giang hồ và tình yêu

kế hoạch

Sáng hôm sau đang ngủ thì có cảm giác có cái gì đó đang chọc chọc vào mặt mình, hé mở mắt ra thì là 2 thằng tó Trường và Khang đang dùng lông gà chọ mũi mình, vội vàng tung mền thì chúng nó do bất ngờ nên té xuống nền gạch luôn,enlightened hả hê rồi thì mặc kệ chúng nó vào vscn đã, vừa ra thì bác sĩ với y tá vào khám rồi thay băng cho mình, hỏi thăm thì ông bác sĩ bảo.

Bác sĩ: cháu khá may mắn khi 2 vết chém không sâu nên nhanh thôi sẽ hồi phục.

Em: vâng.

Đợi bác sĩ đi rồi mình mới kêu 2 thằng nó lại bàn chuyện, vừa thấy khuôn mặt biến đổi của mình thì tụi nó không đùa nữa.

Em: chúng mày có biết thằng Tuấn bên huyện bên không?

Khang: ý anh nói đến Tuấn điên chuyên bảo kê nhà hàng, quán bar và quán café đó sao.

Em: đúng thế.

Trường: anh định làm gì thế? Bớt giỡn nha cha, động vào nó không dễ đâu.

Em: nó là đại ca của thằng anh thằng Đức hôm bữa úp mình đó, nên tao đang có dự tính sẽ đi thương lượng với chúng nó trước khi nó ra tay trả thù mình, 1 có thể giảng hòa với nó thì ta sẽ có thêm đồng minh, 2 chúng ta sẽ có thêm sự hậu thuẫn xã hội mà không cần dùng đến vũ khí, 3 ta sẽ cố gắng thu nạp nó về dưới trướng của ta để gia tăng thế lực tại Hà Nỗi này, vì nó là Tuấn điên đó.

Khang: khâm phục anh thật.

Trường không ngờ anh suy nghĩ chu đáo quá, thôi được bọn em sẽ hỗ trợ cho anh.

Em: đừng mừng vội, không dễ dàng vậy đâu nhưng không để cho mọi người biết biết chưa.

Khang vs Trường: ok.

Em: giờ qua thăm Huyền thôi nào tao thấy lo rồi.

Cả 3 kéo nhau qua phòng của Huyền thì không thấy mẹ với cô đâu hết, lặng lẽ mở cửa và ra hiệu cho bọn nó im lặng, lặng lẽ ngồi xuống bên cô ấy.

Em: hôm nay là 5 ngày rồi em mau tỉnh đi, anh không chịu nổi đâu hic – vừa khóc vừa nói.

Khang: anh bình tĩnh đi, cô ấy sẽ sớm tỉnh thôi.

Bỗng có cảm giác có cái gì đó khẽ động đậy trong bàn tay mình, ư ư ưm ưm.. nước tôi khát nước, mình với 2 thằng kia lúc đó quá vui mừng đi, ngay lập tức rót 1 ít nước và đỡ cho cô ấy từ từ uống.

Em: Huyền ơi em thấy trong người thế nào rồi, Khang chạy báo bác sĩ giúp anh.

Khang: vâng anh đợi em xíu – nó vui lắm rồi, chạy tót đi luôn gọi ý ới bác sĩ ơi bác sĩ ơi hài quá đi.

Trường: a chị dâu tỉnh rồi, mừng quá.

Huyền: an …a …anh ….anh  ..N…Na…Nam.

Em: em đừng nói nữa em mới tỉnh lại chưa có sức đâu em nằm nghỉ đi, - đặt lên trán em 1 nụ hôn. Trường em ra điện báo cho ba, mẹ anh hay với báo cho cô hay luôn.

Trường: không cần đâu anh, mọi người đang ở bên ngoài rồi kìa.

Quay ra thì thấy mọi người đều có mặt đông đủ rồi, bác sĩ mở cửa bước vào khám cho Huyền xong ông kêu mình đi theo ổng, quay lại Huyền bảo em cứ nằm nghĩ đi, quay đi ra cửa theo ông ấy và cũng không quên ra dấu cho mọi người vào thăm cô ấy đi, đi theo ông ấy lên phòng làm việc ông ấy mời vào rồi cũng nói với mình luôn.

Bác sĩ: đầu tiên chúc mừng câu là cô ấy đã tĩnh, nhưng tôi có 1 số cảnh báo với cậu đây.

Em: bác sĩ cứ nói cháu nghe đây.

Bác sĩ: do vết thương khá là hiểm nên không được để cô ấy cử dộng mạnh trong 20 ngày sắp tới, và thần kinh cô ấy cũng có dấu hiệu hồi phục nên không được để cô ấy bị bất cứ tổn thương mạnh nào về thể xác cậu hiểu tôi nói chứ.

Em: cháu hiểu rồi, thế không biết khi nào cô ấy mới ra viện được ạ,

Bác sĩ: khoảng 1 tuần nữa, chúng tôi phải kiểm tra lại mọi thứ cho cô ấy.

Em: vâng cảm ơn bác sĩ, thôi cháu xin phép.

Chào ông bác sĩ xong mình lập tức về phòng của Huyền luôn, thấy mọi người ai cũng vui vẻ hết nhưng có lẽ hơi ồn ào.

Em: bác sĩ bảo cô ấy mới tỉnh nên còn khá mệt, giờ thì mọi người qua phòng con nói chuyện đi cho cô ấy nghĩ, để con ở lại được rồi.

Ba: haha có thằng lo cho vợ nó kìa mọi người.

Mẹ: sao muốn lấy vợ chưa, để mẹ nói vs cô mày rồi làm luôn trước tết đi cho mày khỏi lo nha con.

Em: mẹ này con chỉ bảo mọi người qua phòng con thôi mà có gì mà vợ con ở đây. – ngại bỏ mịa luôn 2 ông bà thật tình à.

Anh Thắng: thôi mình qua kia đi để lại không gian cho đôi trẻ tâm sự đi chứ, chàng lo cho nàng lắm rồi hahahaha – nói rồi lão vs anh Cường cùng 2ae kia bỏ ra ngoài, di rồi mà vẫn còn nghe lão cười, quá đê tiện.

Mẹ: con ở lại chăm sóc con dâu của mẹ đi mẹ vs cô về nhà nấu cơm rồi mang vào.

Ba: giờ con ở đó đi ba về bên kia bàn việc.

Mọi người đi rồi mình mới vào trong với Huyền, thấy em đã ổn rồi mình ngồi xuống bên cạnh lấy tay vén tóc em.

Em: em khờ quá đương không lai đỡ đòn cho anh làm gì chứ, ngốc quá.

Huyền: làm sao em có thể để cho người mình yêu bị gì chứ.

Em: em đã yêu anh từ khi nào rồi, sao không nói với anh.

Huyền: anh bị khờ hay bị ngốc vậy, em là con gái mà sao dám nói ra trước chứ.

Em: à…à…à, - đúng là em ngu thật, không ngờ ngốc quá xá đi mà.- Anh cũng yêu em lâu lắm rồi nhưng chưa có dịp nói ra. Từ lúc em vì anh mà gặp nạn anh thấy mình không thể thiếu em 1 giây 1 phút nào, anh luôn ngồi trông cho em từng giây từng phút 1.

Nói đến đây thấy em nó ngượng rồi thì lãng qua chuyện khác au đó thì ngồi tâm sự một xíu nữa rồi im lặng cho em nghĩ ngơi, xong mọi thứ mình mới yên tâm mà ngồi lại đó suy nghĩ cho tương lai của 2 đứa. Liệu trong tương lai thì thằng Nam này có bảo vệ được cho em hay không, ngoài ra em có chịu chấp nhận quá khứ đau buồn của mình để cùng mình để cùng mình đi qua hay không, rồi tương lai mình làm gì được cho em đây. Haiz đúng là tương lai khó khăn quá đi.frown

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook