Dòng thời gian - Tình chị em

Gặp mặt

Chương 1:
   Oáp!


   Những tia sáng yếu ớt chiếu vào khuôn mặt của 1 tên nhóc đang ngủ làm hắn thức giấc. Và đó là tôi, cảm giác đó khiến tôi rất sảng khoái:
- Chào ngày mới! Cảm giác thật dễ chịu! Aaaaaaa… -tôi hét lên như thể 1 thằng… :v khi một cơn gió mang hàn khí lùa vào căn phòng.
Mày điên à H? 3h chiều rồi còn ngày mới hả? Có xuống đây ngay k t lên cho 1 trận bh! –giọng me từ dưới nhà vọng lên
- Dạ dạ con xuống ngay ạ! – tôi chột dạ, nghe lời ngay tắp lự
   Hix! Dạo này bị lú lẫn rồi hay sao mà 3h chiều lại chào ngày ms lại còn la hét ỏm tỏi cả nhà nữa chứ. Không vác xác xuống nhà nhanh khéo mẹ tôi lên là ăn mấy cái chổi chứ chẳng chơi. Lết xác xuống nhà vệ sinh cá nhân rồi ra phòng khách trình diện. Bước vào thì thấy mẹ đang loay hoay dọn dẹp nhà cửa và bên cạnh là chiếc chổi lông gà huyền thoại, gì chứ t sợ chiếc chổi này lắm luôn, tại sao ư? Đơn giản là vì bố t sd nó làm vũ khí nguy hiểm để sử phạt mỗi khi t đi chơi net. Giật mình lùi lại :
“ Có khi nào mẹ định thanh toán nợ nần 1 lượt luôn hn k nhỉ?” tôi nghĩ thầm vs cái ý tưởng dở hơi là mẹ sẽ rượt mình quanh nhà vì cái tội, tội gì ấy nhỉ? À đúng rồi là tội ngủ dậy bị ấm đầu la hét ỏm tỏi phá hoại công việc của mẫu thân :D + vs dạo này hay đi chơi net nên … có lẽ nào?
- Ôi dào, toàn suy nghĩ vớ vẩn, chắc CDSHT cmnr! – tôi ns thầm rồi từ từ tiến lại bãi chiến trường của mama
Cơ mà phải công nhận mẹ biến cái phòng khách nhà t thành bãi chiến trường thật! Trước mặt t bh ngổn ngang đủ thứ như bình, cốc,  quạt máy, ấm chén đến chăn ga gối đệm. Bụi bặm thì mù mịt cả căn phòng, thế là tôi tiện tay trôm luôn chiếc mâm bên cạnh che lên đầu rôi tiếp tục tiến lại chỗ mẹ. Mẹ đang phe phẩy chiếc chổi trên trần nhà, thấy t thì ngừng tay rồi xoay người lại lên tiếng:
- Mày vẫn chưa hết hâm hả H? Có cần t cho mấy chổi để tỉnh ngủ k hả?-mẹ nói
   Tôi giật mình nhảy lùi lại phía sau 1 bước để bảo toàn tính mạng. Gì chứ cây chổi trên tay mẹ tôi mà phang xuống thì có mà què giò. Cơ mà mẹ có gậy thì t có khiên  
Mẹ quét bụi vậy k che để bẩn hết ng ạ? Trời lạnh lắm con hok có tắm đâu, để dành mai tắm 1 thể.hì –tôi cười toe
Mày làm gì kệ mày, giờ bê cái đống đệm gối này lên gác phơi cho t, còn chỗ ga giường vs vỏ chăn vỏ gối kia thì đem giặt đi – mẹ ra lệnh
   Thôi xong, vậy là xđ bị mẹ gọi xuống làm chân nô tì sai vặt rồi.hix 
Biết vậy ngủ thêm chút nữa, dậy chi sớm vậy k biết nữa? hazzzzzzzz
- Dạ! - tôi đáp rồi uể oải bỏ cái mâm xuống đem mấy cái đệm và chăn mềm lên tầng trên phơi rồi lại lóc chóc xuống đem nốt chỗ vỏ gối, chăn vs ga giường bỏ vào máy giặt. 
   Vừa đi tôi vừa thầm trách cái số mình khổ, bị sai vặt riết, chắc sau này làm culi quá! Hoàn thành nhiệm vụ, tôi đang rón rén từng bước tiến lại phía cửa ra vào sau lưng mẹ hòng thoát khỏi cảnh làm culi sai vặt của mẹ. Vừa ra đến cửa, đang định quay đầu té lẹ thì bị mẹ gọi giật lại. 
- Mày định đi đâu vậy H? – mẹ gọi lại bằng cái giọng rất chi là đậm mùi hăm dọa, ý như t chỉ cần bước them bước nữa là què giò ngay
   Tôi dứng hình ngay tắp lự rồi xoay đầu lại cười toe toét.
- Hì! Có đi đâu đâu mẹ, con định ra ngoài kiếm cái hót rác ấy mà! – tôi kiếm cớ ngay lập tức
- Hót rác kia sao không lấy đi kiếm đâu nữa! – mẹ  chặn đứng ngay cái ý định phong ba của tôi
…..     -tôi á khẩu chẳng nói đc lời nào. 
   Công nhận mình ngu thiệt, cái hót rác ngay góc phòng kia mà k thấy lại lôi ngay ra làm bình phong đc, bt tự cho mình là thông minh mà lần nào gặp mẹ là toàn ngậm tăm hết.hix (cơ mà mẹ là mẹ của tôi cơ mà nhỉ?)
- Khỏi kiếm cớ trốn nữa, ra đây t cho tiền đi mua quần áo này. Hôm nay t bận dọn nhà, mày tự đi mua đi, đồ của mày mà lần nào t cũng phải mua cho mày hết, lớn rồi cũng phải tự lập dần đi con ạ! –mẹ tuôn một tràng vào mặt xong chỉ tay vào cái ví của ba ns tiếp
- Lấy tiền trong ví của bố mày kìa ở trên bàn ấy. mua gì thì mua nhưng cũng vừa phải thôi, tốt nhất là mày rủ đứa bạn gái nào đi mua cùng chứ cái mặt mày đi mua đồ thì… chẹp chẹp! – mẹ bỏ dở câu ns rồi chép miệng quay ra làm tiếp
- Dạ! –tôi miễn cưỡng gật đầu và cầm ví của ba đi mua đồ.
   Mẹ quả thật đúng là mẹ của tôi, bà biết rõ tất cả những gì tôi đã, đang và sẽ làm.hix Nói cho văn vẻ là vậy chứ thực ra cũng chả có gì nhiều ngoài việc mẹ cấm t tiêu xài phung phí. Bình thường mà đc cho tiền là t vui lắm (ai mà chả thế nhỉ? ^^), nhưng hn mẹ bảo tôi lấy ví của ba là vì t … rất sợ bố >.<. Nếu là ví của mẹ thì khác, t có thể tiêu pha xả láng mà chả sợ gì, chỉ cần về biện đại vài cái lý do vớ  vẩn là xong.hehe Nhưng nếu là ví của bố thì khác, tiêu linh tinh k lý do thì về nhừ đòn là cái chắc.hix Tôi là t khiếp vía ba từ nhỏ luôn, bt thì ba tôi cũng hiền lành hòa nhã thôi nhưng những lúc say hay tức giận thực sự thì t chỉ có … co vòi chuồn lẹ! Mỗi lúc như thế t thật sự thấy rất sợ! Có lần có 1 lão bà bà đánh bà nội t (chỉ là cãi cọ rồi động tay chút giữa ng lớn tuổi thôi mà cũng k đến nỗi gây thương tích gì), mà hôm đó bố t lại uống say nên khi biết chuyện ông chửi bới om xòm trước cổng nhà bả, rồi còn vác dao ra đòi chém, đòi giết. Nghĩ lại mà t còn thấy hãi, hôm đó t phải dọn dẹp những sự cố do ba để lại và là ng xl gđ kia khi họ định báo công an. Mẹ biết vậy nên ms bảo t gọi bạn gái đi cùng (bạn gái chứ k phải ny nha) để t khỏi bị chặt chém khi mua đồ. Từ nhỏ vẫn vậy, lần nào mua đồ chợ là y như rằng lần đó t bị chém tả tơi k thương tiếc bởi mấy bà bán hàng. Nhớ có lần đi mua đôi giày mà thằng bạn bảo hôm trước nó đinh mua 300k, mà thế quái nào t mua nó 500k ms đau chứ.hix Chả là ng ta chém 550k, t bảo 500k thế là con mẹ đấy nó bán luôn, tôi thì tưởng mình mặc cả thế là ok rồi, ai ngờ… haz Vậy nên t quyết định nhấc phone gọi cho nhỏ G – nhỏ hàng xóm đồng thời cũng là bạn cùng lớp của t vs ý định nhờ nhỏ đi chọn giúp ít đồ.
- Alo! – tiếng nhỏ G phía bên kia, k biết nhỏ này làm gì mà nghe như đang bịt miệng lại ns vậy
- Bà bị sao mà cái giọng nghe lạ vậy? Rảnh k đi mua giúp t ít đồ vs. –tôi thắc mắc nhân tiện nhờ nó luôn
- Tui đang dọn nhà, bịt khẩu trang nên giọng hơi lạ ấy mà –nhỏ G oang oang, hình như nó tháo khẩu trang ra rồi
- Ờ vậy thôi tui nhờ ng khác, bye! Cơ mà nhớ dọn nhà cho sạch nha, bà hay làm ăn quấy quá lắm á! –tôi xoáy
- Next! Tin tui hót hết rác đổ sang nhà ông k? – nhỏ cũng k vừa đá lại ngay
- Thôi thôi hok dám.hì – tôi xuống nước
- Ờ biết nghe lời đấy, bye cưng! – nhỏ ns rồi tắt máy
   Tôi vs G là thế đấy, bạn từ nhỏ rồi nên nc thoải mái chả ngại ngần gì, lâu lâu đá nhau vài câu vậy đó. Cơ mà cái vấn đề chính bh là phải rủ ng đi cùng đã, nghĩ bụng t bấm máy gọi cho M, con nhỏ này cũng học cùng vs t, nhìn cách ăn mặc của nó thì t tin là óc thẩm mĩ của nó hơn t … vài chục lần!
- Alo! –nhỏ M nghe máy
- M hả? mình nhờ chút việc đc k? –tôi mở lời
- Ukm! Tớ nè, gì vậy H? –nhỏ đáp
- À! Chẳng là tớ muốn nhờ M đi vs tớ chọn chút quần áo ấy mà. M cũng biết rồi đấy, về khoản này tớ dở ẹc.hì –tôi cười toe
- Bây giờ hả H? Tớ đang phụ mẹ dọn nhà rồi. – M đáp vẻ ái ngại
   Suýt nữa ngả bổ ngửa khi nghe nhỏ ns, ngày hn là quốc tế lao động chắc? Nào là mẹ, nhỏ G, giờ đến cả nhỏ M cũng dọn nhà luôn.
- Ừ, vậy thôi để tớ đi 1 mình cũng đc –tôi miễn cưỡng trả lời
- Hay để mình xin mẹ đi vs H 1 lúc nha! –M nói
- Thôi k cần đâu, vậy phiền M lắm, H đi 1 mình đc rồi. –tôi đáp
- K sao mà, bạn bè phiền gì chứ? Vs cả giúp H lần này thì H nợ mình 1 lần chứ có thiệt đâu mà lo ^^ -M 
- @@ vậy mà tưởng giúp k công chứ bộ? thôi k dám làm phiền tiểu thư nữa, tại hạ đi 1 mình đc rồi. Mất công mang tiếng tiểu thư bỏ nhà theo dzai,hehe :v –tôi troll nhỏ
- Cái đồ >.<! K cần thì thôi, H đi 1 mình đi. Mà H là gay chứ con trai gì.plez – nhỏ nói rồi cup máy
   “Thật là…!!! K có ny thì bị coi là gay sao? Mình còn nhỏ mà, à k chỉ là chưa thích có thôi chứ gái xếp hàng đầy ra mà chưa thèm yêu kìa!” –Tôi nhủ thầm rồi bật cười vì cái cách giận dỗi của nhỏ M.
Thực sự thì tôi cũng biết cái lý do vì sao mà nhỏ lại cư xử vậy chứ. Chẳng là con nhỏ này thích tôi từ lâu rồi (cái này là mấy đứa con gái bật mí vs t), hình như từ hồi đầu năm lớp 10 kìa nhưng t thì k thích M nên toàn lảng tránh thôi. Nhiều lần nhỏ rủ đi chơi, mua này mua nọ mà t toàn kiếm cớ từ chối thôi. Vậy nên lần này tôi rủ M đi cùng (t nhớ k nhầm thì đây là lần thứ 2) mà nhỏ lại k đi đc nên nói vậy thôi chứ cũng chẳng có ý xấu gì. Cũng phải nói về nhỏ M chút: M là 1 cô gái xinh xắn, điệu đà, tính tình cũng hòa nhã nên cũng đc xếp trong hàng hot girl của lớp (lắm trai theo bỏ xừ). Ấy vậy mà chẳng hiểu sao nhỏ lại thích t ms khổ chứ, mà tôi thì có cái gì đâu vừa xí trai vừa nhà nghèo được cái học khá khá 1 tẹo. Tôi thì cũng chẳng kén chọn gì, chỉ đơn giản là t k thích con gái suốt ngày tô son chat phấn (cơ mà M trang điểm đẹp thật) rồi đỏng đà đỏng đảnh như nhỏ thôi, vs cả M cao 1m53 thôi nên t nghĩ k hợp vs tôi. Nhỏ M học hành cũng thuộc loại khá trong lớp cơ mà vẫn thua tôi (tự hào v~) mà t thích con gái thông minh hơn nên…
  Lan man về M vậy chắc cũng đủ rồi nhỉ? Trở lại vs vấn đề chính là giờ t phải làm thế nào vs vụ mua quần áo này bh. Suy nghĩ 1 lúc thì cũng ra đc vài cái tên đáng để chọn, cơ mà nghĩ đến 2 từ: “dọn nhà” là t lại nhụt chí, thôi thì tự thân vận động cho lành. Thế là t tung tăng phóng đi trên chiếc Vision trắng của mama đúng kiểu “like a boss” bởi lẽ vs thằng học sinh cấp 3 như t thì có chiếc xe ga đi là oai lắm rồi. Đang vivu thì ms giật mình nhớ ra: “chết cha, mua đồ ở đâu bh?”. Trước giờ t ít khi mua đồ lăm, thường thì mẹ t mua cho bộ nào là t mặc bộ đó thôi chứ t ít quan trọng vấn đề quần áo lắm. Cơ mà đc cái là đồ mẹ t mua thường đẹp và hợp ý tôi! Lòng vòng 1 hồi t quyết định ghé vào 1 shop nhỏ tại PT. Thật ra t sống ở khu vực ngoại thành HN, bố mẹ chỉ là công nhân bình thường nên gđ cũng chẳng giàu có gì. Bởi vậy cho nên tôi cũng k thường xuyên mua đồ ở shop, chủ yếu mẹ t thường mua đồ cho tôi tại chợ thôi ^^  Nhưng lần này khác vì ng mua đồ là tôi, và t là cái thằng k biết mặc cả nên quyết định chơi sang chút ghé vào shop mua cho đỡ mất công bị chặt chém. Trở lại vs shop quần áo thì hiện tại t mới bước vào, nhìn quanh thì có vẻ như shop này cũng nhỏ chứ k lớn lắm. Nói là ít chứ k phải là t chưa vào shop bh, trong những shop quần áo tôi từng ghé thì có vẻ đây là shop nhỏ nhất nên t nghĩ giá cả cũng phải chăng thôi. Loanh quanh khu đồ nam thì thấy cũng có kha khá thứ đẹp mà giá cả hợp vs cái ví tiền của ba mà tôi đang cầm, cơ mà vẫn đắn đo k biết nên chọn cái nào cho hợp. Xung quanh cũng có vài a lớn tuổi đang chọn đồ
“Chắc chẳng ai giúp đc mình rồi, thôi thì ghé qua bên đồ nữ xem có gì hay ho k mua cho mama vậy” –nghĩ bụng t quyết định đảo qua khu nữ 
   Vừa bước vào đến khu nữ thì:
- Uỵch! –tôi đâm phải 1 thứ gì đó và té xuống sàn,suýt nữa thì kéo đổ luôn mấy con ma nơ canh phía sau
   Lồm cồm bò dậy phủi quần áo rồi quay sang xem cái thứ vừa đụng mình là gì thì chợt giật mình. 
“Ôi tía má ơi xinh quá!” –trước mặt tôi bây giờ là một nhỏ con gái khá là xinh xắn đang ngồi nắn nắn chân, vẫn đang ngồi trên sàn nhà.
   Chắc nhỏ vẫn còn đau nên chưa đứng dậy đc, vì t và nhỏ đụng nhau phía trong, lại vướng mấy bộ quần áo phía trước nên nhân viên bán hàng và những ng khác k nhìn thấy. Nhìn kĩ thì nhỏ có nước da trắng hồng, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt nai to tròn ẩn sau mái tóc xoăn xoăn hơi vàng trông rất dễ thương. Nhỏ mặc 1 chiếc áo pull trắng với váy xanh, khoác ngoài là 1 chiếc áo choàng dài tay sắn ống và đi dày thể thao. Ngẩn ngơ trước nét dễ thương từ ng con gái đối diện mất 3 giây (tôi chưa từng ngắm gái quá 2 giây) thì giật mình nhớ ra … tôi đưa tay ra kéo nhỏ dậy:
- Xin lỗi, bạn k sao chứ? Mình vô ý quá k thấy bạn đang đi ra nên … -tôi nói, đông thời đưa tay kéo nhỏ dậy còn tay kia thì gãi đầu (cái tật khó bỏ của tôi mỗi khi bối rối)
- Đi đứng vậy …!!! Dạ e k sao ạ, lỗi cũng 1 phần do e mà,hì –nhỏ hình như bh ms để ý đến tôi, hơi giật mình nhưng rồi cũng bám lấy tay tôi đứng dậy kèm theo là nụ cười chết ng`
   Tôi lại ngẩn ngơ trước ng con gái đó. Đẹp quá, con nhỏ có nụ cười khoe chiếc rang khểnh rất duyên. Tôi thề là nụ cười đó có thể làm choáng ngợp bất cứ thằng con trai nào ms gặp lần đầu chứ chẳng riêng gì tôi. Tôi mải mê ngắm nhỏ cho đến khi… 
- Hihi… -tiếng nhỏ khúc khích làm tôi bừng tỉnh
   Xấu hổ thật, xưa giờ có bh tôi ngắm gái thế này đâu (có ngắm thì ngắm từ xa thôi ^^), mất hết cả hình tượng rồi, phải tìm cách chữa ngượng thôi!
- Bạn cười gì vậy? –tôi đóng mặt ngầu giả bộ khó hiểu hỏi nhỏ
- Thế anh vừa nhìn gì vậy ạ? –con nhỏ trả ngay k mất t/g suy nghĩ kèm theo là cái nháy mắt lém lỉnh cùng nụ cười mê hoặc
   Thật sự cứ như thế này thêm 1 lúc nữa khéo t không chịu nổi mà đổ gục tại chỗ mất. K đc! Hình tượng "boy nạnh nùng" mình xây dựng bấy lâu nay đâu rồi, giờ là lúc phải lấy ra sd nè, k thể để con nhỏ này mê hoặc đc!
- À, tại lúc nãy làm bạn ngã nên mình xem xét lại xem bạn có bị sao k ấy mà! Cơ mà có bị băt đền k thế?hì –tôi nói
   Phải vậy chứ! Con nhỏ đứng á khẩu nhìn tôi săm soi, chắc nhỏ k nghĩ tôi lại đưa ra cái lý do … củ chuối như vậy! Cơ mà cũng có thể nhỏ bất ngờ vì tôi k trúng mĩ nhân kế như bao thằng trai làng khác lắm chứ nhỉ?
- Em mà hư hại thì a không đền nổi đâu! Lêu… -con nhỏ thè lưỡi trêu ngươi t
   Ô hay, con bé này bị mắc bệnh hồn nhiên quá hay sao mà ms gặp đã làm như quen lâu rồi vậy đó. Khó hiểu thật, chả nhẽ lại hỏi nó có quen mình k? Mà cũng có thể mình là thằng đầu tiên k bị nhỏ hút hồn nên muốn đánh gục mình cho bằng đc lắm nhỉ? (hơi ảo tưởng phim ảnh tí) “Định tán a thì a tán lại nhok cho nhok xem nè” –tôi nghĩ bụng
- Xin lỗi nhưng mình nói quần áo bạn mà, nãy mình có hỏi bạn rồi mà, mình nhớ bạn bảo không sao nhỉ? –tôi nói
- À, dạ! đồ đạc, quần áo em không sao ạ, a đừng lo! –nhỏ đáp vẻ hơi bối rối
- Vậy tốt rồi! Thế thôi mình k làm phiền bạn nữa, xin lỗi bạn lần nữa ha! –tôi nói rồi quay bước
…!
   Một, hai, ba…!!! Xong! Lại ATSM rồi, bình thường đếm đến 3 là nhỏ phải gọi mình lại chứ nhỉ? Chắc tại “lạnh” quá rồi, biết vậy xin số làm quen nhỏ luôn, bày đặt lạnh lùng chi k biết.hazzz Vừa đi vừa tiếc, tưởng nhỏ kia bị say nắng mình rồi chứ nhỉ, mình đập choai thế này kia mà (lại atsm). Mình xưng bạn mà nhỏ “anh anh em em” ngọt sớt vậy cơ mà? Đúng là xui xẻo thiệt! Hôm nay hình như mình gặp xui hơi nhiều thì phải. Chắc mai bảo mẹ mua thịt chó ăn tất niên để giải đen ms đc.
   Trở lại vs gian đồ nam, trước mặt tôi giờ là cơ man biết bao đồ đẹp, loanh quanh ngắm ngắm nghía nghía mãi mà k chọn đc bộ nào ra hồn. Tôi k có thói quen thử đồ tại tiệm nên chỉ thường ướm thử lên ng xem xét thôi nên nhiều ng chỉ trỏ cũng ngại. Đang đứng gãi đầu gãi tai thì 1 giọng nói bất chợt vang lên:
- Anh cần e giúp gì k ạ? –ng đó hỏi tôi, hình như t vừa nghe giọng nói này lúc nãy thì phải, chẳng lẽ là…
   Xoay người lại thì nhận ra phán đoán của tôi là đúng vì giờ con nhỏ xinh xắn lúc nãy đang mỉm cười đứng trước mặt t. Thoáng chút ngạc nhiên, tôi hỏi:
- Ủa sao bạn lại ở đây? Gian nữ bên kia mà. –tôi nói, nói xong ms thấy mình ngu hết sức
Thế cứ phải có việc ms đc qua khu đồ nam ạ? Nãy e cũng thấy a qua khu nữ mà! –nhỏ đáp
   Đấy biết ngay mà! Chả nhẽ giờ lại bảo qua đó mua đồ cho mẹ, mua đồ của mình còn k nổi thì mua cho ai nữa.hix Khéo lại dính phải cái tội mê gái mà mò qua đó chứ chẳng chơi!
- À mình định qua đấy kiếm nhỏ bạn nhờ mua giúp đồ ấy mà! –tôi đành tặc lưỡi bắt đầu sự nghiệp đầy “phong ba” của mình
- Vậy ạ? Ủa mà nãy e thấy a đi 1 mình mà, có đi cùng ai đâu? –nhỏ tra sét
- À tại nó vừa về nên mình k gặp đc –tôi đáp sặc mùi gió máy
- À ra vậy, mà a đã qua khu nữ đâu mà biết chị ấy về ạ? Nãy a đụng e ngay chỗ vào khu nữ mà? –nhỏ vẫn hạch họe tôi
Nó vừa gọi điện báo mình ấy mà  –tôi đáp
- Em có thấy ai gọi a đâu ạ? Thấy a đụng e xong quay về khu nam luôn mà? Lạ nhỉ??? –nhỏ đưa tay lên cằm ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ
   Con nhỏ này chắc định vạch mặt mình cho bằng đc rồi đây! “a k dễ thua vậy đâu bé à” nghĩ bụng tôi liền sử dụng hết công suất bộ não của mình.
- À nãy mình thấy có ng gọi điện, mình để đt ở chế độ rung nên chắc bạn k biết. Ngó qua thì thấy là nhỏ bạn mình, mà lúc đó ms đâm vào bạn nên k tiện nghe. Mà trước đó mình có báo vs bạn mình là đến quán rồi, nếu nó có ở đây thì nó sẽ tự biết ra gặp mình. Chỉ có 1 lý do nó gọi cho mình là bạn mình đã rời khỏi quán trước khi mình đến quán bởi 1 số vấn đề nào đó. Vì thế nên mình k vào khu nữ tìm nữa mà quay lại khu đồ nam luôn cho đỡ mất công –tôi chém điên đảo, xổ 1 tràng cái lý thuyết giả tạo vừa tạo ra vào mặt nhỏ
   Nhỏ ngơ ngác đứng nhìn tôi trân trân, chắc nhỏ nghĩ chuẩn bị kết án tôi rồi mà k ngờ tôi phản bác dữ  dội vậy nên… hehe “K để kẻ địch có cơ hội trở tay” là 1 trong những bí quyết của tôi, vậy nên tôi tiếp lời luôn:
- Chắc bạn hỏi xong rồi nhỉ? Vậy mình có thể hỏi bạn 1 câu đc k? –tôi nói
- À dạ đc ạ! –nhỏ giật mình trả lời
- Nãy mình có hỏi rồi mà: “Bạn qua khu nam làm gì vậy?”, hơn nữa bạn hình như hơi chú ý đến mình nhỉ? Mình đi vào 1 mình mà bạn cũng biết, hơn nữa thái độ nãy giờ của bạn nữa. Là sao vậy? –tôi dùng ánh mắt xoáy sâu vào mắt nhỏ hỏi
   Con nhỏ chưa kịp nói gì sau tràng lý thuyết lúc trước của tôi thì giờ lại bị kê tủ đứng bởi mớ câu hỏi hóc búa. Nhìn nhỏ bối rối thấy cũng tội nghiệp thật, có lẽ mình hơi quá, ai lại cư xử như vậy vs 1 ng con gái xinh đẹp như vậy chứ? Nhỏ cắn môi bối rối đan tay vào nhau, tôi chợt thấy thương thương! Thôi đành gỡ rối giúp nhỏ vậy.
- À xin lỗi! Hình như mình hỏi hơi nhiều làm bạn bối rối k biết trả lời ra sao nhỉ? Nãy nói hỏi 1 câu mà hỏi tùm lum luôn,hì Thôi rút gọn nhé? Bạn qua đây chi vậy? –tôi đem lòng từ bi của mình ra phổ độ chúng sinh, à quên giúp đỡ con nhỏ
- Qua ngắm trai đẹp! –nhỏ đáp lạnh tanh
   Suýt thì ngã bổ ngửa khi nghe câu trả lời của nhỏ. Thiệt là bá đạo hết sức, không ngờ 1 cô bé xinh xắn dễ thương  lúc trước còn đáng yêu như 1 cô công chúa mà giờ lột xác biến thành 1 nữ hoàng lạnh lùng và kiêu kì. “Có lẽ không nên chọc giận con nhỏ này thì hơn”, nghĩ bụng tôi e dè tháo chạy, quay ra chọn đồ tiếp chẳng thèm đoái hoài gì đến con nhỏ phía sau lưng nữa.
- Xin lỗi a, lúc nãy e hơi nóng. Anh đừng giận em nha! –tiếng con nhỏ lại vang lên, giờ là “công chúa đáng yêu” chứ k phải “nữ hoàng bá đạo nữa”
“Con nhỏ lại kì lạ thiệt, mới gặp lần đầu mà tự nhiên vậy, con sợ mình giận chi k biết nữa? Chắc lại mát dây thần kinh rồi.hazzz Tội nghiệp, xinh vậy mà k đc bình thường, chắc nhỏ này mắc bệnh mê trai đẹp quá hay sao rồi! Cơ mà mình đâu có đẹp trai đâu, chỉ cao hơn ng ta 1 chút thôi mà. Nghĩ cũng tiếc thật, giá mà cô bé này bình thường thì…” –nghĩ bụng tôi lại quay ra chọn đồ tiếp trước khi bị đôi mắt nai kia mê hoặc
- Em xin lỗi mà! Để e chọn đồ giúp a nha! –nhỏ cầm tay tôi lắc lắc
Tôi chợt giật mình, cái kiểu “nũng nịu” này hình như tôi từng gặp ở đâu rồi thì phải? chưa kịp suy ngĩ gì thì con nhỏ nhảy vào đẩy tôi ra ròi xăm soi từ đầu tới chân. Sao tự nhiên hôm nay gặp con nhỏ thất thường này ở đây k biết, tôi đành tặc lưỡi mặc kệ cho nhỏ chọn đồ vì dù sao cũng chẳng biết 1 mình thì sẽ mua đc gì bh. Nhỏ loanh quanh khắp khu đồ nam xem xét rồi chọn 1 loạt đồ, nào là quần, nào là áo, nào thắt lưng… Thế là tôi khổ sở đi thử hết đống đồ nhỏ đưa vì dù sao cũng phó thác số phận cho nhỏ rồi. Sau 1 hồi chật vật thì cuối cùng t cũng thử hết chỗ quần áo nhỏ đưa và chọn đc 2 bộ ưng ý nhất. Con nhỏ chọn cho t 2 chiếc áo sơmi, 1 trắng, 1 sọc caro, 1 quần tây và 1 quân jeans. “Con nhỏ này định chơi lại mình hay sao mà bắt mình mặc áo sơ mi trong thời tiết này chứ?” –nghĩ vậy nên tôi nhanh chân lượn qua chỗ bán áo khoác nam và chọn đại 1 chiếc. Đó là 1 chiếc áo  da đen bóng, tôi thấy nó có vẻ hợp vs 2 chiếc quần nhỏ vừa chọn và đôi giày ở nhà. Nhưng thời tiết năm nay cũng k lạnh lắm nên t lấy them 1 cái áo mỏng có mũ trùm đầu màu trắng, tôi có khoác thử và đc khá nhiều ng khen vì nhìn nó khá bí ẩn và cuốn hút. Thanh toán tiền thì tất nhiên là t trả chứ chẳng thể nào nhờ con nhỏ tiếp đc ^^ , cũng hết kha khá cơ mà kệ, lát về lại chém vậy. Chào chủ tiệm rồi bước ra khỏi shop, giờ mới để ý chủ tiệm vừa bảo: “hai đứa về cẩn thận!”, “hai đứa” chả nhẽ là… Tôi đoán k có sai mà, nãy giờ k để ý nên k nhận ra rằng con nhỏ kia vẫn đi theo tôi nãy giờ, từ lúc chọn áo khoác đến khi thanh toán tiền và ngay cả lúc này đây con nhỏ vẫn đi theo tôi. Tôi quay lại nhìn nhỏ, định hỏi nhưng lại nghĩ chắc nhỏ cũng định về nên lại thôi. Ra đến bãi gửi xe, vẫn thấy nhỏ lẽo đẽo theo sau, bực mình tôi quay lại gắt:
- Sao bạn cứ đi theo mình hoài vậy? –tôi nói hơi lớn và bất ngờ khiến nhỏ giật mình
- Dạ, tại a chưa cảm ơn em ạ! –nhỏ đáp có vẻ ngại ngùng (cúi mặt đan tay vào nhau)
   Thật sự là tôi chưa gặp tình huống này bao giờ, chẳng biết lúc này nên gọi con nhỏ này là dễ thương hay trơ chẽn nữa.hix Nhưng dù sao người có lỗi cũng là tôi mà, nhỏ giúp tôi chọn đồ cả buổi mà 1 lời cảm ơn cũng k có, thật là mất mặt quá đi mà!
- À xin lỗi! Mình vô ý quá nhỉ? Cho mình cảm ơn bạn vì đã chọn đồ giúp mình nha! –tôi tươi cười cảm ơn
- Vậy thôi ạ? Mà a k nhận ra e thật sao? –con nhỏ nhìn tôi hỏi
   Gì vậy trời, chẳng lẽ tôi có quen biết vs con nhỏ này thật hả? sao tôi k nhớ gì hết vậy? Xưa giờ tôi quen con gái k nhiều nên rất ít khi quên đi 1 ai đó, hơn nữa k thể có chuyện t quen biết 1 ng con gái xinh đẹp đến vậy mà k hề nhớ gì đc. Cơ mà còn câu “vậy thôi ạ?” của nhỏ có ý gì nhỉ? Thật khó hiểu!
- Chắc bạn nhận nhầm ai đó vs mình rồi. Mà giờ mình phải làm sao mới vừa ý bạn đây? –tôi thắc mắc
- Có lẽ vậy. Nhưng a không thể mời e 1 ly cà phê cảm ơn đc sao? –nhỏ đáp
   Tôi sắp đột quỵ vs con nhỏ này thiệt rồi, thật sự thì giờ tôi có thể khẳng định rằng con nhỏ này hết sức trơ chẽn. Chẳng nhẽ mới gặp lần đầu mà con nhỏ này đã say nắng mình sao? Hay là nó nhầm mình vs 1 ai đó nhỉ, chắc vậy rồi! Tôi mắc nợ vs con nhỏ này hay sao mà nó hành t dữ vậy trời.hazzz 
Mình nghĩ k đc đâu. Hôm nay đã là 28 rồi, còn 2 ngày nữa là tết nên mình cũng bận chắc k có thời gian mời bạn cà phê rồi. Hay vậy đi, bạn cho mình sđt khi nào rảnh mình liên lạc vs bạn sau đc không? –tôi đành hạ mình đi xin sđt con nhỏ với ý định đem về chia sẻ với mấy thằng bạn FA chứ t thì chẳng ham
- Dạ vâng! Sđt em là 09xxxxxxxx. Đc chưa a? –nhỏ hỏi
- Được rồi! À mà bạn tên là gì nhỉ? –tôi hỏi
   Thoáng ngạc nhiên, nhỏ khẽ mỉm cười đáp:
- Em tên Huyền ạ!
- Ừm! Mình tên H. Vậy cảm ơn bạn lần nữa nha, mình về trước đây! –tôi giả vờ xem giờ trên đt hòng chuồn lẹ khỏi con nhỏ này
- À đợi chút a H ơi! –nhỏ H nói ngay như sợ tôi chạy mất
- Có chuyện gì nữa vậy? –tôi trong bụng thì ỉu xìu mà mặt mày vẫn phải tỏ ra vui vẻ
- Anh có thể nháy vào máy e đc k ? Nhân tiện e lưu số a luôn ạ! –nhỏ đề nghị
   Đang tính chơi nhỏ 1 vố mà ai ngờ con nhỏ này cũng thông minh ghê, thôi thì đành tặc lưỡi chấp nhận số phận chứ biết sao giờ.hix Bất đắc dĩ tôi đành phải nháy lại vào máy cho nhỏ lưu số rồi tạm biệt nhỏ Huyền mà chuồn lẹ. Trên đường về đầu óc tôi cứ bộn bề bao thắc mắc về nhân vật mới quen tên Huyền này: “không biết mình có quen nhỏ thật k nhỉ?” rồi tự mỉm cười trả lời: “chắc là không!”

 

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook