Anh ơi, Làm bố của con em nhé...

Chap 18

Trong lúc bất tỉnh, nó vẫn nghe thấy tiếng còi cấp cứu và một tiếng khóc của ai đó cứ vang vảng bên tai.
_ Anh ơi, a đừng chết. Huhuhu. Anh đừng chết.
Vào một buổi sáng đẹp trời nó tỉnh dậy.
Toàn thân đau nhói, nó mở mắt ra hình như có ai đó đang ngồi bên nó. Cố gắng quan sát thật kỹ xem là ai .
Hình bóng quen quen, là Linh . Chả lẽ em ở đây cả đêm chăm sóc nó sao.
Nó đưa cánh tay lên chạm vào mặt Linh thì Linh tỉnh dậy.
Bất chợt, hai hàng nước mắt em tuôn rơi.
_ huhu, anh, anh tỉnh rồi ạ. 
Huhu, em cứ nghĩ a ....... huhu.
_ Anh tỉnh rồi mà. 
_ Để em đi gọi bác sĩ đã, rồi Linh vụt đi.
Chưa đầy 1 phút sau thì e đã trở lại cùng vài vị bác sĩ. 
Sau một hồi thăm khám thì kết luận.
Bệnh nhân tỉnh lại là rất may mắn rồi, cứ nằm ở đây điều trị cho khỏi hẳn rồi xuất viện. Nhưng vẫn cần phải lưu ý và làm thêm các xét nghiệm.
May vẫn chưa chết là được. Số nó vẫn đỏ chán.
Nói xong thì vị bsi đi về, phòng chỉ còn lại nó và Linh.
_ Linh, a bất tỉnh bao lâu rồi ? 
_ Hơn hai ngày anh ạ.
_ Ai đưa anh vào đây ? 
_ Là Huyền ạ. Lúc đó Huyền nó đi ngang qua nên gặp .....
Đi ngang qua ư, Huyền làm gì ở đây mà đi ngang qua nhỉ, nó tò mò và hơi khó hiểu.
Giờ nó mới chút ý quan sát e, hai quầng mắt sưng húp và thâm quầng, có lẽ là khóc vì nó.
Nó đưa tay chạm lên mặt Linh, Linh nhìn nó. 
Hai ánh mắt bất chợt chạm vào nhau.
_ Cám ơn em đã chăm sóc anh. Có mệt không em ? 
_ Không anh ạ. 
_ Buồn ngủ không ? 
_ Không ạ.
_ Sạo vừa thôi, đi ngủ đi hai mắt thâm quầng lên rùi kìa. 
_ Không có mà.
_E soi gương xem có phải không ? 
_ hì, đôi chút ạ. 
_ Ơ đi đâu đấy ? 
_ Em ra ghế ngủ ? 
_ Ghế nằm đau lưng lắm đấy, lên nằm cạnh a mà ngủ này. 
_ a đang bị đau mà, không may e chạm vào thì ...
_ A không sau đâu, a nằm gọn vào là được, hơn nữa ở ghế làm gì có chăn. Thôi lên đây ngủ đi. 
_vâng, e ngủ chút tí a gọi e nhé !
Nói xong thì Linh lại gần lên giường nó và nằm ngủ. Mới nằm một tí mà em đã ngủ ngon lành rồi. Có lẽ e đã thức suốt hai ngày qua chăm sóc nó.
Nó đã mắc ơn người con gái này mất rồi.
Giờ nó phải làm gì đây, cứ như thế này thì nó sẽ yêu cô gái này mất.
Đang mải mê với những dòng suy nghĩ thì cánh cửa phòng mở ra. Một người con gái nữa bước vào.
Huyền bước vào, nhìn nó với ánh mắt ngỡ ngàng khi thấy Linh đang nằm ngủ bên cạnh nó, mặt thoáng một chút buồn . Nhưng nhanh chóng lấy lại sắc mặt rồi nói : 
_Em nghe bs nói a tỉnh rồi, a đỡ hơn chưa ạ. 
_ Cám ơn e, a đỡ hơn rồi.
_ Linh nó ngủ lâu chưa anh ? 
_ Cũng được một lúc rồi em ah. 
_ Nó thức suốt hai ngày chăm anh đấy, nó khóc suốt làm em dỗ mãi mới nín.
_Nay em không đi học ak ? 
_ Không, e xin phép nghỉ mấy hôm. Lý do làm sao a bị đánh vậy ? 
Chuyện hơi dài, e có nhớ lấn trước a nằm viện không ?
Bla......bla.....bla......
_ hóa ra là vậy, mà bọn chúng bị cho 1 trận cũng không khác gì a mấy đâu rồi bị CA nhốt rồi. 
_ Sao lại thế, ai đánh chúng nó ? 
_ Anh hỏi cô gái nằm ngủ kia kìa, chứ sao em biết được chứ ?
Sao lại là Linh nhỉ, chả nhẽ Linh quen xã hội đen chăng ? Nó thắc mắc.
Huyền nhìn nó cười tủm tỉm.
_ Ai bảo anh thích giúp người khác cơ, giờ thì ...
_ bản chất no thế rồi em à, hình như ngấm máu anh rồi thì phải. 
_ Hi, vậy a có gắng phát huy thêm vài lần vào viện nữa nhé. 
_ Trời ơi, có ai đời lại trù úm anh như vậy không. Công nhận em tốt thật ấy.
_ Em không tốt thì còn ai tốt nữa, không có em thì chắc a đang ngồi mâm xôi rồi ý.
Mải mê nói chuyện quá, nói hơi to thì Linh đang ngủ cũng tỉnh dậy. 
_ huyền, đến lúc nào không gọi tao. 
_Vừa đến thôi, sao không ngủ nữa à ? 
_ Thôi, tỉnh rồi. 
_ Em vào rửa mặt mũi đi.
_ Mà mày về tắm rửa thay quần áo đi, 3 ngày rồi đấy, nhìn mày như ...... 
_ Thảm lắm à ? 
_ Vào soi gương thì biết.
Một lát sau, em đi ra.
_ Hì, mày trông ảnh dùm tao nhé, tao về trưa tao quay lại. 
_ Thôi, ngủ nghỉ đi. Tối vào trông tao về. 
_ ờ, hihi cám ơn bạn tốt. 
_ Anh, em về nhé. 
_ Em về đi, a không sao đâu. Có Huyền ở đây rồi.
Linh về, nó ngồi nói chuyện với Huyền.
_ Anh với Linh thế nào rồi ? Nét mặt buồn buồn khi hỏi nó .
_ Thế nào là thế nào em ? 
_ Thì chuyện tình cảm ý, em thấy hai người.....
_ Anh à, chỉ là bmẹ Linh nhờ a chăm sóc hộ thôi. 
_ Em,em tưởng ..... 
_ Tưởng gì, hay là e nghĩ a với Linh..... 
_ VÂng.
_ Không, không có gì hết, hiện giờ a chỉ coi Linh là e gái thôi. 
_ Nhưng, nhưng em thấy hình như nó yêu anh nhiều lắm.
_ Anh biết, nhưng tình yêu nó đến từ hai phía mà em. Hiện tại a chưa lo được cho bản thân huống chi ......
_ Vâng.
_ Mà a hơi thắc mắc một chút sao không cho a nằm phòng bình thường sao lại đễ a nằm phòng này. 
_ Hi, a hỏi cái Linh ấy, 
_ Sao lại hỏi Linh, nằm phòng này max lắm em ơi, lương anh sao tải nổi. 
_ em tưởng chuyện gì, nó thanh toán tiền phòng cho tới lúc ra viện luôn rồi. 
Tự nhiên nó lên cơn đau, không rõ là đau gì nữa, Huyền thấy thế vội vàng đi gọi bsĩ cho nó.
Kết cục là được một mũi giảm đau và ngủ thiếp đi sau vài phút bị tiêm.
Tỉnh dậy thì trời đã sẩm tối, ngó nghiêng qua phòng không thấy ai cả. Nghe loáng thoáng hình như có tiếng ai đó đang cãi nhau bên ngoài.
Nó định lết cái thân tàn dậy nhưng ko sao dậy nổi , cố gắng của nó là ngã xuống và làm vỡ chiếc cốc cạnh bàn, dây truyền bật tung ra.
Nó nhanh tay khóa lại được dây truyền thì cánh cửa mở ra.
Anh, anh làm sao vậy ? Anh có sao không ? 
Huhu....huhu.....huhu. Huyền đỡ nó dậy nằm lên giường rồi nhanh chóng đi gọi bs.
Vậy là thêm một người con gái nữa khóc vì nó, chỉ là bị ngã thôi mà sao cũng phải khóc cơ chứ.
Vị bs cùng cô y tá đến kiểm tra.
Bệnh nhân không sao cả, người nhà cần chú ý thêm, luôn luôn có một người bên cạnh để khi có chuyện gì thì báo cáo cho y tá nhé.
Huyền thì dạ dạ, vâng vâng..
Nói xong thì vị bs cùng chị y tá ra ngoài và khép cửa lại. 
_Sao anh tỉnh lại không gọi e, rồi để bị ngã thế này ? Giọng trách móc. 
_ anh không thấy ai cả, nghe thấy tiếng cãi nhau bên ngoài nên a cố gắng dậy ra xem thế nào thì .....
_ Huyền, sao lúc nãy em lại khóc ? 
_ Em ...em...em, em lo cho a chút thôi, nhỡ không may a có bị làm sao cái Linh nó lại trách e .
Mà muộn rồi em chưa về à ? 
_ Không ạ, tối nay e ở đây trông anh, Linh nó không vào được vì bố mẹ nó về.
Cám ơn em.
_ Vì điều gì anh ? 
_ Không có em chắc a chầu diêm vương rồi. 
_ Hihi, đồ ngốc. 
Đang ngồi nói chuyện với Huyền thì Linh gọi điện cho nó : 
_ Em không vào được, em nhờ Huyền chăm sóc hộ, sáng mai em vào nhé.
_ Uh, không sao mà em, ăn uống nghỉ ngơi đi nhé. 
_Vâng, pi a.
_ Thế mà anh bảo không có gì, thân như thế lại còn..... ? 
Thôi, e đi mua thức ăn tối nhé ! A ngồi yên cấm được đi đâu đấy, Huyền lườm lườm nó.
_ Nó dạ dạ vâng vâng, em yên tâm, a biết rồi. 
Một lát sau Huyền quay lại, trên tay một xuất cơm hộp, một cặp lồng cháo, một đống hoa quả với sữa. 
_ Em mua gì mà nhiều thế, anh ăn sao hết được ? 
_ hi, ai bảo mua cho anh ăn, mà không ăn hết cũng phải ăn.
Chắc định biến nó thành heo đây rồi.
Huyền bỏ cặp lồng cháo ra định xúc cho nó ăn thì : 
_ Thôi thôi, a tự xúc được, em ăn cơm đi không nguội. 
_A tự làm được không đấy ? 
Nó giơ tay phải lên định xúc mà không thể xúc nổi, có lẽ vì nó lấy tay che vụ bị đánh nên ...
_ Không xúc được còn lám điệu, thôi, mang em xúc cho.
Ây da, nóng nóng nóng...miệng nó thổi phù phù cố gắng nuốt miếng cháo.
_ Chết, em quên mất cháo nóng. E xin lỗi.
_ Hjx, tí bỏng hết mồm anh rồi. 
Miếng thứ hai thì Huyền thổi thổi, rồi xúc cho nó ăn, đôi khi còn nếm thử xem cháo nóng không nữa. 
@_@ đến chịu luôn. 
_ Thôi thôi anh no rồi không ăn nữa đâu. Nó chỉ vào bụng. 
Huyền nhìn nó cười khúc khích.
Cười cái gì, cười hở mười cái răng.
_ Thôi e ăn cơm đi không nó nguội mất ngon.
_ Vâng, em ăn nhé.
Nó ngồi nhìn Huyền ăn.
_ Anh nhìn thế sao em ăn được chứ ? 
_ Hì, cũng duyên đấy chứ nhỉ ? 
_ Ai bảo a là em không duyên hả ? 
Mà anh nhìn ít thôi, nhìn nữa em không ăn đâu đấy. 
_ Đây đây, a quay ra chỗ khác.
Huyền ăn xong thu dọn rồi ngồi xuống nói chuyện với nó. E kể chuyện trên giời, dưới biển, học hành tình yêu nữa.
Nó sực nhớ ra : 
_ vậy anh chàng kia thế nào rồi em ? 
_ Anh chàng nào anh ? 
_ Thì chuyện em kể cho anh ý ? 
_Vẫn bình thường vậy thôi anh.
_ Thế là thế nào, em kể tiếp đi. 
_ anh ấy chưa yêu ai hết, anh ấy cũng vẫn chưa biết em thích anh ấy. 
_ Sao em không thử nói ra tình cảm của mình xem ? 
_ Em không đủ cam đảm, em nghĩ một ngày nào đó anh ấy cũng sẽ cảm nhận được tìh cảm của em. 
_ Vậy cô bạn em biết e cũng yêu người đó chưa ? 
_ chưa a ạ, em không muốn làm mất tình cảm bạn thân mà chúng em đã có từ bé.
Chúng em luôn luôn cùng một sở thích, yêu một người, cùng thích một trò chơi, món ăn, xem phim....... nhưng em luÔn nhường cho cô ấy tất cả. Đơn giản vì em luôn coi cô ấy là một người em gái.
Một tiếng vỡ choang ngoài cửa phòng làm nó và Huyền giật mình. 
Huyền vội chạy ra mở cửa.. 
_ Ai vây em ? Tiếng nó vọng ra. 
Huyền chưa kịp nói gì thì đã chạy vụt đi.
Hình như có chuyện gì đó rất nghiêm trọng thì phải.

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook