Anh ơi, Làm bố của con em nhé...

Chap 12

Một lúc sau thì bs cũng có mặt.
Sau thăm khám các kiểu.

Bệnh nhân tỉnh rồi, cũng may không sao cả, cần nằm để điều trị rồi theo dõi thêm.

Ông bs cùng chị y tá đi ra. 
Cô gái kia đến gần nó nói : 
Anh ơi, cũng may anh không sao cả, không thì e....

Nó mà sao chắc nó chết rồi ấy chứ. 
Em cám ơn anh nhiều lắm ạ. May có anh không thì em....

Khổ thân, cô bé vừa nói vừa khóc.

Uh. Thôi không sau đâu e. 
Mọi chuyện cũng qua rồi. 
Sau một cuộc nói chuyện thì cũng biết sơ sơ e nó 22t. Đang học đh abc. Tên Hân. 
Quê quán ở đây.

Chợt nó nhớ ra, điện thoại với đồ đạc của nó không biết ở đâu ? 
Nó hỏi Hân: e biết điện thoại a ở đâu không. 
Em bỏ trong túi e từ hôm nọ .Để e lấy.

Một tay què, một tay cầm điện thoại. Nó mở máy ra. 
1
99 cuộc gọi nhỡ, 50 tin nhắn. Đa phần của L.
Nó sực nhớ ra, hẹn e đi xem phim.

Nó gọi luôn.

L bắt máy không quá 0,5s.
Nó chưa kịp nói gì thì nhận ngay một chàng.

Sau câu nói cuối cùng thì L tắt máy.
Nó gọi lại định nói thì không được.
Gọi điện cho bà tổ trưởng xin phép nhà có việc bận đột xuất nên nghỉ chưa xin phép.
Cũng may cũng chỉ bị nhắc nhở tí.
Hân ngồi bên cạnh chắc đoán ra được nó gọi cho ai.
Nó tắt rồi vất máy sang một bên. 
Quay sang nói với hân
Em không về đi học ak.
Không anh ạ, em xin nghỉ một tuần. Mà anh có người nhà ở đây không ạ.
Không có e ah, a đi làm ở ngoài này một mình.
Nói xong mới nghĩ ra, giờ nằm viện ai chăm mình đây, ôi cái cuộc đời.
Vậy thì không có ai chăm a được. Để e chăm khi nào a ra viện.
Thôi, không sao đâu e. A tự lo được.
A lo thế nào được trong khi gẫy một tay, lại thương đầy mình nữa.
Coi như em trả ơn a đi.
Biết thế chứ sao, chả lẽ gọi điện về gia đình thì bme kiểu gì cũng ra luôn Hp. Không muốn 2 cụ lo.
Trưa thì Hân mua ít cháo cho nó ăn.
Nó tự súc thì Hân một mực không cho, tự tay súc cho nó ăn.
Ngay miếng đầu tiên suýt nữa nó bỏng hết miệng, tí phọt hết cháo ra.
Hân xin lỗi rối rít, e nó quên không thổi nguội.
Từ miếng sau thì không phải nói. Cứ như kiểu bón cho trẻ ăn vậy.
Ăn xong thì nó ngủ thiếp đi lúc nào không hay, có lẽ do đau quá.
Gần tối nó mới tỉnh dậy, hình như có ai đó đang ngồi gục bên cánh tay nó.
Nhìn bóng dáng quen quen. Không lẽ là L, sao lại biết nó ở đây nhỉ.
Nó cử động thì e chợt tỉnh giấc.
Chưa kịp nói gì thì e đã khóc tu tu lên rồi.
Ai làm gì đâu mà khóc.
Huhu. Sao anh lại giấu e, a bị như thế này không cho em biết hả, biết em lo lắm không.
Huhu..huhu..uuu.
A đã kịp nói gì đâu thì em tắt máy rồi còn đâu. Anh không sao rôi mà. Không khóc nữa nhé.
Dỗ mãi cuối cùng cũng nín, con gái khóc dai thật.
Anh em con trai nhớ đừng làm con gái khóc nhé. Không may có khóc thì cứ mặc kệ nó. Hết nước mắt thôi ấy mà. Biểu tượng cảm xúc pacman.
Mà sao em biết a...
Lúc chiều, có một người con gái gọi điện cho e nên em mới biết. 
Em liền vào trong đây luôn.
Chắc là Hân gđ cho e rồi. Chỉ có Hân biết chứ làm gì có ai biết nữa.
Lần sau nếu có chuyện gì phải cho e biết nhé. Anh làm em lo lắm biết không ?.
Uh, rồi rồi. Anh không sao mà. 
Không sao mà người như thế này à? A xem còn chỗ nào không băng không ? 
Nó nhìn e rồi cười..
Chợt cánh cửa mở. 
Hân bước vào, trên tay cặp lồng cháo.
Hai người con gái nhìn nhau, nó đoán chắc e biết rồi, Hân gọi điện cho e mà.

Em mang cháo vào, a ăn luôn cho nóng. 
Chị mời luôn ạ, em nấu luôn cho hai người.
Hân lên tiếng. 
E cứ để đó tí a, chị ăn cũng được. 
Anh đỡ hơn chưa ạ.
A đỡ nhiều rồi, cám ơn e.
Thôi, a chị ăn cháo đi cho nóng, e ra ngoài tí.
Ok, em
Linh lấy cháo súc ra làm hai bát. Nó đang định lấy cái thìa tự xúc thì L nhất quyết không cho, bảo tay nó như kia thì xúc sao được.
Gẫy có 1 tay trái thôi chứ 2 tay đâu mà phải lo. Biểu tượng cảm xúc colonthree.
Linh xúc cháo cho nó ăn, như kiểu cho con ăn bột ấy, thổi thổi cho khỏi nóng rồi nó chỉ việc há miệng ra thôi. 
Có điều khác với trẻ em là phải kiểm tra xem còn nóng nhiều hay ít thôi. Biểu tượng cảm xúc pacman
Công nhận cháo ngon phết, cố gắng làm vài bát cho nó khỏe. :))))))
Linh xin nghỉ học mấy hôm chăm nó, nó bảo nhưng e không chịu. Công nhận con gái ngang thật.
Sau hôm đó thì Quang với Hằng cũng biết vào thăm nó, cả mấy người làm cùng cty nữa.
May có Q vào tắm rửa hộ cho nó không thì chịu chết.
Mỗi tối Hân cũng vào thăm nó, chỉ xã giao nói chuyện vài câu rồi về.
Một tuần sau thì nó cũng ra viện, lúc thanh toán viện phí thì em y ta nói có người thanh toán rồi. 
Nó đoán chắc Hân.
Linh, Hằng, Quang vào đón nó ra viện rồi về phòng nó làm bữa liên hoan. 
Nó sang rủ thêm hai ông anh phòng bên cạnh thì.
Thằng kia mày mất hút đâu cả chục ngày nay thế e. 
Nó nhìn vào tay trái bó bột rồi kể.
..........
Thôi không sao tốt rồi, vậy không báo cho hai a vào thăm.
Sơ sơ thôi mà anh, tí hai anh nhớ sang phòng em nhé.
Chú cứ về đi, bọn a sang sau.
Về phòng hai e đang nhặt rau ăn lẩu, Q thì đang chặt thịt gà, bò. 
Quả này ăn thì vỡ bụng cũng không hết.

Vì ăn lẩu nên chuẩn bị mọi thứ cũng khá nhanh. 
Nó đi mua thêm mấy lon bia, nước ngọt, mỳ tôm nữa. 
Về tới phòng a tùng với a lâm cũng sang rồi.
1...2.....3 zô.
1...2....3 zô.
Mừng chú tai qua nạn khỏi. A tùng lên tiếng.
Uống đi anh. 
Cái khoản bia bọt nó không thích lắm, chỉ qua loa cho xã giao thôi. 
Nó giới thiệu hai a cho Q vs H.
Hai anh chưa có người yêu, em có cô nào giới thiệu cho anh ấy nhé.
H: hi, e tưởng cái gì chứ. Chuyện này dễ ợt luôn.
Ui, thế thì tốt quá, hy vọng noel này hai đứa tụi anh thoát cảnh FA.
Mọi người nói chuyện khá vui vẻ, rôm rả.
Nó què 1 tay nên ăn uống hơi bất tiện chút.
Các cụ có câu : Chó liền da, gà liền xương.
Linh ngồi gắp cho nó liên hồi. Ăn chưa hết đã gắp cho rồi.
Bốn người kia nhìn thấy cứ ngồi cười tủm tỉm, nó thì phát ngại lên được.
Quay sang bảo e thôi đừng gắp nữa, a chưa ăn hết mà.
Nói mãi e mới nghe ý.
Cuối bữa e mang một chút hoa quả gọt sẵn mời mọi người.
A tùng thấy thế, trêu nó :
Nhất chú mày nhá, ny đã xinh lại còn đảm đang nữa. Sướng nhất rồi còn gì nữa, a chỉ mong được một phần thôi. 
A lâm cũng hùa theo.
Hai cái ông này ăn xong lại còn bày trò, chả lẽ oánh cho cái. 
Làm nó với e ngại đỏ mặt k dám nhìn lên.
Xong bữa, H vs L dọn dẹp. Nó với Q ngồi uống nước cùng a T, a L.
Một lát sau hai e cũng ra. Ngồi nói chuyện một lúc thì H vs Q xin phép về trước, hai a T vs a Q cũng về phòng. Chỉ còn nó với e.
Hai con người, bốn con mắt nhìn nhau, ngai ngùng, không ai nói với ai câu gì hết.
Nó lên tiếng : 
Cám ơn e đã chăm sóc a lúc ở viện nhé. 
Không có gì đâu ạ. 
Mình xem phim nhé, để a bật.
Hai đứa lên giường xem phim, xem một lúc thì quay sang đã dựa vào nó ngủ từ lúc nào không hay.
Có lẽ do mấy hôm e chăm nó ở viện nên như thế.
Nó lấy điện thoại ra chụp ảnh luôn lúc này.
Khuôn mặt xinh xắn, thanh toát, má lúm nữa. Cơ mà công nhận, người gì xinh dã man, ngủ cũng xinh.
Đôi khi chỉ muốn cắn cho một cái.
Nó để e ngủ hơn 1h rồi e dậy.
Linh...linh ...linh, dậy đi e muộn rồi không về nhà ak.

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook