác sẽ lên chơi.
Đến muộn thì m.n trong bản cũng dần ra về hết. 4 người tụi nó được bác trưởng bản ưu tiên ngủ gần bếp lửa, bác đưa cho tụi nó hai chiếc chăn.
Nằm xuống mà lòng thao thức, nghĩ về tất cả mọi chuyện, nó không ngờ, một cô tiểu thư như em lại có thể nghĩ được sâu xa như vậy.
Nó không ngủ được, ngồi dậy sưởi ấm bên bếp lửa hồng.
Chợt nó nghĩ về P, lâu lắm rồi, kể từ lúc chia tay chưa gặp lại nhau. Không biết giờ này em thế nào??
Tự nhiên có hai bàn tay ở đâu ôm ngang người nó, làm nó giật mình.
Quay lại thì là L. 
Nó hỏi : e chưa ngủ à L.?? 
Trời lạnh nên e chưa ngủ được, còn a ??
A không ngủ được.
A có chuyện gì ạ ??.
Không, a thì làm gì chuyện gì chứ. Giọng lấp liếm quay ra chỗ khác trả lời.
L dường như nhận ra điều gì đó ở nó, nên không cố hỏi.

Nó không thể ngờ rằng tình cảm của L dành cho nó nhiều đến như vậy.
L ôm chặt lấy nó.
Lạnh lắm hả e, nó quay sang hỏi e.
Hì, có a bên cạnh e là e hạnh phúc rùi.
Cô nương chỉ có tranh thủ lợi dụng thôi.
Dần dần đống lửa cũng tàn. Quay sang đi ngủ thì hai người kia đang ôm nhau ngủ rồi. 
@@. 
Khó xử, chỉ có 2 cái chăn và 2 cái chiếu, Q vs H dùng một rồi. 
Nó nhìn e , e nhìn nó. 
Thôi e ngủ đi, a lấy ít củi nữa đốt. Nó nói với e.
L a không ngủ ạ ???
Có tí a ngủ sau.
@@. Sao mà ngủ được. Chả lẽ nằm ngủ chung.
5 phút sau...
10 phút sau....
20 phút sau...
Nó vẫn ngồi bên đống lửa hồng sưởi ấm.
Hình như e vẫn chưa ngủ hay sao ấy, nó cảm nhận được.
Bất chợt em gọi nó : 
A ơi, e không ngủ được ?? 
Lạnh hả, lấy áo a nè.
Công nhận một điều trên này rét kinh hồn, nhiêt độ về đêm chắc tầm 2-3 độ.
Không. E e e ....
Em làm sao, ngủ đi mai về nữa.
A, e muốn được ôm a ngủ cho ấm .!!
Nam nữ e không sợ....
Chỉ ôm thôi mà, e lạnh lắm.
Trời ơi, khó xử quá... !
Mặt e có vẻ hơi tái tái, nó thấy lo lo cho e, chỉ ôm thôi, tự dặn lòng.
Nhỡ không may có cái gì thì .....
Nó nắm xuống cạnh e, và gần bên cái bếp lửa.
Vừa nằm xuống e quay sang ôm nó, vừa ôm vừa nói thầm : 
Hihi, a ấm lắm.
Nhớ chỉ mình e đựợc ôm a thôi. Không cho ai ôm a đâu đó, anh là của riêng em.
Bất công , bất công thật :3 . Thành của riêng hồi nào nhỉ.

Nó nằm suy nghĩ: không ngờ con người nơi đây giỏi chịu rét, khổ thật.

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook