Đôi mắt bồ câu

chap 203

Hù ! _cuối cùng thì cũng đến nơi , tôi chạy vội vào một góc có mái che mà thở phào nhẹ nhõm _thời tiết Sài Gòn có khác , nóng kinh khủng, tôi nhắm mắt hờ rồi thở nhẹ , một phút sau đó mới thấy đỡ mệt rồi lau mồ hôi tiếp tục đi về phía tòa nhà _ đi qua hàng tá người đang xếp hàng chờ lấy sổ bệnh , kì lạ ! cứ lần nào bước chân vào bệnh viện là không khí như chùng xuống vậy , có lẽ là vì một lí do đơn giản , làm gì có ai thích sướng khi phải mang bệnh trên người .

_cạch ! _tôi mở cửa bước vào

_hì ! xin chào ! _nhỏ ngồi trên giường bệnh vẫy tay cười thật tươi

_ừ ! cô ăn cơm chưa ?

Tôi vừa hỏi rồi đặt nhẹ bịch trái cây lên bàn

_chiều nay anh không đi làm à ?

_có chứ ! giờ tan ca , tôi qua xem tình hình cô thế nào rồi lát lại về cũng không muộn _tôi vừa trả lời vừa cố cười thật vui để che đi cái mệt mỏi của 30 phút chạy xe giữa trời nắng

_nè ! anh uống nước đi ! _giọng của Hồng Nhi hóm hỉnh

_tôi có khát đâu mà mời nước làm gì ?

_không khát thì cũng phải cầm lấy mà uống đại để tôi không phải mất mặt chứ

Đơ người , tôi cắn môi dưới mà thấy trong đầu như vui hơn trước thái độ càu nhàu ấy

_thôi được dồi ! ..cảm ơn nhé …ớ …sao lại

chưa kịp nhận lấy li nước thì con bé cũng đã rụt tạy lại uống cái ực rồi phồng má trêu ngươi.

_tôi thua cô vậy _ăn trái cây không , tôi gọt cho cô ăn nhé ?

_thôi khỏi cần ! , lúc sáng bạn tôi có tới đem theo trái cây rồi

_à ! có phải là cái cô mà lần trước đến , rồi bắt tôi đi ship hàng giùm đúng không ?, giờ hai chị em nhà đó sao rồi ?

_cái anh này ! , ai bắt anh đi ship hàng lần nào , ai cho anh nói bạn tôi như thế ? _đội nhiên cô bé nổi giận

_thôi ! tôi đùa đấy , làm gì mà căng vậy ?

Rồi tự dựng con bé hạ giọng trầm hẳn _cậu ấy phải về quê rồi , nói là ngoại mất ,giờ cậu ấy cũng đã làm ở một công ti với mức lương rất ổn .

_vậy ra là ..sáng nay trước khi về , cô gái đó cũng kịp lúc ghé qua đây rồi mới về à ?_không dám nhìn thẳng , tôi chỉ dám liếc trộm mà xem phản ứng thế nào

_ừ.._ nghe câu trả lời mà nhìn mặt hắn buồn thiu

Rồi cả hai đâm rơi vào trạng thái im lặng ,chắc là do tôi vô ý khơi lại chuyện ban sáng làm nhỏ nhớ lại .vẻ mặt ủ rũ rồi cũng vui trở lại ngay sau đó ,khoanh chân rồi chống tay xuống nệm nhướng người về phía bịch trái cây lấy ra quả táo và đưa cho tôi , nàng ta ngẩng mặt cười mỉm _ anh gọt táo cho tôi ăn đi

Hả ? , cảm xúc của em sao ngộ nhỉ , mới nãy còn buồn , thoáng lưỡng lự vài giây rồi

_ừ ! để tôi gọt cho , cô cứ ngồi chờ một chút nhé _tôi bật cười thật sảng khoái

_nè ! bóc cả cam luôn nhé hì …

_sẽ bóc ..quan trọng là cô có ăn hết không mới là chuyện .

_í ! cam này có chua không vậy nè ? _ nhỏ nhăn mặt rồi lắc đầu

_yên tâm ! cam mà đã vào tay tôi lựa thì chỉ có ngọt mát ruột mát gan nhé

_eo ! tự tin thấy gớm , trước mặt con gái , ai anh cũng như vậy à ?

_không ! chỉ riêng cô thôi đó

_vì sao chỉ riêng tôi ?

_vì cô quá đanh đá , hiểu chưa hả tiểu thư ?

Tôi biết là kiểu gì thì nhỏ cũng sẽ dơ tay tính táng tôi một cái thì _ ủa ! anh gọt táo bằng tay trái à ?

_ừ ! ngộ lắm hả ?

_không !..

_chứ sao lại hỏi vậy ?

_hì ! tôi tưởng đây là lần đầu anh gọt táo đó :) , tôi sợ anh gọt không quen lại đứt tay

Câu cuối như có vẻ Nhi muốn nuốt lại lời nhưng không thể , tôi nghe thấy hết _ trong bệnh viện , một yếu tố quan trọng với người bệnh là phải khiến họ luôn trong trạng thái vui vẻ , tránh bị trầm cảm .vừa gọt táo , bóc cam tôi trò chuyện linh tinh để em không phải tủi thân.

Con bé mặc đồ màu kem , mái tóc để xõa dài thẳng xuống lưng , trông sao xinh đẹp mà giản dị vô cùng

_này ! .._nhỏ nói

_ừ ! _ tôi lắng nghe

_lúc nãy đấy …

_lúc nãy làm sao ..?

_ừ..lúc nãy tôi có đi qua một phòng khám tôi thấy một bác lớn tuổi bị bệnh ung thư gan

_vậy à ? , ung thư gan thì cũng hết cách chữa rồi _ tôi lắc đầu xuôi theo giọng nói buồn ấy

_ừ ! tội nghiệp bác ấy quá ..bác sĩ khám xong thì lắc đầu rồi sát trùng luôn

Sau câu nói ấy thì tôi cũng cắt xong quả cam đặt ra đĩa , ngưởng mặt lên thì thấy hắn đang nhìn mình khó hiểu

_có chuyện gì à ? ..- tôi hỏi bừa cho đỡ ngại ngùng

Hắn lắc đầu . chắc là vẫn ám ảnh chuyện nhỏ vừa kể cho tôi

_đây ! cô ăn trái cây đi , ăn nhiều cho mau khỏe !

o.O.o

người y tá tay cầm một mảnh ghi chép đứng ở đó ,máy điều hòa khiến tôi hơi ê buốt tay ,trong căn phòng này có nhiều loại máy móc hiện đại _sắc mặt của Nhi hôm nay có chút mệt mỏi và lo lắng , bệnh của em ! với trình độ y học ngày nay thì tỉ lệ thành công là khá cao, bác sĩ cũng đã trấn an rất nhiều ,tôi biết em còn trẻ , cũng chẳng khác gì tôi , cũng sẽ hiểu được cảm giác thấp thỏm ấy là như thế nào , sống chưa qua độ tuổi ở bên kia sườn dốc cuộc đời mà đã mang bệnh nặng . từ từ con bé nhấc chân đi về phía người y tá , đột nhiên hắn dừng lại rồi ngoảnh đầu về phía tôi , ánh mắt như giận hờn sắp khóc

_đừng sợ ! _ từ phía cửa tôi ra kí hiệu number one tiếp thêm động lực

Ơ kìa ! . con nhóc chạy vội đến ôm tôi một cái rất nhanh khiến tôi không kịp trở tay nhận ra , tiếng thở của em kéo dài thấm qua chiếc áo thun làm ấm da thịt tôi .tôi vuốt tóc Nhi khẽ trấn an

_đừng sợ ! ..không sao hết , cô sẽ sống mà ..vì rất nhiều người cần cô sống đấy , cô rất quan trọng với họ .

Nghe câu này xong thì nàng ta mới chịu rời khỏi lòng tôi , mặt cúi nhìn xuống đất _cảnh không hay này làm chị y tá nhún vai nói đùa một câu

_thôi nào hai đứa ! , chỉ làm khám sức khỏe thôi , đâu có phải là phẫu thuật ghép tim đâu chứ ?

o.O.o

_này ! sao ăn gì ít vậy ? , cô là mèo con à ?

Tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy em đặt hộp cơm lên bàn mới chỉ ăn chưa hết nửa , con bé không trả lời gì ,mặt ủ rũ im lặng rồi nằm xuống giường co chân rồi ôm gối như đang muốn cuộn tròn người mình vậy .

_sao không nói gì ? , cô mệt ở đâu hả ?_ tôi tiếp tục hỏi

Hắn lắc đầu mà môi mím chặt _đúng là cứng đầu có tiếng , lớn rồi mà tính cách lắm lúc trẻ con dễ sợ , quạt trần bên trên chạy êm ru , làm một vài sợi tóc của Nhi cứ chốc chốc lại bị thổi hất lên nhẹ nhàng . bất giác tôi thấy ngại khi nhận ra con đang nhìn mình chằm chằm , không nén được nên tôi hỏi khéo

_sao nhìn tôi ghê vậy ? , mặt tôi dính gì à ?

Có vẻ thái độ lúng túng của tôi khiến nhỏ mỉm cười

_này !

_sao cứ mở miệng ra nói với tôi là cứ nói chữ này vậy ? , huỵch toẹt ra đi , vòng vo hoài

_nhưng tôi thích như thế mà _nó lại cười

_ừ ! nếu cô thích thì tôi không thắc mắc nữa .

_ngày nào anh cũng đến thăm tôi chắc anh thấy chán lắm phải không ?

_đâu có ! , tại nay hơi mệt _đúng hơn là hôm nay tôi rất mệt .

_anh kể chuyện cho tôi nghe nữa đi ! ..kể về chuyện ngày xưa của anh cho tôi nghe đi

_thôi ! tôi không kể nữa , lần nào kể cũng bị cô đâm thọt _ tôi xua tay gạt phắt đi

_anh biết không ? , thật sự chuyện anh kể tôi thấy rất thú vị đấy _nghe câu này xong mà không biết vui hay buồn

_oh vậy cơ à ? , thật vinh dự khi chuyện đời của tôi lại là nụ cười của người khác _tôi thở hắt ra

_tôi nói thật mà …ở đây buồn lắm , biết khi nào tôi mới ra viện đây - thở dài.

nghe cái giọng phụng phịu mà thấy tội nghiệp

_vậy là muốn nghe chuyện à ? – vừa hỏi xong là đã gật đầu

Nhìn đồng hồ cũng đã 9h tối , tôi chống cằm rồi bắt đầu kể một câu chuyện cho hắn nghe bằng giọng điệu rùng rợn

“ngày xưa có một người thầy , đang kể chuyện cho các học trò nghe , chuyện kể rằng …”

_chuyện kể rằng gì ? sao anh lại ngừng rồi _ nàng ngạc nhiên ,hỏi một cách khẩn trương

_ ..sẽ kể sẽ kể !! , tiếp nè – tôi nhíu mày cười thật bí hiểm

“chuyện kể rằng ,ngày xưa có một người thầy , đang kể chuyện cho các học trò nghe , và chuyện kể rằng …”

_ủa , sao giống câu đầu tiên vậy nè ?_ nhìn cái khuôn mặt thắc mắc ấy mà tôi vui mà hả hê hết thảy

Nghe tiếp nè “chuyện lại kể rằng ngày xưa có một người thầy , đang kể chuyện cho các học trò nghe , chuyện kể rằng …”

Tới đoạn này thì biết bị tôi troll , cô nàng nặng lời _ anh dám ghẹo tôi à ? , đồ đáng ghét , anh đi về đi , tôi không cần anh kể nữa _em tức giận dẫm chân liên hồi xuống nệm giường

Giận hờn mà cũng xinh thật chứ :) _không để tình hình tệ hơn , tôi vội vã buông lời hạ hỏa

_đùa cho có không khí thôi mà …tôi xin lỗi

_tôi không thích đùa anh đùa kiểu đó , anh hiểu không ? _em nhăn mặt nhấn mạnh ba chữ cuối , làm tôi cũng thôi cười mà chùng hẳn xuống _giờ này tất cả các căn phòng ở bệnh viện đã lên đèn , không gian dường như có vẻ thanh tịnh hơn , phía ngoài cửa sổ lầu 3 là những thân cây với một màu đen đặc thâm nghiêm và tĩnh mịch, tôi thoáng nổi da gà rồi chợt nhớ đến một câu chuyện chưa kể

Cuối cùng tôi phất tay

_thôi ! vậy giờ tôi kể chuyện ma cho cô nghe vậy , chuyện này là lấy ra từ giấc mơ của tôi , nó không có kết , nhưng cũng chẳng đáng sợ, nghe có vẻ sẽ lãng nhạt lắm đấy “ khi tôi còn là sinh viên , bữa đó ngủ nằm mơ thấy ác mộng , cô bạn học chung khoa bất ngờ chết một cách bất đắc kì tử,hình như có ai đó đã đẩy ngã cô ấy từ trên cao xuống , tôi chỉ nhìn thấy máu be bét , dù đến giờ không thể nhớ rõ mặt nhưng cô ấy khá xinh , mặc áo khoác hồng , đeo một chiếc balo .

Vừa kể tôi nhìn xung quanh phòng tiếp tục hồi tưởng

_ một thời gian khi tôi bắt đầu đi học lại , tôi giật mình và sợ hãi khi phía bàn cuối chính là cô gái đã chết đó ,rồi mỉm cười nhìn tôi mà không nói gì hết , có lẽ tôi tin là cô gái trong giấc mơ ấy không hề biết là mình đã chết rồi , cô ấy vẫn đi học và ghi bài đầy đủ , đúng là nghe không có gì đáng sợ hết đúng không ? , tôi không thể nhớ hết được , chỉ nhớ trước khi mình tỉnh dậy , cô gái đó bất ngờ tìm đến tôi mà khóc nức nở , biết cô ta nói gì không ? _cô ấy nói là : tại sao mình có đi học, có làm bài , có đi thi mà mình không có điểm ?” thật may là khi đó tôi đã tỉnh giấc , nếu thật sự chưa tỉnh thì tôi cũng chẳng biết phải nói như thế nào hết , khi ấy đã 5h sáng “

Kết thúc một câu chuyện sau một cái thở mạnh , tôi hoảng sơ khi nhìn thấy Hồng Nhi đang khóc , thật dở khi lại đem chuyện ma quỷ đem ra kể trong bệnh viện như thế này , tôi quên rằng Nhi rất sợ ma , những nỗi ám ảnh về chết chóc luôn bủa vậy cô ấy suốt những ngày qua

_này ! xin lỗi..tôi xin lỗi..tôi ác quá , lỗi tại tôi hết ….

Vội vàng tôi lau nước mắt cho nhỏ mà xót xa vô cùng , con bé bật khóc thành tiếng rồi đánh liên tục lên vai tôi - thật lạ , truyện tôi kể nhạt nhẽo như vậy mà lại khiến cho Nhi bị lay động mạnh đến thế .

o.O.o

_em tên gì ?

_dạ ! Trương Thị Hồng Nhi

_em sinh năm bao nhiêu ? , em hiện bị bệnh gì mà lại nằm viện ?

tim tôi đau dã man , đến sợ mấy anh chị thực tập , bữa đầu gặp phải hai chị là lạ bước vào , cũng giới thiệu là đang trong thời gian thực tập, tôi nói thật trình độ sử dụng mũi tiêm của hai người đó còn thua xa mấy gã nghiện ma túy , cắm 3 lần mà vẫn không đúng chỗ , cuối cùng tôi sợ quá phải chạy ra ngoài tìm y tá gấp , rồi lại chiều , thêm một anh một chị thực tập vào đây đo huyết áp cho Hồng Nhi , đo mà cứ như tra tấn vậy , hôm ấy nếu tôi không can thiệp kịp thời chắc chiếc túi hơi căng phồng kia sẽ siết nhỏ ngất xỉu mất , ấy vậy mà chỉ rơi vài giọt nước mắt , con ngốc này ! , quyền lợi của mình mà chẳng lên tiếng , khi được hỏi đến thì nhỏ chỉ cười nói _vì tôi biết anh sẽ luôn đến bên cạnh tôi mà hi hi !

_lại còn cười nữa à ? póc ! ai da !_tôi nhăn mặt kí cho nó một cái

_sao anh đánh tôi ?- nhỏ xoa đầu

_chứ sao ? bộ oan lắm hả ?

Nhỏ lau vội nước mắt rồi trách khiến cho tôi khi ấy phải tự suy nghĩ lại mình _ anh biết về một chút y học , còn tôi thì ngốc ! tôi đâu có biết thứ họ tiêm lên người mình là đúng chỗ , hay cái máy đo huyết áp kia cứ siết tay thật mạnh là đúng chứ hiz !

o.O.o

sáng ngày hôm nay vừa mới đến thì thấy từ phòng Nhi có chị y tá vừa bước ra . tiện lúc tôi đến hỏi .

_ chào chị ! cho em hỏi tình hình bên trong thế nào rồi ạ .

người y tá với bộ đồng phục bó sát khuôn mặt có trang điểm nhẹ , nhìn lướt qua nên tôi đánh giá cô y tá này trông cuốn hút lắm . lưỡng lự điều gì đó rồi chị nhìn hướng về phía căn phòng mà mình vừa bước ra, và nhìn tôi hỏi .

_ người bệnh trong đó là bạn gái anh hả ?

tôi gọi chị thì đối phương lại gọi mình bằng anh , cũng chỉ là phép lịch sự tối thiểu .

_ ờ ..đâu có _ tôi cười chối bỏ một cách vội vã .

_ hi ! vậy.... anh làm bạn trai em nhé ?

hở ? trò gì đây ? tôi nghe xong câu đó mà muốn rụng rời cả tay chân .

_..........??????

_ sao vậy ..hay là anh ..?

=.= đừng làm người ta khó xử chứ ? , bả hay là mở đèn xanh đây trời . cái cô này thì vẫn bình thản , tiếp tục đâm thọt tôi thêm một câu .

_ cho em xin sdt của anh đi ? , có gì tối cafe :) _suýt ngã

_ có được không anh ? - cô ta hỏi dồn

_ à ..ừ .._ tôi khi đó dường như ngắc ngoải khó xử vô cùng .

_..................##

_...................?.?

_ thôi em đùa đó , anh vào thăm bạn gái mình đi kìa ,bác sĩ nói hồ sơ bệnh án của chị đó đang có tiến triển tốt hihi. - nói xong hắn che miệng cười hả hê mà bỏ đi.

sax ! lại bị ghẹo , tôi như trút được tảng đá trên lưng mình mà thở nhẹ nhõm , rồi gật gù cảm ơn cô y tá tinh quái này .

chuyện chưa kết thúc ở hành lang khi tôi vừa mở cửa bước vào thì , giật thót cả tim khi nhìn thấy Nhi đã ngay từ lúc nào đứng trước mặt mình và nở một nụ cười trêu ghẹo .

_òa ,bất ngờ chưa ? ..." vậy anh làm bạn trai em nhé ? " ơ còn gì nữa ta ..à ” cho em sdt anh đi , có gì tối cafe ..” hihi - con bé nhại lại lời của nhỏ y tá lúc nãy

_ui lãng man quá , sao ngọt ngào quá hihi

_ ngọt cái đầu cô !

mắt em trong trẻo đi cùng cái miệng nhanh nhảu tinh nghịch không ngừng làm bộ ,làm kịch đâm thọt tôi hoài .

_ ờ ! hóa ra là cô đã nghe hết rồi à ? , đám con gái các người toàn thích chơi trò đùa giỡn kiểu này thôi à ?

tôi bặm môi nói cho bõ để không phải thộn mặt.

_ hóa anh cũng nhát gái và dễ bị xoay chuyển trước người khác ...chứ.. tôi thấy anh cũng đẹp trai đấy

_ úi dà ! đang khen tôi đấy à ? , hay là... cô cũng thích tôi hề hề

em cười hiền ,mắt mở to yểu điệu tiến lại phía tôi , kiễng chân khe khẽ nói

_ anh yêu...! em chỉ nói là anh đẹp trai chứ không phải nói là em thích anh - đừng có mà tưởng bở nhé hơ hơ !

tôi rùng cả mình lùi lại _ này ! cô nói thế là ý gì ?

_ anh tự suy nghĩ đi ..đồ ngốc ! con trai các người thì làm gì có ai tốt chứ.

tôi trề môi _ này ! nói thế mà nghe được à , thế ai gọt táo ,bóc cam cho cô đấy

_ thế cũng kể , nhỏ mọn

_ thế ngày mai tôi chả qua đây nữa, mặc xác cô .

_ hư ! ai cần chớ _ nhỏ hếch mũi thách thức

_ NÀY ! sao cô không thể nhường tôi một chút được à ?

o.O.o

theo yêu cầu của nhỏ , tôi mua vài xấp giấy nhỏ gần chục tờ đủ loại màu khác nhau _hôm đó dưới ánh đèn huỳnh quang ngoài sân , tôi ngồi cạnh Nhi ngoài ghế đá chăm chú xem con bé gấp origami , con nhóc khéo tay thật , nhìn các nếp gấp mà mù cả đầu , tôi thì chỉ biết gấp hạc giấy , thuyền ống khói hay đơn giản nhất là máy bay .

_cô đang gấp gì vậy ? _ tôi thắc mắc

Nhỏ tập trung quá , không buồn mà trả lời làm tôi quê một cục, chán quá tôi cũng chẳng nói gì rồi chống cằm nhìn về phía tòa nhà trước mắt , công nhận nằm viện rất chán , tôi cũng từng bị sốt nằm viện hơn 3 ngày mà cứ tưởng như dài tận 3 năm trời vậy .

_anh xem nè ! – chắc là xong rồi nên mới gọi đấy

Tôi quay lại thấy có một vài hình thù con vật gấp giấy trông rất bắt mắt , thú vị tôi cầm nó lên nhìn ngắm thích thú .

_đẹp không ? – nhỏ hỏi

_ừ ! cô khéo tay thật đó .tôi chỉ biết làm cào cào lá tre thôi :)

_gấp cho anh đó

_hả ? sao lại gấp con rùa cho tôi ?

_vì anh thật chậm chạp, nhưng lại rất biết nghĩ và che chở cho người khác hi ! _nhỏ cau mày

_uôi ! vậy cơ à ?_tôi nghĩ cô hợp nhất với con này nè _ tôi cười đểu đưa cho Nhi con mèo giấy

_sao lại là mèo ?

_bởi vì cô ăn ít và ăn chậm như mèo vậy ,mới đụng tí là xù lông lên cào rồi .

Nói vậy mà con bé không nổi quạu mà thoáng mỉm cười rồi cầm con mèo giấy lên nhìn khẽ gật gật , hắn nghiêng đầu nhìn tôi ánh mắt như cảm kích , hành động hồn nhiên, ý dịu dàng không bao kể siết .

_này tên kia ! , số truyện tiểu thuyết mà tôi đưa anh , đọc đến đâu rồi ? _bất ngờ nhỏ không cười nữa

_óe ! ..cái đó=.= nói thật là bây giờ tôi chưa đụng đến một chữ , mỏi mắt lắm

_thật uổng công tôi

_hay cô giới thiệu cho tôi truyện tranh cũng được , chứ dành cả giờ đồng hồ dán mắt vào tiểu thuyết thì tôi chịu không nổi .

_ anh lại còn nói thế à?

_ thôi mà ...tôi hứa là sẽ rảnh đọc dần - tôi cười khổ

_không ! tôi không tin anh nữa. _giọng Nhi gắt lên

em giận dữ và đã nói những câu gì đó mà tôi không thể nhớ hết , thế chẳng lẽ cũng chỉ vì mớ truyện dày cộp đó mà lại mắng tôi như thằng vô phúc vậy .

chịu vậy ! ráng mặt dày chờ tới lúc..._tiếng thở của Nhi đột nhiên như có vẻ bị ai đó bóp nghẹn lại , tôi quay lại hốt hoảng nhích lại gần .

_ sao vậy..mệt ở đâu hả ?

mắt Nhi đờ đẫn không nói được câu nào ,em lắc đầu thở một cách khó khăn , nhỏ cứ đập nhẹ vào ngực mình , dường như đã thấy mình ổn hơn , em lúc này mới lấy lại được chút sức để thì thầm nói như tiếng thở

_ tôi thấy mình hơi mệt , anh đừng lo , bệnh của tôi mà hì - em cười mệt mỏi dựa hẳn vào tôi

_ anh thừa biết tại sao mẹ tôi lại luôn nổi giận với anh đúng không :) _ tôi chẳng dám yêu ai , tôi cũng chẳng dám hôn hay..nghĩ đến chuyện chăn gối sau này :)

em tự dưng dùng ngón tay chỏ vào má tôi khúc khích cười _này ! anh làm gì mà thẫn thờ thế ? _ anh đang lo cho tôi đúng không :) ? ._tóc em rũ xuống che gần hết khuôn mặt , thua nó rồi , lúc nào cũng đùa được

thoảng nhiên nhỏ kề sát môi lại gần tai mình

_ ngày mai anh qua thăm tôi ấy , mua cho tôi một ít giấy dầu nữa nhé

_ hở ? chi vậy ..cô lại tính gấp gì nữa hả

em đặt tay lên môi mình ra vẻ bí hiểm _ suỵt! bí mật không nói được hì !

o.O.o

vậy là bố mẹ và anh Huy của Hồng Nhi sắp về , chắc nhỏ vui lắm , cả buổi hôm nay thấy nó cứ cười hoài à .

_anh đang nghe gì vậy ?

tôi gỡ chiếc headphone ra gãi đầu sửa lại tóc.

_ à ..nghe nhạc thôi ,hồi trưa tôi có thu âm một bản guitar ,cô nghe thử không ?

_ có chứ ! _em gật đầu.

nhỏ khẽ cúi đầu vén tóc lên mang tai để tôi đeo headphone cho em . vành tai như ôm trọn lấy khuôn mặt nhỏ xinh ấy. chỉnh lại âm thanh ,tôi bật lại đoạn nhạc để ý biểu cảm của Nhi

từ khi biết đến guitar tôi rất thích nghe những bản nhạc không lời , bản nhạc mà tôi cho Nhi nghe đó là bản “voices in the wind” các bạn có thể nghe thử nếu khi thấy mình đã quá mệt mỏi và áp lực _ đi được hơn nửa bài ,sắc mặt Nhi vẫn không cảm xúc , không chờ được tôi nghiêng đầu hỏi khéo

_ thấy thế nào ?_ có hợp với cô không?

em ngưởng mặt nhìn tôi cười nhẹ nhàng

_ cô thích bản này không ? _tôi lại hỏi

cái gật đầu chậm rãi thay cho câu trả lời ,tôi cũng ngồi thẳng người lại ,thật vui khi cũng có người cùng sở thích với mình .

ngạc nhiên nàng ngả người khẽ dựa vai , ngón tay tôi chạm khẽ lên vai em , tóc đã dài hơn một chút , mảnh vai như đã gầy hơn , tôi điều hòa lại nhịp thở , kìm nén để tiếng trống tim không vội vã hơn , nhẹ nhàng Hồng Nhi kéo lấy tay trái tôi về phía em , đặt vào lòng bàn tay một mẩu giấy

_ chuồn chuồn à ? ,sao lại gấp con này cho tôi ? _tôi ngạc nhiên

tiếng Nhi thở nhẹ ,nhỏ đặt ngón tay lên cánh chuồn chuồn giấy nói từ tốn .

_ đây là chuồn chuồn kim , nó không ăn không uống cho đến khi nào tìm được bạn đời , anh cũng vậy ! đừng nghĩ cho người khác nhiều quá mà quên đi bản thân mình _ tôi chúc anh sớm hạnh phúc và bền chặt và vững chắc như mai rùa vậy . tôi bệnh tật như vậy ,liệu sau này tôi có thể lập gia đình không nhỉ ? hay cứ phải chạy chữa cả đời ?- giọng đượm buồn

_ cô... cứ cười thật nhiều , khỏe mạnh như lúc cô nổi cáu ,cấu tôi mạnh như lúc trước thì sợ gì ?

tôi biết là con bé đang rất hoang mang nhưng cũng vì câu nói đó mà lại cười hihi !

_ anh học võ như vậy , chắc hồi ở võ đường ,anh nhường tôi nhiều lắm phải không ?

_ừ...à không ..cô cũng giỏi mà .

_ hi đồ nói dối .

và tự dưng tôi nghĩ ra điều gì đó

_ à hay là giờ tôi đấm cô vài cái xem xem cô có khá như ngày xưa không nhé ?

_ hở ..anh nói gì ? _ nhỏ sửng sốt rời vai tôi nhìn lo lắng .

_ dời ! tôi đùa đấy , cô đáng yêu như vậy... thì ai mà nỡ đánh chứ :)

Nhận ra mình vừa bị chọc , em thẹn thùng ,khuôn mặt hoảng hốt ấy cũng dần dịu lại, sóng mắt lay động như kể lể gì đó , rồi lại tựa vai tôi., không một chút giận , sau đó lại là tiếng thì thầm rót vào tai tôi nghe có vẻ xa xăm.

không hiểu sao tay em lạnh ngắt đến giật mình ,chạm nhẹ lên da tôi

_ câu chuyện ma anh kể tôi nghe lúc trước hay lắm , tư dưng khi nghe đến đoạn cô ta không biết là mình đã chết mà vẫn đi học rồi thi cử và không có điểm ,không hiểu sao tôi thấy buồn muốn khóc .

_ chỉ là chuyện không có thật , cô nghĩ nhiều làm gì cho nặng đầu .- ngón tay tôi vò nhàu vạt áo sơ mi cảm thấy ngột ngạt

_thời gian qua , sao anh không về thăm bác Trường ?, bác ấy giờ gầy lắm , anh cũng nên dành chút thời gian về thăm bác ấy đi chứ

_à ừ ! tôi biết rồi _ tôi gật đầu

quay sang , không biết là phía sau mái tóc đen óng kia ,Nhi đang nghĩ gì vậy nhỉ ?

_chẳng biết là từ lúc nào tôi thấy thương anh đấy ,bố tôi nói đó là rung động :) . hỏi anh câu này , nếu tôi gặp anh trước anh có thích tôi không ?

tiếng của còi xe cấp cứu nặng nề đi ngang qua nuốt chửng cả câu hỏi của Nhi vào không gian vô định - và con bé cũng hiểu rằng làm vậy sẽ khiến tôi khó sử , đành đứng dậy rồi cười tươi bảo tôi đi dạo trước khi tôi phải về công ti

_bản nhạc anh cho tôi nghe tên gì vậy ? hay quá .

_ bí mật :)

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook