Dòng thời gian - Tình chị em

30 tết (1)

Chương 4:

Thật chẳng thể nào ngờ được là mới sáng ra đã đụng phải ngay cái con nhỏ dở hơi này, khéo ngày hôm nay của tôi sẽ là 1 ngày không mấy tươi sáng mất. Nhưng dù sao đi nữa thì lúc này tôi cũng phải chào hỏi nó 1 câu chứ chả nhẽ lại cứ ngồi ăn như không quen biết. Xuống xe, con nhỏ tuyết lành tranh tí tởn chạy trước để tranh gọi món với tôi. Lần nào cũng vậy, cứ hễ đi chơi đâu với nó là y như rằng phải làm theo ý nó, ăn cái gì, chơi cái gì, mua cái gì hay đến cả việc mặc cái gì để đi chơi tôi cũng chả có quyền quyết định. May mà hôm nay chỉ đi ăn sáng thôi nên tôi mặc gì cũng được chứ nhớ lần đi sinh nhật nó, nó bắt t chơi nguyên bộ vest nhìn như chú rể ấy, lại còn bảo là bạn thân nó phải làm nó mở mày mở mặt trước bàn dân thiên hạ chứ. Cơ mà chả hiểu nó thuê đâu được bộ vest t mặc vừa như in, nhìn đẹp mê ly làm hôm ấy mấy con bạn nó đến xin số làm quen (ngại dễ sợ). Lan man nãy giờ thì cũng phải quay lại chủ đề chính, tôi đang từng bước từng bước tiến lại bàn mà nhỏ Huyền với 1 nhỏ bạn nó đang ngồi, hình như nhỏ cũng nhận ra sự có mặt của tôi từ nãy rồi nên không mấy ngạc nhiên.
- Chào Huyền, bạn cũng đi ăn sáng ở đây à? –tôi mở lời, không biết nói gì nên hỏi đại, nghĩ lại thấy mình ngu dễ sợ
- Không thấy sao còn hỏi? Câu đấy phải để hỏi anh chứ!! –nhỏ lạnh lùng
- Ơ… Ừ, vậy chúc bạn ngon miệng! –tôi  mặt ngu luôn, đáp bừa rồi quay lại bàn mà nhỏ Tuyết đang ngồi
   Hình như con nhỏ này nó nghe lén tôi nãy giờ hay sao mà nó cười lăn bò càng khi tôi vừa ngồi xuống bàn.
- Quen ông bấy lâu mà giờ tôi mới biết ông có cái tính mê gái dữ vậy đó, ai đời thấy gái xinh là sán lại làm quen ngay được, giờ thì mặt mo nha! hahaha… -nhỏ tuyết cười chảy cả nước mắt nhận xét tôi
- Làm quen cái đầu bà ấy, tôi lại chào hỏi nó thôi ai ngờ nó bị dở hơi, vừa gặp hôm qua mà giờ làm như không quen biết. –tôi đáp
- Thế ông quen nhỏ đó à? –nó hỏi, vẫn nhăn nhở, nhìn rõ ghét
- Uk mới quen hôm qua lúc mua quần áo –tôi thật thà đáp
- Mặt ông ngu ngu vậy mà quen được nhỏ xinh thế kia á? Thật hay lại chém thế, mà nãy chào hỏi gì mà cái mặt hầm hầm đi về thế này? Bộ con nhỏ đó nó chê ny tui xấu à? –nhỏ Tuyết cười cười ôm lấy tay tôi
   Cốc đầu nó mấy cái rồi đẩy nó ra:
- Xấu cái đầu bà ấy, không đẹp nhưng đứa nào dám chê tôi uýnh ngay đấy –tôi lớn lối
- Xí, thế sao, kể nghe chuyện hôm qua coi –nó lại đưa cái bản mặt tò mò về phía tôi
- Bà muốn nghe thật à? –tôi đáp
- Ừ ừ…!!! –nó đáp
- Thế thì thôi không kể nữa :v –tôi nhăn nhở trả lời
- Ơ, cái đồ… ông có kể không hả? –nhỏ hăm dọa
- Không đấy, rồi sao? –tôi đáp
- Á à, hôm nay gan ông to nhỉ? –nhỏ xắn ống tay áo
   Thế là chiến tranh thế giới thứ 3 nổ ra ngay tại quán bún chả này đây làm rùm beng cả quán. Thật sự thì chỉ có khi ở cùng với nhỏ Tuyết tôi mới có thể mặc sức cười đùa, chọc ghẹo nhau thế này mà chẳng lo lắng, ái ngại điều gì. Cuối cùng, khi tàn cuộc là lúc hai đứa rối rít xin lỗi bà chủ và hứa lần sau không thế nữa (câu này lần nào bọn tôi đến quán xong cũng hứa ^^). Bà chủ cũng chẳng nói gì chỉ lắc đầu vì quá quen với hai đứa phá phách này mỗi lần ghé quán rồi. Quên mất đùa giỡn nãy giờ mà chả để ý gì đến nhỏ Huyền, thật là mất hình tượng quá. Đánh mắt về phía nhỏ ngồi lúc nãy thì không thấy đâu, chẳng biết nhỏ về từ lúc nào rồi, thôi kệ, mong là nhỏ chưa thấy những trò nghịch ngợm của tôi và nhỏ Tuyết nãy giờ. Đang mải mê nghĩ ngợi thì:
- Nè tên mê gái, có nghe tui nói không hả? –nhỏ Tuyết vừa nói vừa kéo tai tôi
- Á á… ui da, bỏ ra, tên nào mê gái để t xử cho… -tôi nói
- Thế thì xử đi. –nhỏ khoanh tay hất hàm nói, tạm tha cho cái tai đáng thương của tôi
- Ơ, ủa, tên đó đâu? ở đây ngoài t với bà có ai đâu? –tôi ngây ngô
- Thì là ông chứ còn ai vào đây nữa đồ mê gái,ple`!! –nhỏ nói
- Ơ tôi có làm gì đâu? –tôi gãi đầu gãi tai chả hiểu vì sao bị vu oan 
- Thế không phải đang loay hoay tìm con bé lúc nãy à? Còn oan nữa không? Hả? –nhỏ Tuyết vừa nói vừa dùng nội công thâm hậu mà nhéo tôi
- Bình, bình… tĩnh!!! Có gì từ từ để t giải thích đã. –tôi nhăn nhó mặt mày
- Đúng là cái đồ hắc Tuyết (tôi thường gọi nhỏ như vậy) nhéo gì đau dễ sợ -tôi càu nhàu khi nhỏ vừa bỏ tay khỏi hông
- Cái gì, ai là hắc Tuyết, nhắc lại coi!! >.< - nhỏ Tuyết mặt hầm hầm hăm dọa
- Ấy ấy, Bạch Tuyết,hì!!! –tôi cười cầu hòa
- Thế còn nghe được, giờ giải thích đi, không hợp lý thì ông biết hậu quả rồi nha! – nhỏ Tuyết 
- Thì tại vì … hình như sáng bà chưa đánh răng nên tôi phải quay ra hướng khác khi nói chuyện –tôi ghé tai nói nhỏ với nó
- Sáng … chưa đánh răng… Aaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!! –nhỏ hét lên rồi rượt t chạy té khói quanh quán
   Thế là chiến tranh thế giới thứ 3 lại tiếp tục sau vài phút hòa hoãn, và kết quả là phe ta thua thê thảm với chi chit vết cấu, vết cắn, vết nhéo của đối phương, quả là 1 cái kết thật khủng khiếp khi trêu con nhỏ này. Cuối cùng, hậu chiến cũng là lúc tôi phải đưa cái con nhỏ ghê gớm này về tận nhà… bà ngoại nó (hàng xóm nhà tôi) sau khi kí kết hiệp ước đầu hàng vô điều kiện. Về đến nhà thì cũng chẳng có gì làm, thế là tôi vào giường đánh một giấc đến trưa mới dậy. Lúc tôi mở mắt ra thì đã là 11h30p, vệ sinh cá nhân rồi mò xuống dưới nhà tìm đồ ăn, chẳng thấy ai ở nhà, không biết giờ này mà đi đâu hết rồi. Tôi đành tự thân vận động mà vào bếp nấu nướng, lười thì lười thật nhưng bụng đói thế này thì muốn lười cũng chẳng được, sáng đùa nhau với con hâm kia có ăn được gì đâu. Sau hơn 30p vật lộn với cái nhà bếp thì tôi cũng làm xong xuôi bữa trưa cho mình. Thế nhưng chưa kịp thưởng thức thì có tiếng mở cổng, đoán là bố mẹ tôi về nên k để ý lắm, cứ thế dọn tiếp đồ ăn ra bàn (bố mẹ tôi mà ăn cơm ở nhà thì thường báo trước vs t để t nấu, hôm nay k thấy gì nên t chỉ nấu phần của mình). Nào ngờ khi tôi vừa dọn món cuối cùng ra bàn ăn thì vô cùng ngạc nhiên khi trên bàn ăn k phải bố mẹ hay thằng em tôi mà lại là con bạn thân – nhỏ Tuyết đang vô tư đánh chén bữa trưa mà tôi vừa vất vả chế biến. - Nghe thấy tiếng tôi ra, nó quay lại cười nhăn nhở, tay vẫn cầm cái đùi gà của tôi (mà bị cắn mất 1 miếng rồi). 
- Sao bà vô duyên thế, tôi nấu đồ ăn của tôi chứ nấu cho bà à mà bà ăn, lại còn tự tiện vào nhà ng` khác, có biết thế là xâm nhập gia cư bất hợp pháp k? –tôi nói rồi tiến lại cốc đầu nhỏ Tuyết 1 cái rõ kêu
- Ui da!! Ông có phải đàn ông không thế, mới ăn có tí đồ ăn cũng đánh mắng ng` ta như vậy rồi. Đúng là đồ keo kiệt, ple`!! –Tuyết phản bác
- Không, thế nên bà té ngay ra chỗ khác cho tôi ăn! –tôi khoanh tay trước ngực hất hàm nói
- Thế bộ ông là gay thật à? –nhỏ Tuyết tủm tỉm, ý chừng như t gật đầu 1 cái là cái tin này bị giật tít và sáng hôm sau đc công khai ngay trên trang cá nhân fb của tôi vậy
- Đã lùn còn não ngắn bảo sao đến giờ không có ny, tôi là con trai, con trai hiểu chưa đồ ngốc? –tôi tự tin đáp không quên bĩu môi vì cái sự ngu dốt của nhỏ bạn khi dễ dàng mắc bẫy của t
- Xí, dám chê tôi ngốc hả? đã thế cho ông nhịn đói luôn!! –nhỏ Tuyết nói là làm, nó cắm mặt vào ăn tiếp
- Ê ê!!! Đồ ăn của tôi mà, trả lại đây. –tôi lao ngay vào đòi lại
   Thế là lại giành nhau đồ ăn và lần này ng` thua cuộc vẫn lại là tôi, không phải tại tôi yếu mà tại con nhỏ này nó chơi xấu quá, hết cấu, véo, cù léc lại đến cả cắn nữa. Tôi mới động tay vào cái đùi gà thôi mà nó đã “cạp” vào tay tôi 1 cái to ngang miếng đùi gà vừa bị nó ăn, thật k thể tưởng tượng nổi. Thế là bữa trưa thịnh soạn của tôi đã bị cướp trắng trợn, thế là lại vào bếp và tiếp tục … pha mì gói mà ăn!! Ôm tô mỳ ra bàn ăn mà nhỏ Tuyết cứ cười mãi, chả nhẽ lại vào cướp đồ ăn past 2. Ăn xong nó còn bắt t rửa bát, thật không thể chịu nổi nữa, thế là tống cổ nó ra đường rồi khóa cổng lại, mặc kệ nó đứng ngoài ú ớ, tôi chả quan tâm chạy vào rửa bát rồi lên phòng nằm nghe nhạc. Lát sau thì có tiếng mở cổng rồi cả tiếng mở cửa phòng tôi và mẹ tôi bước vào với vẻ mặt vô cùng khó chịu, theo sau là con nhỏ Tuyết. Mẹ gọi tôi ra sạc cho 1 trận vì cái tội “bắt nạt Tuyết”, tôi mới là người bị nó bắt nạt mà, không biết con nhỏ này lại bịa chuyện gì để nói vs mẹ tôi mà bà mắng tôi quá trời à. Con nhỏ Tuyết thì làm bộ mặt nai tơ ngây thơ vô (số) tội trước mặt mẹ tôi còn sau lưng thì cười nham nhở còn lè lưỡi trêu tôi nữa chứ! Sau khi ăn mắng đã đời thì tôi cũng đc tha. Tôi tức tối tiến lại chỗ nhỏ Tuyết ngồi, cốc đầu nó cái rồi bỏ đi. Lần nào cũng thế, cứ hễ nó về đây chơi là y như rằng t gặp 1 đống rắc rối, lại còn cái tính cách tiểu thư ngang tàng thích cưỡi lên đầu ng` khác của nó nữa chứ. Cũng chính vì cái tính cách ấy nên trước đây nó đã gây ra chuyện tày trời làm rạn nứt tình bạn của chúng tôi, t nhớ là đã nghỉ chơi vs nó hơn 1 năm trời. Ấy vậy mà giờ đây nó vẫn chẳng thay đổi gì, tôi bắt đầu hối hận khi tha thứ cho con nhỏ này rồi. Vừa đi tôi vừa miên man suy nghĩ và cuối cùng đưa ra quyết định “giả vờ giận” để ép nhỏ Tuyết sửa cái tính cách tiểu thư hay trêu chọc người khác ấy đi. Bước đầu tiên là phải tránh mặt nó, mẹ tôi thì quý nó lắm nên trốn ở nhà thì k được, nó được đặc cách tự do đi lại trong nhà tôi mà. Thế là chạy về lấy xe đi loanh quanh, đi 1 lát thì gặp quán cà phê mà đã lâu lắm rồi t chưa vào, thế là tạt vào luôn. Nhìn quanh thấy quán vẫn thế, chẳng khác là mấy so với lần cuối cùng tôi vào đây – 4 năm trước. Ngồi vào chiếc bàn quen thuộc, tôi gọi cho mình một ly cappuccino, tận hưởng cái vị đắng đắng ngọt ngọt của món đồ uống yêu thích này. Từng dòng kí ức lại ùa về trong tâm trí tôi, hình bóng đó, ánh mắt nụ cười đó, có lẽ giờ này đang vui vẻ, hạnh phúc lắm. Tôi cứ thế ngồi trong quán café tận hưởng những phút giây bình yên đó, thả mình với những kí ức vui buồn đã ngủ sâu trong tôi mà chẳng để ý gì đến xung quanh. Bỗng có chuông báo tin nhắn kéo tôi trở về với thực tại, là tin nhắn của nhỏ Huyền: “Nè!”. Tin nhắn chỉ có 1 chữ, t cũng chẳng thèm rep lại luôn, lúc sáng bơ t thì giờ t bơ lại, t chúa ghét cái thể loại kiêu căng như nhỏ sáng nay (hình như t cũng kiêu lắm chứ bộ). Một lát sau lại có tin nhắn đến: “Sao k trả lời hả tên kia?”, vẫn là của nhỏ Huyền, đây là lần đầu tiên nhỏ gọi t là “tên kia”. T vẫn mặc kệ k thèm trả lời, mới gặp có 2 lần mà đã định cưỡi lên đầu t sao? Có con nhỏ Tuyết nó ghê gớm vậy t đã mệt lắm rồi, t cũng chẳng muốn có thêm con bạn nào như thế nữa. Nghĩ bụng tôi tắt điện thoại luôn cho đỡ bị làm phiền, gọi thêm 1 ly ca cao nóng để xua đi cái lạnh giá đang bao phủ xung quanh cơ thể mình. Một lát sau, khi tôi đang ung dung nhắm mắt tận hưởng những bản nhạc du dương phát ra từ cây dương cầm của 1 nghệ sĩ già trong quán thì bất chợt có tiếng bàn tay ai đó đập mạnh vào bàn của tôi. Tôi mở mắt nhìn xem kẻ phá hoại sự riêng tư của tôi và những ng` trong quán kia là ai thì bất ngờ thay khi tôi nhận ra đó là nhỏ Huyền. Nhỏ lừ mắt nhìn tôi rồi nói:
- Sao a không trả lời tin nhắn của tôi? -Huyền nói
- Xin lỗi, bạn có biết bạn vừa làm phiền không gian riêng tư của những ng` trong quán k? làm ơn nói chuyện nhỏ tiếng và đàng hoàng hơn chút coi –tôi nói
- Ơ!! –nhỏ nhìn quanh thấy mọi ánh mắt đang đổ dồn về phía mình thì hình như cảm thấy ngại nên ríu rít xin lỗi rồi ngồi vào bàn của tôi
- Giờ sao, có chuyện gì nói đi –tôi nói
- Sao e nhắn tin cho a a không trả lời mà còn tắt máy ạ? Bộ a ghét e lắm sao? –nhỏ nói, mắt hơi đỏ lên
   Tôi chợt rùng mình, tại sao nhỏ lại như vậy chứ? Tôi chỉ là kẻ mới gặp nhỏ đc 2 lần thôi, lý nào nhỏ lại khóc vì tôi chứ? Có lẽ nhỏ đang có chuyệ buồn nên muốn chút giận lên đầu tôi đây mà!! Nghĩ vậy nên tôi trả lời nhỏ:
- Mình không ghét bạn nhưng ghét cái thái độ sáng nay của bạn, bạn tỏ ra k quen biết mình vậy tại sao lại bắt mình trả lời tin nhắn của bạn? –tôi nói
- Em xin lỗi! tại sáng e thấy a với chị kia đi với nhau, e hơi giận nên mới nói vậy chứ không cố ý ạ! –nhỏ nói mà cứ cúi xuống, tôi thấy hai má nhỏ đỏ lên nhìn đáng yêu phết, lẽ nào….
- Bạn đang ghen với 1 ng ms gặp như mình sao? –tôi hỏi mà chả hiểu sao mình lại hỏi Huyền câu đó luôn
- Ơ …. Đâu có, tại … tại… -nhỏ ấp úng, giờ mặt như quả cà chua luôn, tôi bắt đầu thích cái trò trêu chọc cô bé này rồi
- Tại…? là tại sao? –tôi tiếp tục tra hỏi
- À tại ôm qua a bảo là hôm nay bận k mời cà phê e được mà sáng a lại đi với chị ấy nên e giận a chứ có ý gì đâu –nhỏ như bắt được vàng, nói ngay
- Ừ, hì! Mình chỉ đùa bạn tí thôi chứ mình cũng đoán đc là vậy rồi. –tôi chém ngay, gì chứ may mà t nhanh trí chứ quả vừa rồi là ATSM hơi quá đà, khéo lại ăn tát như chơi
- Mà chị sáng nay là ai vậy a? Bạn gái a à, chị ấy xinh thật đấy! –Huyền hỏi
- Ừ bạn gái a, xinh nhưng mà đanh đá lắm e ạ! Mà a nhìn e có vẻ ít tuổi xưng hô vậy được chứ? A tên đầy đủ là N.V.H, lớp trưởng 12A5 trường X(tên trường xi giấu ạ). –tôi nói, vừa nghĩ ra kế sách mới chọc nhỏ Huyền
- Dạ vâng được ạ! Em là Đ.N.Huyền học lớp 10A3 trường Y ạ! –Huyền trả lời, có đôi chút thoáng buồn từ đôi mắt nhỏ
- Vậy nhân đây anh sẽ mời cà phê e luôn, kể từ giờ e sẽ là bạn gái a. –tôi nói
- Ơ… Dạ! em… em…!! Mà khoan đã còn chị ấy… !! –nhỏ huyền bối rối nói năng lung tung
- Em sao thế, a nói e là bạn gái a chứ có phải ny đâu mà e căng thẳng vậy? Bộ e k phải con gái hả? –tôi nheo mắt nhìn Huyền
- Ơ tại a làm e tưởng… Mà e là con gái thật 100% đấy nhé, a là cái đồ đáng ghét!! –Huyền đỏ mặt nói
- Hì! –tôi chỉ cười, nhìn cô bé trước mặt giận trông dễ thương quá thể làm tôi cứ nôn nao sao ấy
- À mà chị lúc sáng cũng là bạn chứ không phải ny a à? –Huyền hỏi
- Ừ, nó là Tuyết, bạn thân của a. Nó là bà chằn có 1 k 2 trên đời…!! –tôi bắt đầu nói xấu con bạn thân của mình
   Nhỏ Huyền gọi cho mình 1 ly ca cao nóng giống tôi rồi 2 đứa bắt đầu nói chuyện rôm rả từ chủ đề con Tuyết đến chuyện gia đình, học hành, yêu đương. Kể ra nói chuyện với Huyền cũng thú vị phết, đang trốn con nhỏ Tuyết mà giờ có ng` ngồi nói chuyện cùng kể ra cũng đỡ buồn, dù sao cũng hơn là ngồi tự kỉ với những kí ức ngày xưa. Thế là 2 đứa blabla đến tận 5 rưỡi, mùa đông nên trời mau tối lắm, chào tạm biệt nhỏ Huyền rồi ra về. Từ chiều đến giờ quên k mở điện thoại, thấy 16 cuộc gọi nhỡ và 3 tin nhắn mới tá hỏa mở ra xem. 10 cuộc gọi nhỡ của nhỏ Tuyết, 2 của lũ bạn (chắc rủ đi chơi tối nay), 1 của nhỏ Huyền lúc nãy và 3 cuộc của mẹ. Vội vàng gọi lại cho mẹ và đám bạn, xin lỗi rối rít vs cái lý do đt hết pin rồi cũng được tha, mẹ còn bắt về ngay chứ. Thế là lại lóc cóc về, chẳng thèm gọi cho nhỏ Tuyết luôn, gì chứ mình đang giận nó mà khéo nó giận lại thì cũng mệt nhưng lỡ đâm lao rồi nên phải theo lao thôi. Về nhà tôi lao vào tắm rửa rồi lại xuống bếp chuẩn bị đồ ăn với mọi ng` để lát cúng giao thừa với ăn tất niên (con trai  khổ dễ sợ). Xong xuôi cũng là lúc bữa cơm tất niên bắt đầu, năm nào cũng vậy, bữa cơm tất niên luôn là lúc để gia đình xum họp, quây quần bên nhau. Ông bà tôi sinh tất cả 3 ng` con, bố tôi là con thứ hai, trên bố tôi là bác U, bác đã lấy chồng nên phải ăn tất niên ở nhà chồng. Dưới bố tôi còn một chú nữa, chú thì sống với ông bà tôi ở ngay bên cạnh (ông bà chia đôi đất cho 2 ae nên ở cạnh nhau luôn) nên năm nào cũng tập chung ăn uống, nói chung là rất vui. Còn về nhỏ Tuyết thì tất nhiên là nhỏ k đc phép ăn trực ở nhà t bữa này rồi vì nhỏ phải về nhà trong nội thành với gia đình nội từ chiều. Lan man quá nhỉ, chẳng qua là t cũng chỉ muốn cho mn thấy cái sự ấm áp của 1 gđ là thế nào thôi (ai GATO thì kệ :v ). Trở lại với hiện tại thì lúc này trước mắt tôi là cơ man đồ ăn thức uống đặc trưng của mùa tết miền Bắc với nào là giò lụa, bánh trưng, xôi đỗ, gà luộc… Cuối cùng thì bữa cơm cũng bắt đầu với những tiếng nói chuyện, cười đùa vui vẻ và cả những trò nghịch ngợm của những đứa e của tôi nữa, 1 thằng nhóc học lớp 2 – tên N và 1 cô em gái học lớp 5 – tên C (2 đứa con của chú tôi), chúng nó nghịch như giặc, vừa ăn vừa đùa nhau khiến chú thím tôi khan cả cổ để mắng chúng nó. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, dù sao chúng nó cũng là trẻ con, quậy tí cho vui nhà vui của chứ không thì chán lắm. Đang ăn thì thằng nhóc N chạy lại chỗ tôi:
- Anh H tí ăn xong mang e ra đình nha! –nó vừa bê bát cơm vừa chạy ra ôm cổ tôi nói
- Ừ tí mày dẫn bọn trẻ con ra đình chơi nha H, để ý chúng nó cẩn thận đấy. –bà tôi nói
- Ơ tí con bận rồi không đi được đâu, bà bảo thằng K nó mang đi kìa –tôi từ chối vì nãy chót hứa với mấy đứa bạn lát ra hồ Gươm xem pháo hoa rồi
- Ơ sao lại bắt e, e không đi đâu, ở nhà xem gặp nhau cuối năm hay hơn, ra đình chán òm –thằng béo lắc đầu nói
- Ừ ở nhà xem táo quân với a K này, ra đình đông lắm, chốc bị ông ba bị bắt đi đấy –tôi dọa nhóc N
- Không ra đình cơ, e có mặt nạ tôn ngộ không rồi không sợ ông ba bị -nhóc N lắc đầu nguây nguậy đáp
   Hóa ra là nó mới được chú t mua cho cái mặt nạ Tôn ngộ không, chắc đòi ra để khoe ấy mà, con nít đứa nào chẳng thế. Cuối cùng sau 1 hồi nịnh nọt thì thằng nhóc cũng chịu tha cho t, k bắt t dẫn đi chơi nữa nhưng với điều kiện là tôi phải mừng tuổi nó gấp đôi. Thật đúng là, tiền thì làm gì có, đợi bố mẹ mừng tuổi lại đi mừng tuổi nó đúng là đen mà, mà 2 đứa con chú tôi thì khôn như ranh, mừng 10k, 20k nó có lấy đâu, mọi năm mừng tuổi nó toàn 50k, năm nay x2 lên là 100k, 2 chị e nó là đi tong 200k rồi :’( Ăn cơm xong thì cả nhà ngồi nói chuyện để mình tôi rửa bát, xui dễ sợ (sau này vào đại học t phải kiếm chân rửa bát làm thêm ms đc, đảm bảo kiếm bộn tiền), cũng tại mẹ tôi bảo làm lao công bh thì lát mới cho đi chơi. Thiệt là khổ gì đâu!!

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook