Bọn con gái đều phiền phức.

Chap : Bệnh của em .

Câu truyện của em theo em nghĩ sẽ còn dài lắm , chưa dừng sớm được , sẽ thú vị lắm đó . Nhưng có thể nó sẽ dừng mãi mãi . Ngày kia em sẽ lên bàn mổ , căn bệnh của em đã chuyển biến xấu , Hở van tim , nghe có vẻ hơi đơn giản nhỉ , em sắp chết thật rồi . Em đang lo lắm , thực sự thì em có thể sẽ chết vào ngày kia . Bố má em cũng đóng viện phí rồi , một số tiền rất lớn . Em bây giờ có lẽ không còn có thể lạc quan như nhưng chap trước trong câu truyện em viết bằng chút sức lực và niềm tin của em . Thực sự em không muốn chết đâu , em còn muốn sống lắm, em còn nhiều ước mơ lắm . Em muốn nấu ăn mỗi ngày cho những người em yêu thương , những người quan tâm em , bố má, anh Trung , Cô chủ nhỏ của em , Ngân Anh, Trang Anh , bạn bè , ... Em còn 1 ước mơ em luôn suy nghĩ và mơ tưởng về nó mỗi ngày , nó rất đơn giản nhưng cõ lẽ nó có thể sẽ mãi chỉ là tưởng tượng thôi . Em luôn mơ về 1 đám cưới của em và 1 cô gái em sẽ yêu mãi mãi , em được mặc bộ áo dài khăn đống truyền thống Việt Nam trong ngày rước dâu của em , còn lễ cưới thì em sẽ mặc bộ Vet màu Xanh lá trang nhã lịch sự trong lễ đường giáo Xứ quê nhà . Em là 1 thằng có lẽ hơi nội tâm , nỗi buồn nào em cũng giấu mọi người , kể cả những người trong nhà , em không muốn mọi người buồn về em , em chưa từng chia sẻ nỗi buồn cho bất kì ai , kể cả những thằng bạn , bởi em chỉ thích nghe tâm sự của người khác , em không thích mọi người lo lắng và buồn về em dù chỉ 1 lần . Hiện tại em rất khó thở và mệt lắm nhưng em không dám nói , chỉ có thể nói em rất ổn cho má và bố khỏi lo nữa . EM cũng đã được biết căn bệnh của em từ lâu , bởi thế em hay hữa hẹn với anh em f17 voz , nếu em còn sống em sẽ thực hiện tất cả. Em có lẽ chap này sẽ là chap cuối , để lại câu truyện dang dở em không cam tâm đâu , còn bao nhiêu bạn đang chờ em ra chap , hẹn chia sẻ nấu ăn , hẹn uống cafe , hẹn ra chap , ... em có lẽ chỉ biết hẹn mà không có sức khỏe để thực hiện nữa rồi , em không còn có cơ hội up chap và trả lời cmt nữa rồi , bây giờ là 11h30' em lén cầm đt up chap này . Những người quan tâm em sẽ như thế nào khi biết cơ hội sống của em cũng rất cao nhưng em lại không hoàn toàn muốn sống . Tin em chết có lẽ sẽ chả ai biết ngoài người nhà đâu . Bác sĩ nói cơ hội sống của em là hơn 80% cơ , nhưng em đâu có muốn ca này hoàn toàn thành công cơ chứ , em cũng mong ca mổ này thất bại , em sẽ chết 1 lần và mãi mãi để không ai phải lo cho em nữa . Em đang nằm ở viện Tim Thành phố , em chỉ có thể nói vậy thôi . Đây là những dòng cuối em dành cho nhưng người ủng hộ câu truyện thời gian qua. Mọi người đã giúp em muốn sống tiếp đấy . Mỗi lần đọc cmt của các bạn em vui lắm , em luôn cố gắng reply tất cả . Câu truyện của em có thể sẽ phải chấm dứt ở đây thôi , Huy của các bạn có thể sắp chết , đứa con tinh thần sẽ sống mãi thôi . Em đã được Xưng tội rồi , em không còn vướng bận gì nữa rồi . Em không thể coi All Star năm nay rồi , không được xem những bộ phim em ngóng trông từng ngày . Nếu em còn sống , có lẽ sẽ có thể thực hiện bao lời hứa của em nhưng em chả muốn thực hiện nó nữa . Em không thể trả lời cmt của các bạn nữa rồi. Nhưng em vẫn luôn muốn đọc những dòng cmt các bạn giành cho em . ...

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook