Đông Cuối rồi em có buồn không !

Chap 7

  • Phải thế thôi…!

Bà ấy nói với nó một câu đầy ẩn ý rồi cười nhếch mép một cái. Rồi dìu em ra xe, em có vẻ không để ý mấy đến câu nói đó lắm, nhưng nó thì có. Mặt nó vẫn vô cảm không một chút thái độ với câu nói của bà ta, dường như nó bị khinh thường nhiều nên nó cũng mất đi cái tôi cá nhân rồi, nó nghĩ cũng lâu rồi mình chưa từng to tiếng với ai cũng chưa dám nói ai câu gì nặng. Nó đan tay ra trước rồi thở dài một cái. Đợi khi nghe được tiếng xe ô tô thì nó mới xuống nhà dưới tìm hai người kia.

  • Cảm ơn hai người nhiều. Hai người ăn gì chưa để tui xuống nhà kiếm gì ăn !

Chỗ bạn bè với nhau, lại là bạn chí cốt nên nó hiểu chứ, bọn kia cũng hiểu, hai người yêm lặng. Lúc đi qua thằng Dũng vỗ vai nó, hai đứa dừng lại rồi nhìn nhau, nó hiểu thằng bạn này đang cố an ủi nó, nó không nói gì chỉ cười.

  • Không sao nổi đâu này tao chịu được !

Rồi nó thở dài một tiếng và sắn tay vào bếp. Nó nhớ lại từ lúc hai đứa chính thức yêu nhau tới giờ nó toàn dẫn em đi ăn chứ chưa một lần nào nó nấu cho em ăn gì cả. Đến cả lúc em đâu nó cũng lặn lội ra tiệm mua một tô cháo, nó nghĩ đến những người con trai khác, người yêu đau họ thường quan tâm người yêu mình bằng những hành động như vậy, còn nó, nó lại biện minh rằng công việc của mình bận rộn, nhưng nó nhận ra khi chia tay em những cử chỉ đơn giản cũng là điều đáng suy ngẫm…Nhưng lúc chia tay nhau mới nhận ra thì quá muộn. Lúc vào bếp nó thấy đồ ăn để lổn ngổn trên bàn, chỉ có cách nấu ăn của em mới vậy, em sống trong nuôn chiều từ nhỏ, vì nó nên em mới học nấu ăn, mới phải giảm cân, mới phải trâu truốt bản thân, dù em không hoản hoãn nhưng trong mắt nó em là tất cả, mỗi lần em chỗ tài nấu nướng dù ngon dù dở đến cỡ nào nó cũng cố ăn hết sạch, nói coi đó là lời cảm ơn thiết thật nhất, nó nhớ đến những món làm nên tên tuổi em, nhớ đến những chảo cá cháy lửa nghi ngút, khét nghẹt, cơm khê. Nó nhớ có lần em nấu được món thịt chiên ngon cực thì lại quên nấu cơm. Mọi lần như vậy hai đứa chỉ nhìn nhau cười và nó thường đưa tay dí vào trán em, một cử chỉ yêu thương …Nghĩ đến đây nó cười thầm. Nhưng tiếng nước sôi lại đưa nó lại trở về với thực tại, không hiểu sao nước mắt nó cứ lăn, mặc dù nó cố dụi, cố lâu, nhưng nó vẫn cứ tuôn ra, không thể nào ngăn được. Vừa nấu vừa nghĩ nó sắn luôn con dao vào tay chỉ thái hành lá, cũng may không phải con dao chặt xương. Máu ra lên lán nhưng nó chẳng thấy đâu. Lúc này bên tai lại nghe đâu tiếng cười của người con gái .

  • Em đứt tay rồi Gấu ơi …Hix hix…đâu quá…đâu quá

Nó tự nhiên lại nhớ đến gương mặt em lúc đó, em hay làm những cử chỉ, phè phởn, nũng nỉu với nó lắm, em hay ăn hiếp nó, mà kệ em có cưỡi lên đầu nó nó cũng mĩm cười. Nó cũng thấy vui và hạnh phúc vì điều đó. Nghĩ đến đây nước mắt nó lại rơi…Rồi đến lúc nó không thể kiềm nổi đau đớn này, nó ngã khụa xuống một góc bếp, ôm đầu gối khóc. Tiếng thút thít cứ vang lên trong căn nhà. Nó thấy không gian xung quanh sao im lặng, càng làm nó muốn khóc, nhưng lại chợt nghĩ đến vợ chồng thằng bạn nên nó đứng dậy, dụi dụi nước mắt, tự nhủ lòng không được nghĩ nữa…

Cũng chẳng là gì ngon bổ, nó làm đại mì tôm ăn cho có chứ giờ cũng chả ngon bổ gì. Nấu xong nó dọn ra bàn, Đà Lạt chỉ có rau là ngon nhất. Chắc họ đến lúc em đang chuẩn bị nướng thịt, nó thấy em mua cả than về nướng thịt…Tội nghiệp !

  • Hai đứa bay thông cảm nghe, khuya rồi nên tao làm biếng đi mua gì quá, cho qua hôm nay rồi mai mốt tao làm tiệc mừng ba tao ra viện nghen ( cười)
  • Cái thằng …( cười)

Nói xong nó bưng tô làm một hơi, mọi người như hiểu ý nhau, chả ai nói với nhau câu nào. Rồi nghe tiếng kéo ghế nó mới đưa mặt lên dòm. Vợ thằng Dũng đổ nữa tô của mình vào tô của chồng nó rồi đứng dậy lủi thủi vào buồng.

  • Rồi giờ chỉ có tao với mày, kể tao nghe đi mày giấu tao cái gì đúng không ?
  • Tao nói hết với bọn mày rồi đấy thay.
  • Hèn…Tao còn nhớ chính miệng mày nói với tao năm ngoái là mày sẽ cố gắng làm để có tiền năm nay cưới nó mà giờ mày nói với tao vậy là sao hả Đông .
  • Haizz….Tủ lạnh có bia đó, làm với tao một lon mày.
  • Mày biết đó, tình yêu cũng có lúc này lúc khác, tao với cổ có duyên nhưng không có phận thì biết sao hả mày. Giờ ba tao bị bệnh nên tao muốn về đây chăm sóc cho ổng.
  • Đéo tin …Có phải Mẹ con Di nói gì với mày đúng không ?
  • Đừng nghĩ xấu cho …
  • Là do chị Lan đúng hong? ( vẻ mặt nó nghiêm nghị)
  • Xin mày...đừng nói đến chuyện này nữa. Tao mệt mỏi quá rồi. Tao vô phòng ngủ trước đây.
  • Đêm nay hai đứa cứ ngủ ở đây đi, khuya rồi chở con Hồng bầu bì ngu hiểm lắm…

Nó nói rồi lủi thủi về phòng, nó từ từ khép cách cửa một cách nhẹ nhàng rồi cũng từ từ tựa vào cách cửa. Nó bắt đầu đặt tay lên đầu vò vò. Chính câu nói của Dũng đã nhắc cho nó nhớ, lí do thật sự nó chia tay em…Nó đập mạnh vào đùi mình vì không đủ lực để trả thù cho chị…Nó càng có động lực để vượt qua nổi đau này.

  • Em thề sẽ giết thằng khốn đó. Phải cho nó gấp đôi những gì nó gây ra cho chị…

Còn nữa…

 

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook