Bạn đã bình chọn cho tác giả này

Cô Gái Mùa Đông !!!

Tác giả: Dandelion .... .

Thể loại: Truyện ngắn.

Nguồn: Tự truyện, Truyện buồn .....

Ngày đăng: 06-12-2015.

19201    17    222

  

                                                              CÔ GÁI CUỐI THÁNG 11 !!

                                                                                           ( Mùa đông không có em )

 

                                                                                                  Tác giả: Dandelion....

 

                                                                                                   Ngày viết : 2-12-2015

         

         Mùa thu đi qua.Mùa đông đã đến.Mùa đông mang bao nhiêu cảm xúc của một mùa giá lạnh. Mùa của những rung động cảm xúc của một con người.

         Tôi. Một người con trai khá may mắn khi sinh ra trong một gia đình có đầy đủ mọi thứ và có những người bạn tốt, anh em tốt đã giúp đỡ cho tôi trong suốt cuộc sống của mình. Nhưng, Có lẽ : Được cái này thì sẽ mất cái kia. Cho dù tôi có đủ mọi vật chất nhưng tình cảm gia đình với tôi luôn luôn thiếu về sự chăm lo. Bố mẹ tôi làm kinh doanh.Suốt ngày bận việc,gặp gỡ và đi công tác rất nhiều .Có khi đi 2 tháng - 3 tháng mới về. Sự quan tâm chỉ khi trên điên thoại hỏi thăm rất nhanh rồi tắt. Tôi chỉ có một người bạn tên học cùng với tôi. Chúng tôi chơi khá thân với nhau. Cùng nhau chia sẻ, một người bạn thân mà chắc tôi khá may mắn có được người bạn như thế. Cuộc sống của tôi chỉ quanh quẩn đi chơi với bạn. Có khi chơi game,đi uống thâu đêm mới về vì nhà có mỗi tôi ở nhà !!! Về với 4 bức tường trống. Cuộc sống của tôi thay đổi khi tôi thấy Em!!!

 

         Ai cũng trải qua giống Tôi. Khi mà con người bước vào lứa tuổi 17.Một lứa tuổi hồn nhiên, trong sáng,   làm theo những gì mình nghĩ, mình thích mà chưa ý thức được bản thân. Một đứa con trai 17 tuổi đang ở độ cảm nhận được những rung động cảm xúc xung quanh. Một người con trai đang đi tìm kiếm một thứ gì đó được cho là mới mẻ, một sự quan tâm, sẻ chia .Một cảm giác đầu đời khi mà đang đần đến độ tuổi trưởng thành của một con người. Gió mùa đông thổi nhẹ. Những con gió nhe nhẹ thoang thoảng thổi qua mang đến mùi quen thuộc của bông hoa sữa nở phả xuống làm tôi trở nên dễ chịu. Và những buổi chiều như thường lệ tôi vẫn đi bộ một mình để cảm nhận cuộc sống, cảm nhận được những thứ gì đó quen thuộc, một cảm giác bình yên trong tâm trí tôi. Cảm nhận những gì tôi đang trải qua của một cuộc sống ở thành phố. Thành phố hôm nay thật yên bình. Chiều nào tôi cũng muốn đi để tìm được sự yên bình đó trong tâm hồn của một con người đang đần lớn lên.

        Tôi nhìn thấy em vào một chiều đông tháng 11. Khi những tia nắng nhẹ nhàng thổi qua kẽ lá mang đến cảm giác thoải mái, ấm áp. Và bất chợt, Một cảm xúc bắt đầu từ cái nhìn đâu tiên, với những rung động đầu đời đã nhìn thấy. Một cô bé xinh xắn, nước da trắng với một chiếc cắp hổ dễ thương đi xe đạp điện lướt qua Tôi. Tôi cảm giác gì đó đã đến với tôi một cách chầm chậm, nhẹ nhàng .Phải chăng đó cảm xúc rung động đầu đời, hay là một tiếng sét ái tình của một tình yêu của người con trai? Tôi nhìn em khi em đang đi chậm chậm qua con đường mà tôi vẫn đi hàng ngày, em nở một nụ cười rạng rỡ, nụ cười đó là tôi không thể quên được ,chính nụ cười đó đã đánh mất trái tim tôi. Một trái tim đã cô đơn  lãnh lẽo suốt16 năm và bây giờ nó được thức tỉnh bởi nụ cười đó. Và chỉ một cảm giác lướt qua,nó lướt qua tôi.

       Em đã đi qua tôi. Nhưng tôi vẫn đứng lại nhìn em. Dù chỉ nhìn thấy nhưng tôi đã lưu lại một hình bóng của em trong trí óc. Tôi muốn tìm em, muốn tìm hình bóng đó. Dù tôi biết tìm thấy em rất khó. Nhưng tôi vẫn cố gắng tìm thấy em và hy vọng sẽ tìm thấy em trên thành phố này !!!

       Buổi sáng thức dậy như thường lệ sau một giấc ngủ mơ về hình bóng đó. Một nụ cười nhẹ đón không khí giá lạnh của thời tiết mùa đông tháng 10. Hôm nay là ngày 26 tháng 10. Những ngày kết thúc tháng 10 dần dần tới. Cầm điện thoại gọi cho thằng bạn sang đón. Sửa soạn một lúc rồi xuống nhà tôi với thằng bạn lai đi học. Tôi rất thích không khí buổi sáng.Nhất là ngồi sau xe và ngắm nhìn những con phố,những dòng người qua lại buổi sáng. Không khí buổi sáng thật dễ chịu,nó pha vào đó là hơi se lạnh của gió mùa đông. Ngồi trên chiếc xe thằng bạn lai. Đi qua con phố  quen thuộc đến trường. Tới cổng trường vào nhà xe. Và bất chợt. Tôi thật bất ngờ khi đã nhìn thấy Em. Em.Em hiện ra trước mặt tôi. Người con gái  tôi đang tìm kiếm. Một sự ngại ngùng trên gương mặt tôi khi em đi qua.Cảm giác trong lòng một sự vui vui lạ thường.

      Những ngày sau đó là ngày vui vẻ nhất đối với tôi. Tôi gặp em rất nhiều.Nhìn thấy em tôi có cảm giác vui vẻ trong lòng. Rồi bắt đầu mơ mộng,mỉm cười. Mấy thằng bạn tôi nhìn thấy tôi thật khó hiểu. Những lời trêu chọc tôi dần dần tăng trong lớp.

     Mấy ngày sau tôi hỏi được Facebook em và vài thông tin của em qua mấy thằng bạn.Một cảm giác sợ sệt, lo lắng khi lần đầu nhắn tin với một người con gái. Buổi chiều. Chúng tôi học thêm ở trường từ 5h-7 h. Tôi cầm điện thoại kết bạn với em. Mấy phút sau em đồng ý, Sau bao nhiêu lời cổ vũ tinh thân của mấy thằng bạn học cùng . Tôi đã nhắn với em. Một câu nói hơi có phần vụng về của một chàng trai lần đầu nhắn tin. Một câu ‘ Chào em’. Đợi 30 phút sau. Nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại. Tôi lo lắng. Tôi rất sợ cảm giác đợi chờ một thứ gì đó. Nhưng thật may em đã nhắn lại. Và rồi câu chuyện nhắn tin của tôi và em cứ thế mà tiếp tục.

    2 Tuần là khoảng thời gian tôi muốn tìm hiểu về em.Lúc đầu tôi chỉ thích nhưng sau những tin nhắn tôi dần dần cảm nhận ra là tôi đã yêu em. Liệu điều đó có đến quá sớm với tôi! Một người con trai mới biết cảm giác yêu một người. Cảm giác chờ đợi người đó,nhớ mong về người đó. Sau khoảng thời gian đó tôi và em dần dần thân hơn. Những tin nhắn dần dần được gửi nhiều hơn. Trước kia tôi chỉ có mong muốn là tìm được em gặp em nhưng bây giờ khác rồi.Tôi muốn chinh phục em. Bằng tất cả những gì tôi có. Dần đần tôi nhận ra được là mục tiêu của mình. Không phải những tin nhắn ngoài đợi thường nữa mà là những tin nhắn quan tâm hơn ,chia sẻ với em nhiều hơn. Mỗi buổi chiều tan về. Tôi cố ngồi chờ em ở hàng ghế đá. Đợi nhìn thấy hình bóng của em đi qua mặc dù biết em không biết tôi là ai. Nhìn em,em cười một nụ cười làm tôi say mê em. Một nụ cười dưới ánh nắng sắp tắt của một buổi chiều mùa đông. Nụ cười đó thật đẹp rạng rỡ mỗi khi em bước qua tôi. Khoảng thời gian nhắn tin với em và nhìn thấy em là khoảng thời gian có thể nói là đẹp nhất trong tôi. Tôi dần dần bỏ đi những thứ mà tôi chơi trước đây như game.đi chơi khuya … mà thay vào đó tôi về sớm hơn. Bật máy tính nghe nhạc và nhắn tin với em nhiều hơn.

 

     Một ngày,tôi mạnh dạn hỏi em.’Em đã có người yêu chưa’ Em trả lời 'Em đã có rồi '.Một câu trả lời làm tôi sững sờ.Tôi quên mất là không tìm hiểu hết về em.Tôi không tìm hiểu kĩ đời tư của em. Em đã có một người con trai đến trước tôi. Tôi đã đến chậm. Chậm mất 15 ngày. Người kia thật may mắn khi đã đến với em trước tôi. Tôi chỉ tìm hiểu về cuộc sống của em chứ không tìm hiểu về đời tư. Cảm giác buồn,một cảm giác tôi không thể diễn tả được trong lòng.Những cố gắng hy vọng của tôi dần dân tan biến trước mắt Tôi.Những ngày sau đó tôi ofline. Tôi muốn quên đi. Tôi không muốn nhắn với em nữa vì tôi đã quá thất vọng về bản thân mình. Giá mà tôi tìm hiểu kĩ hơn. Thì mọi chuyện sẽ khác !!! :(

    Sau 1 tuần.Tôi không thể nào quên được hình bóng đó. Tôi đã nhắn với em. Em vẫn trả lời tôi bình thường và pha vào đó là giọng trông như trẻ con,có một tí hờn dỗi. Và cứ cứ thể.Tôi cố dìm nén cảm xúc của mình và tiếp tục.Mặc dù biết là sẽ không được kết quả gì !!!

   Và rồi hội khỏe phù động trường diễn ra. Mọi lớp đều chuẩn bị cho giải bóng đá và các môn thể thao khác.Tôi tham gia đội bóng đá lớp .Và tôi cũng giống như mọi người, tập luyện cùng đội bóng. Bạn bè tôi khuyên tôi nên bỏ hết tâm trí để có thể tập trung hợn vào đá giải. Nhưng ai mà làm được điều đó. Khi tôi chỉ nhớ về em. Một nỗi nhớ da diết của một người con trai mới yêu. Trước ngày đá bóng. Tôi thật may mắn khi được đội bóng cho làm tiền đạo. Một vị trí gần như quan trọng để có thể đưa bóng vào gôn. Tôi nhắn tin cho em muốn em ra xem tôi đá. Em còn chúc tôi đá tốt.Tôi cảm thấy tinh thần vui vẻ sau cái dòng stt đó trên FB.Mặc dù tôi biết em có biết tôi là ai trong đội bóng đá đâu ....

    Trận sắp đấu bắt đầu.Tôi nhìn thấy em.Một cô bé xinh xắn đứng sát bên một người bạn đang nhìn vào lớp tôi đá. Mặc dù em không biết tôi là ai nhưng tôi đã cảm nhận được một điều gì đó trong người muốn cố gắng, một động lực rất to lớn đang xem tôi. Tôi đã đá hết sức và đã đưa lớp vào vòng trong. Rồi dần dần lớp tôi vào tứ kết một cách dễ dàng. Thật bất ngờ là lớp tôi lại gặp lớp người yêu của em. Tôi đã xin rút khỏi trận đấu đó. Nhưng không được ! Tôi phải đá ! Nhìn em đứng bên lớp người yêu em cổ vũ. Một người con trai đứng nhìn người mình yêu đứng cổ vũ cho người đó.Ai mà có thể tập trung. Tôi như mất hết cảm xúc.Tôi bắt đầu đá lệnh,đá xit,nhưng cơ hội của bạn tôi dành cho tôi. Hiệp 1 tôi hầu như mất hết tâm trí đá.Mặc dù biết là dây là đá vì toàn thể lớp, tập thể lớp tôi đã dành quá nhiều thời gian và tiền bạc để mong được chức vô địch. Nhưng tôi không thể làm trọn được nhiêm vụ của mình.Tôi cứ nghĩ về em trong trận đấu.Cảm giác khó chịu bao trùm lên tôi trong những giây phút đó. Kết thúc trận đấu lớp tôi thua. Mọi ánh nhìn của đồng đội dành cho tôi là cảm giác thất vọng tràn trề. Tôi hầu như không muốn nhìn mặt ai dù biết là tôi đã bỏ đi công sức của bạn bè tôi. Nhìn em bước đi bên người yêu làm cho tôi thấy một cảm giác đau nhói. Mặc dù biết là tôi quá ích kỷ vì tôi chả là gì của em cả. Sau giải bóng kết thúc tôi càng nghĩ về em nhiều hơn.Ngày đó là ngày tôi phải chịu nhiều điều tồi tệ nhất. Và mấy hôm sau,càng ngày tôi càng nhắn với em nhiều hơn trước. Rồi những ý tưởng trong đầu tôi hiện ra. Tôi dần dần thực hiện nhiều cách để em có thể thấy tôi .... Tôi muốn cạnh tranh !!!

     Lớp tôi tôi chơi khá thân với nhiều đứa con trai trong lớp. Coi nhau như anh em,giúp đỡ bảo ban lẫn nhau. Chúng nó biết chuyện của tôi và em. Chúng nó đã ngắn cản nhiều lần,những lời nói, nhưng tôi vẫn bỏ qua hết vì tôi sẽ cố chiếm được em, cố dành lấy em trong vòng tay tôi.

    Một thời gian nhắn tin với em khá nhiều.Những tin nhắn vui vẻ quan tâm.Tôi biết là mình hơi quá đáng .Tôi đã dần dần muốn nuôi tham vọng chiếm em khỏi tay người đàn ông kia. Rồi dần dần tôi đã quên mất một điều là tôi không giữ được bình tĩnh, cảm xúc của mình nữa ....

    Sau một khoảng thời gian bắt đầu xuất hiện những tin nhắn cãi vã nhau giữa em và người yêu em.Tôi mới bừng tỉnh. Tôi đã hơi đi quá. Em đã có người yêu..Tôi vẫn cố tiến vào. Một câu hỏi trong đầu tôi là tôi tiếp tục hay tôi muốn từ bỏ em. Nhưng lúc em nói với tôi nhưng câu nói lạnh nhạt hay là cảm giác mệt mỏi. Hay nhưng tâm trạng buồn. Tôi nghĩ em khóc. Chắc vì em quá mệt mỏi. Và tôi dần dần biết là người yêu em đã biết tôi muốn chiếm em. Những cuộc cãi vã trên FB .Tôi theo dõi mà không nghĩ mọi chuyện có thể xảy ra như vậy. Tôi đã cố hỏi em tại sao như vậy?.Câu trả lời vẫn là không phải do tôi.Nhưng tôi thừa biết là từ khi em nhắn với tôi thì em càng trở nên mệt mỏi hơn. Em dần dần ít nói với tôi hơn. Hôm đó.Tôi nhìn đồng hồ 11h đêm. Tôi lướt lại FB xem em có trả lời không. Những đêm dài,tôi cố chờ em,chờ em,chờ em nhắn với tôi một tin để tôi có thể thấy an tâm hơn. Cuối cùng em nhắn cho tôi 1 tin nhưng không như trước. Lạnh lùng,chắc em có vẻ buồn.Và sáng hôm sau. Tôi nhắn em không trả lời. Em cứ bơ tôi.Cảm giác đó tôi không bao giờ quên được !!!! :(

   Tôi đã cố quên em. Nhưng tôi không thể. Tôi vẫn tiếp tục. Em dần như chiếm chọn trong trái tim tôi. Dù nhắm mắt lại, hình ảnh cô bé ngây thơ,xinh xắn hiện ra trong đầu tôi. Và rồi,một ngày tôi tệ xảy ra. Em chặn FB tôi.. Một cảm giác tức tối. Hàng vạn câu hỏi muốn hỏi em nhưng tôi không thể.Tôi có quyền gì mà hỏi em. Em là của người khác chứ không phải là của tôi. Tôi vẫn im lặng. Dần dần tôi càng không thể chiu được cảm giác đó.Bao nhiều người bạn đã muốn bảo tôi từ bỏ. Nhưng tính tôi là vậy.'Tôi đã yêu ai thì tôi sẽ yêu và chờ người đó trừ khi người đó rời bỏ tôi'. Tôi dần dần trở lại với cuộc sống trước khi quen em.Tôi chơi điện tử đi uống đến khuya,tôi bỏ mọi thứ .Dần dần tôi đã bỏ đi một khoảng thời gian .một khoảng thời gian nhàm chán. Những người bạn tốt an ủi tôi. Các người bạn thân của tôi đã khuyên tôi rất nhiều. Những ai trong trường hợp tôi có thể không như vậy. Đến lớp tôi mệt mỏi. Tôi đã bị nhắc nhở quá nhiều. Những câu nói động viên làm tôi thấy tôt hơn nhưng tôi không cảm nhận được điều đó.!!!!

     Đến lớp,Tôi gục mặt xuống bàn.Tôi cứ nghĩ, suy nghĩ rất nhiều.

     Và rồi người bạn thân đã giúp tôi. Người bạn đó đã giúp đỡ tôi quá nhiều trong thời gian tôi quen em và cố nhắn với em để sắp xếp cho tôi một cuộc hẹn với em. Tôi nhớ là buổi chiều. Và chắc là cuộc hẹn cuối cùng. Tôi sẽ bỏ em để em có được hạnh phúc bên người em yêu. Chắc điều đó là điều tôi muốn làm. Chiều đó là một buổi chiều mùa động lạnh lẽo. Những ngày mưa càng làm cho tôi cảm thấy buồn hơn. Tôi ghét mưa. Con mưa rào nó đi ngang qua rất nhanh và nhẹ như tôi đã mất em. Chiều đó. Chúng tôi học xong. Tôi đang chuẩn bị sang lớp văn học ca 5 h thì có một cuộc gọi cho tôi .Tôi lên tầng 3. Thấy em,một người con gái áo đen đang đứng ở lan can ,nhìn em suy sụp hơn nhiều. Nhìn thấy em ban đầu tôi thấy vui nhưng bất chợt một cảm xúc khác,người mà tôi muốn tìm để hỏi rất lâu rồi. Lúc nhìn thấy em tôi đã nghĩ trong đầu rất nhiều câu hỏi.Nhưng khi gặp e.Tôi như có gì nghẹn trong cổ. Nhìn mặt e buồn buồn làm tôi cảm thấy chả nói được. Cuộc nói chuyện giữa tôi và em chỉ có mấy câu nói buồn. Một vẻ thất vọng và tức tối ....

    Tôi như mất cảm xúc.Tôi chỉ nói được một câu ‘Thế Thôi’. Một cảm xúc khó tả. Tôi đi xuống cầu thang trong tâm trạng nỗi buồn nặng nề. Chắc chưa bao giờ tôi thấy được cảm giác đó. Tôi đi về mà quên ca học 5h. Tôi đến công viên và cứ ngồi đó. Ngồi đó. Chỉ có một người bạn ngồi cùng tôi trong thời tiết lạnh thế này

   Trời mưa nhỏ. Những con mưa thổi qua nhẹ trong làn gió đêm trên công viên. Rất đôi tình nhân đang đứng ở công viên nói chuyện. Họ vui vẻ. Cười đùa.Còn tôi, môt đứa con trai thất bại đang ngồi nhìn về một hướng mà không biết tôi đang muốn gì trong đầu tôi. Tôi ngồi suy nghĩ rất nhiều. Bạn tôi đã nói cho tôi khuyên tôi nên học cách chấp nhận. Hay chờ đợi. Và tôi cũng đã thấy hiểu điều đó !!!

   10h đêm tôi về. Tôi mở điện thoại. Rất nhiều tin nhắn và cuộc gọi điện nhỡ vào máy tôi. Tôi về nhà. Tôi mở FB định nhắn cho em.Vì tôi nghĩ tôi có quyền gì mà hỏi em.Tôi là gì trong trái tim em.Em mở khóa FB tôi .Chắc là từ khi tôi nói với em.Nhưng từ ngữ cuối cùng mà trong lòng tôi lúc đó muốn nói cho em mặc dù tôi biết tôi sẽ chả được gì….Tôi và em chắc sẽ chỉ là bạn ….Tôi sẽ từ bỏ để em có hạnh phúc tốt hơn.....

    Và rồi từ hôm đó.Tôi dần trở lại với cuộc sống bình thường.Tôi cũng muốn ít gặp em hơn.Tôi cố làm cho mình trở nên bận rộn để quên đi. Quên em đi .Vì nếu gặp em chắc tôi sẽ không điều khiển được cảm xúc của mình.

                                           Nhưng

                                           Tôi sẽ Không từ bỏ….

 

     Tôi sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Tôi sẽ chờ đợi em. Chờ em. Ngày đó. Một ngày nào đó. Tôi sẽ được đến bên em dù tôi biết tôi không có hy vọng. Tôi đợi một ngày nào đó em sẽ đến bên tôi !!!!Tôi và em sẽ bước trên con đường và đi về phía trước mãi mãi ….

 

     Tôi biết tình yêu không bao giờ được bất tử. Nó giống tựa như bông hoa bồ công anh.Nó sẽ bay đi theo gió. Bay mãi đến khi nào nó muốn dừng lại. Nhưng hoa bồ công anh cũng tượng trưng cho sự bất từ vĩnh hằng của tình yêu. Tôi coi em như hoa bồ công anh. Để tôi là một cơn gió.Tôi sẽ bay theo em đến một nơi nào đó mà em muốn đừng lại.Nhưng đó chỉ là suy nghĩ trong tôi trong tương lai xa xăm và mịt mù :(

                                        Hoa bồ công anh bay theo làn gió

                                        Anh theo làn gió đi tìm em ….

     Cảm ơn em đã đến bên tôi để cho tôi những cảm xúc rung động về tình yêu. Tôi cảm ơn em đã làm cho tôi cười ,tôi vui, tôi thấy hạnh phúc, chia sẽ những niềm vui nối buồn trong 1 tháng qua. Cảm ơn em người con gái anh đã từng yêu .Người con gái cuối tháng 11…..Tôi sẽ mãi chờ và nhớ về em....

 

                               FaceBook: (https://www.facebook.com/00000KN)

                                                       

  

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook

Danh sách truyện đã đăng gần đây của viendanho

Tiêu đề

Cô Gái Mùa Đông !!!

Đăng bởi viendanho,

19201 · 17 · 222

Em Sẽ Mỉm Cười ....

Đăng bởi viendanho,

6922 · 1 · 29