Bọn con gái đều phiền phức.

Chap ....47

Bước ra từ cửa phòng ông chủ ,cảm thấy đôi tay như được hồi sinh trở lại . Nghĩ cũng tội cho cô chủ thật , nhưng mà thôi . Mình còn tội nghiệp hơn , ít ra cô chủ còn được sống ở căn nhà mặt phố này , bố làm to này , thiệt thòi 1 tí cũng chả sao cả , như em mới gọi là chàng trai đáng thương nhất thế giới . Được thằng bạn thân thì chết sớm , để lại em bị bắt nạt không biết chơi với ai , thế nên em mới có cái bệnh không thích tâm sự với ai cả . Thích ngồi 1 mình 1 cõi nữa . Mới học cấp 2 đã phải xa bố mẹ rồi . Đáng thương . Quả là chàng trai đáng thương nhỉ . Lên cấp 3 thì phải đi ăn nhờ ở đậu , không khác gì ở đợ . Còn bị bệnh tật bẩm sinh nữa , mà em không hiểu sao em lắm bệnh vậy nữa. Hồi em bé tí ti thì phải , em phải lên bệnh viện khám sức khỏe hoài , phải mổ cục hạch ở cổ nữa . Tốn biết bao nhiêu là tiền của . Gần cuối cấp 1 thì em khoẻ mạnh hơn nên bố má em mới bắt đầu đi làm ăn . Tranh thủ tắm phát rồi đi ngủ , nhà có máy nước nóng mà , tắm tối chắc cũng không ốm được đâu . Nghĩ lại ngày mai mình đi học ngày đầu tiên , cũng nên soạn sách vở trước cho nó ra dáng con ngoan trò giỏi , xứng danh cháu ngoan bác Hồ . Soạn sách vở cũng nhanh vãi đãi , nhét vào cặp 4 quyển vở đẹp cực in hình búp bê Baby mới mua , nhìn có vẻ không phù hợp với lứa tuổi của em cho lắm , không biết có ai đọc truyện của em mà cũng sài vở búp bê Baby không . Nếu có thì em phải công nhận boy nào dùng vở này thì rất cứng và biết vượt qua bao lời bình luận cay đắng đấy . Thật . Vào phòng thì em mới nhận ra , phòng em đéo có chăn ( mền đó ) . Đm chứ , không có chăn sao ngủ được , biết là Sài Gòn nóng vl , nhưng đêm ngủ không có chăn thì ngủ bằng niềm tin à . Khổ ghê , mai mua vậy , thất bại vl . Cắn răng chịu khó ngủ sớm vậy , mai mua sau vậy . Trằn trọc mãi nà không ngủ được , giá giờ này biết được tiệm net nào mở đêm thì ra cày rank đỡ vậy . Đúng là phận nam nhi thì thời nào cũng khổ . Đang lăn lộn trên giường vì không có chăn đắp thì em nghe thấy tiếng gõ cửa , em để cho gõ đến lần thứ 3 mới đi ra mở cửa . À , bật mí là phòng giúp việc éo có khóa cửa , sau này bao lần chỉ vì không có khỏa mà em phải chịu bao nhiêu khổ sở chông gai. Ra là cô chủ nhỏ dễ thương , nhưng mà làm phiền người khác vào giờ này thì éo dễ thương chút nào . -Sao giờ mới chịu mở cửa hả ... ? -Tối rồi đang ngủ sao dậy ngay được ... -Dậy nấu cho tui cái gì ăn khuya đi , đói quá không học bài nổi ... -Tối muộn rồi còn ăn , tính tham gia hội thi heo khỏe heo đẹp à ...? -Có nấu không , hay tui kêu ba đuổi cổ cậu ra khỏi nhà giờ ... -Ờ quên , tui là đầu bếp mà , sorry cô chủ , lần đầu cũng như lần cuối ... hì ... -Biết điều là tốt , cái gì mà heo khỏe heo đẹp , cậu ám chỉ tui là Heo à ... ! Khoảnh khắc cô chủ nhận ra là tung thêm 1 cước cực mạnh vào cái mông mỏng manh yếu đuối của em ... Sút đau như Lee Sin Quyền Thái vậy ... -Muốn chết không hả ... tin tui giết cậu tại đây luôn không ... -Í , tin , tin mà ... thôi cho qua hen ... Cô chủ muốn ăn gì nào ... ? -Mì xào đi ha ... ! -Ờ , mì xào cũng nhanh , gì nữa không ...? -Thôi dẹp đi , ăn vậy là đủ rồi , ăn nhiều béo chết .... -Béo mới đi thi hội ấy khỏe ấy đẹp được chớ ... -Cậu muốn chết à , im ngay ... Chỉ 1 câu cũng đủ để em câm lặng . Bắc nồi nước luộc mì trước , rồi làm nước sốt , áp chảo miếng thịt bò cho thơm xong là nược sôi rồi , bắt tay vào luộc Mì . Tới công đoạn xào mì , rưới nước sốt lên . Xong đĩa Mì xào thịt bò đạt chuẩn nhà Hàng 5 Sao ... -Xong rồi nè , tui xin phép đi ngủ trước ha , ...! -Ờ , biến đi , ... ! -Chúc cô chủ đêm mơ thấy con ma miệng đen nhá ... há há . - Đi Chết đi ... Haha , chọc tức được cô chủ thì đêm nay em ngủ ngon đây . Rất sảng khoái , à quên , cần nhờ cô chủ cái này ... em quay lại bàn ăn với khuôn mặt rạng rỡ như mặt trời ... -Cô chủ có còn cái chăn nào không , cho tui mượn đỡ , không có chăn, lạnh quá sao ngủ được ... ! - Mền hả , còn thì còn đó ,mà để xem thái độ của osin ra sao đã ... ! Đệt , mượn cái chăn thôi có cần làm khó nhau vậy không . Ác gì đâu mà ác quá vậy . Chỉ vì cái chăn thôi mà làm tình làm tội em như trâu như lợn . Số khổ ... -Thái độ là sao , tui là đầu bếp , không phải Osin nhé ... -Như nhau hết thôi ... ! -Sao vậy được , từ ngữ không giống nhau được ... -Tui thích gọi cậu vậy đó , được không hả ? -Ờ được , được mà , thôi ăn mau còn lấy mền đắp nữa , muộn rồi ... ! -Đợi tui ăn xong , cõng tui lên phòng , may ra tui cho mượn 1 bữa ... -Cõng thì cõng được đó , nhưng mà 1 bữa nghe không ổn lắm ... Hay cho luôn đi nha ... ! -Mơ đi , vậy thì ngày nào cũng phải cõng ... Chịu hông !... -Vấn đề không phải là chịu hay không chịu , nếu tui là bê đê thì tui sẵn lòng cõng đó ... -Cậu bị bê đê mà , còn cự nự gì nữa ... Nói cỏng là phải cỏng nghe chưa ... ? -Rồi bê đê thì bê đê, mai mua cái khác là xong ý mà ... ! Chap này còn 1 phần tối em up nhé , anh em xơi tạm vậy ... ... .. .

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook