Bạn đã bình chọn cho tác giả này

Hoàng hôn của anh

Tác giả: Mei.

Thể loại: Truyện ngắn.

Nguồn: Mei

Ngày đăng: 11-06-2017.

229    0    0

  

---HOÀNG HÔN CỦA ANH---
Anh gặp lại cô trong một buổi chiều chạng vạng, những đám mây đỏ rực phía đông, mặt trời dần tắt nắng,những cơn gió lướt ngang mặt hồ, đem chút mát mẻ dễ chịu thổi vào lòng anh,xua đi cái nóng ban ngày. Cô ngồi đó, vẫn mái tóc ngắn bồng bềnh ôm trọn khuôn mặt nhỏ xinh, cùng đôi mắt sâu thăm thẳm. dường như cô bíêt anh đứng đó nhìn mình, cô quay về phía anh,nở một nụ cười,anh gượng gạo đáp lại,cô ngồi xích qua một chút, a chậm rãi ngồi xuống, rút đíêu thuốc nhưng nghĩ gì đó,anh lại không châm lửa. Hai người yên lặng một lúc lâu, cô nhìn anh, tay vân vê tà áo. Anh hỏi cô, mắt nhìn xa xăm:
- em bíêt trc anh sẽ đến đây phải không? – anh quay sang nhìn cô, cô ngước lên, mắt chớp nhẹ, anh ười, nụ cười có chút gì đó đắng ngắt
- em nói đúng, ngoài em và mẹ anh ra, chẳng ai hỉêu nổi anh
-...
- cô ấy chia tay anh rồi, kh chịu dc anh, là nỗi buồn,là cô đơn là khói thuốc...
-...
-cô ấy nói cô ấy kh thấy an toàn khi bên anh...
cô nhìn anh, anh thật buồn, lấy trong túi ra một thanh kẹo, đưa cho anh, cô mỉm cười như trấn an một đứa trẻ. Anh sững sờ, 2 năm qua cô vẫn giữ thói quen đó, vẫn là vị kẹo này. Anh bật cười, phải rồi, chỉ có anh thay đổi, lạnh lùng hơn, chai lì hơn. Anh xoa đầu cô, cô hìên lành và ngoan ngoãn như con mèo nhỏ.
- anh thật ích kỉ em nhỉ, chỉ bíêt mỗi bản thân mình 
-...
- lâu rồi mình kh gặp lại nhỉ, em có muốn đi dạo cùng anh không?
Cô đặt tay lên môi ra vẻ suy nghĩ giây lát r gật đầu nhoẻn miệng cười. Bỏ hai tay vào túi quần, anh nhìn cô tung tăng, hồn nhiên đi bên cạnh. Ơ cô ấy đi chân trần sao?... hơi thắc mắc nhưng không tịên hỏi, anh đành im lặng, bên cô anh thấy thật yên bình. Gió từ lòng hồ thổi vào trong lành và mát rượi.cô lon ton chạy ra phía trước anh, quay lại và...vẫn nụ ười bình an ấy, cô khum bàn tay lại hình trái tim đặt lên ngực rồi thả về phía anh...anh nhìn cô, im lặng. Cô vẫn giữ tình cảm đó trong suốt hai năm qua, anh cố nén một tiếng thở dài.cô nhún vai lắc nhẹ đầu, rồi đi lẫn vào đám người đi bộ. Một vài giây a định thần, cô đã bíên mất khỏi tầm mắt anh. Anh ngơ ngác và hụt hẫng, chút nuối tíêc gì đó cứ vấn vít trong anh....
Trở về với công việc, với bộn bề ngày thường. Anh không thể bỏ quên thực tại. Lau những chíêc ly thủy tinh trong suốt thật cẩn thận, đam mê khíên cuộc sống của anh bớt nhạt hơn. đưa mắt về góc bàn cũ, Kim không tới, anh khẽ thở dài, trống rỗng thật.
Anh làm ở bar khá lâu,hàng ngày tíêp xúc với bíêt bao cô gái trẻ đẹp, họ make up thật kĩ càng chỉ mong anh để ý họ một lần. Nhưng, anh bíêt mình khá đẹp trai, cái tính cao ngạo chảnh chó nó thấm vô máu luôn rồi. Nhưng, Kim là ngoại lệ. Lần ấy, cô tới quán với một khuôn mặt mộc, đôi mắt hằn lên nét ưu tư, lúc đầu a chỉ thấy híêu kì bởi không một cô gái nào lại tới bar mà kh trang đỉêm cả. đẩy ly rượu về phía cô, anh nhã nhặn:
- ly này tôi mời!
Ít khi anh bắt truyện với con gái, vì quá khứ của anh vẫn còn ám ảnh trong từng giấc ngủ. Nhưng, anh lại rung động với cô gái này, vì, cô ấy giống người con gái anh từng yêu. Mâu thuẫn thật, anh có hi vọng gì không?, khi tới với Kim,cô gái hiện tại mang sắc màu quá khứ?
- Khách gọi kìa mày!
Anh giật mình, anh lại để cảm xúc chi phối. Anh lắc đầu cho bay hết những suy nghĩ ấy đi, chú tâm vào hương vị rượu. Tình cảm liệu có mãi nồng nàn như những li rượu kia...Anh mỉm cười...
Lang thang trên con phố nhỏ, khuôn mặt anh tỏa ra thứ ma lực hấp dẫn lạ kì,gò mũi cao mắt đen, đôi lông mày rộng cùng nụ cười nhếch mép đầy kiêu hãnh, cả con người anh toát lên nét phong trần từng trải khiến người đối diện vừa muốn lại gần, nhưng nửa lại ái ngại tảng băng dấu sau đôi mắt sắc lạnh ấy. Đốt cho mình điêuú thuốc,gắn lên môi, thả từng đợt khói vào khoảng không gian tím ngắt,yên lặng của góc phố nhỏ. Anh nhớ Kim. Sau li rượu ấy, Kim thường xuyên lui tới chỗ anh để trò chuyện với anh. Cô kể về cuộc tình chẳng mấy tốt đẹp của mình. Kim khóc như con nít khi say, đôi khi a có cảm giác, anh có thể yêu Kim. Cảm giác nó rất mơ hồ,bởi với anh, cô có nét gì đó rất thân quen mà anh chẳng thể phủ nhận...Đôi khi, anh nghĩ việc mình yêu cô,có thể lấp đầy khoảng trống trong quá khứ? Đôi khi, anh nghĩ mình đã có thể buông bỏ quá khứ, nhưng...anh lại nhìn thấy cố trong ánh mắt của Kim,thật sự Kim có đôi mắt rất giống cô. Đôi khi,anh tự nhủ,cô đơn sẽ thôi không tìm đến...nhưng,là anh tự lừa dối bản thân. Còn Kim, Kim rất vui khi bên anh. Kim dẫn anh đi mọi nơi vui thú trên đời,và đi đâu cô cũng không quên nắm tay anh thật chặt,như sợ lạc mất anh.Có lần cô hỏi anh:
- Bên em có vui không anh?
Lúc ấy, anh tạm đắm chìm trong tình cảm của Kim, anh trả lời kèm một nụ cười thật tươi:
-Tất nhiên rồi!
Nhưng anh khựng lại, hình như có gì đó không đúng lắm. Anh bần thần nhìn Kim, lương tâm anh đâu đó vang lên tiếng trách móc mơ hồ.Anh nhìn Kim một lần nữa,Kim là Kim,phải Kim là Kim. 
Nhận thấy vẻ mặt khó coi của anh, Kim nũng nịu:
- Mới nói vui đó xoq cái mặt chù ụ vậy nè?
Anh cười xoa đầu Kim. Tim anh nhói lên,ngày xưa,anh cũng đã từng xoa đầu cô âu yếm nv, hình bóng cô cứ như ảo ảnh,ẩn hiện trước mặt anh. Kim tựa vào vai anh thủ thỉ:
- Sau này mình bên nhau mãi nha anh.
Anh im lặng một hồi lâu, anh đã đủ trưởng thành để hiểu không có gì là mãi mãi. Nâng cằm cô lên,anh trao lên môi cô một nụ hôn thật nhẹ, anh không thể trả lời.
=)Dụi tắt điếu thuốc ,a đứng dậy. 1 thoáng ngỡ ngàng, anh nhìn Kim,giọng như lạc đi:
- Chào em!
Kim cũng bối rối, ngập ngừng:
- Anh dạo này thế nào?
- Anh ổn,còn em ?
- Em cũng bình thường.
Không khí ngột ngạt bao trùm hai người. Anh không muốn như vậy,nhìn thẳng vào mắt Kim,anh hỏi:
- Tại sao em lại xa anh?
Kim cúi đầu :
- Chẳng phải quá rõ ràng rồi hay sao?
Anh bất mãn,nắm vai cô lắc mạnh:
- Tại sao? Tại sao hả Kim? Tại sao lại đối xử với anh như vậy?
Kim ngước mắt lên,giọng cô run run như không kìm dc cảm xúc :
- Anh còn hỏi tại sao? Đã khi nào anh thật sự yêu em chưa? Đã khi nào anh trọn vẹn thương nhớ về em chưa? Đã khi nào chưa hả anh?
Anh lặng người,buông thõng tay:
-Kim à,...
Kim khóc và hét lớn vào mặt anh:
- Anh chưa bao giờ thấy e tồn tại...chưa bao giờ yêu em...Anh có hiểu cảm giác của em không? Khi yêu anh hết lòng em nhận lại dc gì? Nhận dc quá khứ của anh? Nhận được vụn vỡ từ cô gái đó?
Anh tưởng như mình sắp vỡ ra, anh nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Kim:
- Kim à, anh..
Kim hất tay anh ra,nức nở:
- Anh có biết bạn em chúng nó nói gì về anh và em không? Hai chúng ta thật sự yêu nhau à? Tại sao anh lúc nào cũng thẫn thờ,lúc nào cũng buồn,cũng nhớ quá khứ của anh,còn em thì chẳng biết gì, vẫn vui, vẫn hạnh phúc – Giọng cô nghẹn lại – Phải, e từng nghĩ e là người hạnh phúc nhất khi có anh, nhưng,thật sự thì,là e tự ảo tưởng. Anh à, em làm sao có thể trả lời câu hỏi đầy nghi ngờ về mối qh của hai ta, làm sao em tiếp tục dc khi anh kh thể quên quá khứ? Làm sao hả anh? Em mệt mỏi lắm anh à...
Kim nhìn anh qua màn nước mắt. Người con trai Kim từng thương rất nhiều,từng là tất cả với Kim, vẫn là anh đấy thôi, nhưng không thuộc về Kim nữa rồi,à mà có khi nào anh thuộc về cô đâu...Dành cho anh những giọt nước mắt cuối cùng, ngày mai em vẫn phải xinh đẹp để mà hạnh phúc. Kim quay đi, bỏ mặc anh đứng đó.Thẫn thờ,hụt hẫng...
Anh thẫn thờ,hụt hẫng. Cổ họng anh đắng nghét. Khốn nạn, khốn nạn thật. " Mày đang làm gì thế này?...Mày...thật sự chó chết vậy sao?...."
Anh cười như điên dại. Anh không phải người tử tế...Anh buộc phải thích nghi với cô đơn rồi tự nhủ với mình rằng chẳng có gì phải buồn cả. Khi xa cô,anh đã sống những ngày như thế,và bây giờ với Kim,kí ức lại lặp lại....Anh muốn say,anh tìm đến rượu,thứ chất cồn rẻ tiền ngoài hè phố. Uống để ngừng nhớ,bởi nhớ lại chỉ thêm buồn....
Khi men rượu và nỗi buồn đã hòa làm một,bóng anh liêu xiêu trên con đường vắng người qua lại. Giờ này họ đang ấm áp bên yêu thương, còn anh thì quẩn quanh với nỗi buồn thương muôn đời không dứt. Phố về khuya, gió lạnh làm bóng đêm như loãng ra chảy dài trên cái bóng đơn côi của kẻ tình si...Và mưa, mưa đến làm cho nỗi buồn trong lòng anh càng hoàn hảo hơn. Mưa kéo anh về quá khứ, về với hoài niệm.Cô gái của anh,quá khứ của anh rất thích mưa...Tiếng cười trong trẻo của cô hòa vào với tiếng mưa rơi tí tách tạo nên thứ âm thanh yên bình đến lạ...Anh nhớ cô,nỗi nhớ cào xé trong cổ họng....Kim nói đúng, Kim chỉ là người thế thân,là chỗ anh có thể giấu những nỗi nhớ khi hình bóng cô luôn thường trực...anh chạy trốn...Trốn những yêu thương, trốn nhớ nhung của quá khứ. Anh có lỗi với Kim,Kim yêu anh chân thành,cuồng nhiệt...Nhưng, Kim không thể bù lại khoảng trống cô để lại...Càng nhìn Kim anh lại càng nhớ cô hơn...Những ngày tháng ấy,những ngày tháng tươi đẹp ấy,những ngày tháng anh có cô.Cô là an yên của anh,là tất cả của anh,cô là nơi anh tìm về sau những bộn bề của cuộc sống. Cô thích tắm mưa,thích nằm dài ra nghe anh thủ thỉ về đủ thứ trên đời.Anh tưởng như anh đã có tất cả, thế rồi sóng gió nổi lên. Ba anh,người đàn ông quyền lực nhất trong cuộc đời anh,phản đối mối quan hệ này chỉ vì...cô không thể nói. Ông không chấp nhận một đứa con dâu như vậy. Việc anh bỏ học đại học để học pha chế ông có thể nhượng bộ, nhưng việc này thì không. Ngày ông nói quyết định của mình,anh giận ông vô cùng. Anh thuyết phục ông,rằng cô là người con gái tốt như thế nào,rằng tình yêu anh giành cho cô lớn lao ra sao. Ông chỉ cười khẩy cho rằng đó là thứ tình cảm nông nổi của những thằng con trai mới lớn...Không,anh trưởng thành rồi,anh lớn rồi,nhưng anh không tài nào thuyết phục ba mình rằng mình nghiêm túc như thế nào...Phải,anh thất bại...2 năm rồi, số lần anh về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh tìm cô,1 tuần,2 tuần,1 tháng,2 tháng, không gặp. Anh tới nhà gặp cô,nhưng mẹ cô không cho gặp. Anh biết,mẹ cô là một người phụ nữ tự trọng. Chẳng một bà mẹ yêu con nào muốn con mình đến sống trong một căn nhà mà chủ nhà khinh bỉ cô,không đời nào. Rồi từ đó, anh lặng lẽ như một cái bóng,lạnh lùng hơn,kín đáo hơn...Rồi,khoảng hơn một tháng gần đây,anh gặp lại cô...trong một buổi chiều nhạt nắng. Tâm trạng anh như đồ thị bị gián đoạn,lúc vui mừng lúc lại đau đớn cùng cực. Đối diện với yêu thương mình từng nâng niu trân quý,mà chỉ có thể ngồi xa,chỉ có thể ngắm nhìn thì làm sao có thể cầm lòng? Thời gian trôi, cô gái của anh vẫn vậy,tất nhiên tình cảm cô dành cho anh vẫn không thay đổi,dù không còn những cái nắm tay,những cái ôm nồng ấm khi tiết trời lạnh lẽo...Trong thời gian ấy,anh và Kim đang có những bất ổn...và sau đó...Anh không còn nhớ nữa...Tất cả những kí ức như cuốn băng quay chậm trước mắt anh. Anh hét lên trong màn mưa. Ông trời quả biết trêu người, con người ấy,mạnh mẽ là thế,lạnh lùng là thế,vậy mà vướng phải duyên tình,lại mang lắm uất ức đau thương đến vậy. Nước mưa và nước mắt của một thằng con trai trải đời hòa vào nhau,đắng ngắt. Anh đổ sụp xuống trời mưa...Thấp thoáng đâu đó trong giấc mơ với mưa và men rượu,anh gặp cô...
Sáng hôm ấy, anh thức dậy với cái đầu nặng trình trịch,hơi men tối qua vẫn còn bám vào quần áo khiến anh muốn ói,lết cái thân tàn vào nhà vsinh, a làm một trận ra trò trong ấy. Anh thấy nhẹ nhõm hơn tuy vẫn thấy chóng mặt lắm
- chết tiệt, pha chế rượu mà bị rượu hành! – Anh lẩm bẩm.
Anh thấy ngờ ngợ như không phải,hôm qua,hình như anh chưa vào nhà,đang băn khoăn, anh bước vào nhà bếp, một mùi thơm hấp dẫn tỏa ra- bát cháo hành nghi ngút bốc lên như ai vừa mới nấu. Đầu óc a rối như tơ vò, ai đã vào nhà anh,ai đã nấu cháo cho anh,anh láng máng nhớ một bàn tay mát lạnh đã đặt lên trán anh tối qua. Anh nghĩ tới mẹ, người phụ nữ luôn ủng hộ anh,chắc chắn là mẹ rồi. Anh an tâm ngồi xuống húp tô cháo ngon lành ( các bạn cứ tưởng tượng cảnh chí phèo ăn cháo hành của bà nở ấy) Một kẻ thông minh như anh lúc ấy,hình như nơ ron không hoạt động, là mẹ anh thì tại sao không ở lại với anh,chẳng nhẽ bà không nhớ đứa con trai cưng của bà? Vậy mới hiểu đôi lúc người ta ngốc tới như vậy,mà,đúng hơn là họ chẳng còn sức để thông minh.
Anh thấy đầu óc chưa ổn định hẳn. Gọi cho chủ quầy xin nghỉ ngày hôm ấy,anh dành cả buổi sáng ở nhà để soạn lại đống kỉ niệm của anh và cô. Rất nhiều những cuốn vở xinh xắn ghi đầy những lời yêu thương. Vì cô không thể nói nên viết là cách mà cô có thể bày tỏ suy nghĩ của mình một cách dễ dàng hơn.Những dòng chữ nắn nót,những hình vẽ ngộ nghĩnh thể hiện ước mơ của anh và cô.Anh cười một mình, cô và tình yêu của cô làm anh ngẩn ngơ suốt một thời thương nhớ. Anh muốn gặp lại cô.
Chiều, một chiều êm như nhung, anh ngồi nhớ lại những ngày đã qua, anh nhớ cô quay quắt. Nụ cười thánh thiện,ánh mắt thơ ngây, và... hương thơm ấy, phải,hương thơm thanh khiết ấy, ngay đây,ngay bên cạnh anh. Cô ngồi đó, mỉm cười với anh như ngày nào. Anh chớp mắt ngỡ mình đang mơ, hơn ai hết anh cảm nhận dc con tim mình đang nhảy múa. Rồi,chút lặng thinh,anh lại nhìn cô,cái nhìn có chút gì đó hối tiếc.
- Em à, anh thật sự rất nhớ em...- Anh chậm rãi
Cô nghiêng đầu lắng nghe anh..
- Anh đã tưởng mình quên dc em anh tưởng anh sẽ hạnh phúc...Nhưng không phải em à...Cô đơn vẫn là bạn anh..mọi đêm..
Cô mím môi,tay lôi ra một cuốn sổ nhỏ,đưa nó cho anh...Anh không biết nó là gì,cô muốn anh đọc nó...
....ngày...tháng..năm...
Hôm nay mình gặp lại anh...thật vui vì anh đã tìm lại dc sự quân bình trong cuộc sống...và vui hơn là mình vẫn có thể quan tâm anh...dù anh chẳng cần...
...ngày...tháng...năm...
Hôm nay anh thật buồn,anh và cô ấy chia tay,cảm giác bây giờ chả biết vui hay buồn...Mình sợ anh với những chuyện tình cảm như vậy, anh sẽ suy sụp mất. Mình nhất định phải ở bên anh...Mà, không biết, anh có còn thương mình không nữa...
Anh gấp cuốn sổ lại,thở hắt ra một hơi dài 
-Em biết không...hình ảnh của em luôn quanh quẩn trong đầu anh...Khi yêu cô gái ấy, xin lỗi em nhưng thật sự anh đã muốn quên em, muốn quên quá khứ, nhưng rồi anh không làm dc..Bây gời,anh ngồi đây,nói những lời này,chẳng biết em nghĩ gì về anh nữa...khốn nạn quá em nhỉ...
Cô nhìn anh lắc nhẹ đầu, cầm bàn tay anh lên, cô ghi vào tay anh thật nhẹ nhàng: “ Để em bên anh lần nữa,được không anh? ”
Môi anh run run xúc động...Anh...anh còn có thể được yêu cô sao? Sau bao đổ vỡ anh có thể lại dc nắm bàn tay cô sao?...cảm xúc như tố lốc cuốn lấy anh,anh không biết nói gì lúc này...toàn thân anh nóng bừng và run rẩy...Thấy anh nhìn mình trân trân,cô mỉm cười, nụ cười bình yên muôn thuở như muốn nói : “ anh có thể mà! ”
Anh sung sướng,hạnh phúc ôm ghì cô vào lòng. Vóc dáng nhỏ bé lọt thỏm vào vòng tay anh. Ấm áp,thật sự rất ấm áp. Anh tựa cằm lên tóc cô, tự nhủ rẳng chẳng bao giờ mất cô lần nào nữa. Cô dụi đầu vào anh nũng nịu...An yên của anh, hạnh phúc của anh...Anh muốn hét to cho cả thế giới biết rằng anh hạnh phúc nhường nào. Tìm lại cô,anh tìm lạ trái tim mình...Ngoài kia,phố đã lên đèn...
Tối hôm ấy, anh không ngủ được. Anh cầm điện thoại
”“ em à, anh lại nhớ em rồi 
“ ^_^ ta mới gặp nhau mà...”
“ hmm,anh muốn cưới em, để khi nào cũng có thể ngắm nụ cười của em...”
Tin nhắn anh gửi đi,thật lâu sau cô mới trả lời “ anh ngủ sớm nha,thương anh nh lắm ”
Anh thấy hụt hẫng một chút, suy nghĩ một lúc sau, anh đi vào giấc ngủ lâu lắm rồi mới trọn vẹn...
- Alo, em nghỉ tuần nay nha sếp !
- Cái gì? Cậu nghỉ rồi ai pha rượu cho khách ?
- Hì hì, em nghỉ một tuần này th mà,chẳng nhẽ anh không muốn thằng em cưới vợ?
- Ớ , thằng này, t tưởng m miễn nhiễm với gái rồi. Tốt đấy chú em,m cứ nghỉ đi, anh sẽ nói khó với ông chủ sau.
- Vâng em cảm ơn anh nhá.
- Sau này mời rượu mừng anh là ok.
Anh mỉm cười cúp máy. Anh sẽ dành trọn một tuần ở bên cô, sau đó sẽ dồn sức vào công việc, anh tính sẽ mở một quán Bar nhỏ và tự mình làm chủ. Lúc đó, anh sẽ cưới cô về, mặc cho ba anh ngăn cản thế nào đi chăng nữa. Chiều nay, anh có hẹn với cô. Mà thật lạ, hình như cô chỉ thíc gặp anh vào lúc chiều tà, khi ánh nắng kh còn quá gay gắt, bóng tối hiền dịu lan tỏa khắp không gian. Anh hít một hơi dài. Cảm giác như lần đầu tiên hẹn hò vậy. Anh huýt sáo, ngắm nhìn mình trong gương,tự nhiên lại cảm thấy hồi hộp. Ơ hay,mình có phải trai mới lớn đâu nhỉ...Anh cứ nghĩ rồi lại cười như kẻ ngố.Hmm nhìn mình cũng đẹp trai ngang Noo nhỉ. Hí hí =))
Cô xuất hiện như một làn gió nhẹ... Hôm nay cô thật đẹp. Chiếc váy trắng mềm mại và tinh khôi,mái tóc bồng bềnh màu nâu nhạt ánh lên trong nắng chiều...Anh ngẩn ngơ...Một thoáng thẹn thùng hiện lên trên má, cô ngồi xuống bên anh,đung đưa hai chân. Sau khi bồng bềnh trong những cảm xúc thanh thoát cô mang lại, anh mỉm cười nhìn cô âu yếm :
- Hôm nay em đẹp lắm !
Vén mái tóc một cách duyên dáng,cô bẽn lẽn nhìn anh trông thật đáng yêu. Anh nắm tay cô
- Nào, anh sẽ dắt em tới chỗ này,sẽ rất tuyệt đấy!
Cô còn ngạc nhiên không biết chỗ anh nói là chỗ nào, cả cái thị trấn này,cô đi mòn gót chân luôn rồi,có chỗ nào lạ đâu nhở. Dừng lại bên một xe bán kẹo bông,ánh mắt cô háo hức như trẻ con, anh gõ đầu cô :
- Hmm, đồ con nít!
Nói rồi mua hai cây kẹo bông to chà bá đưa cho cô. Cô cười tít mắt =))
Anh dẫn cô tới một cây cầu vượt nhỏ, ở đây về đêm có thể nhìn toàn bộ thị trấn về đêm. Cô thíc thú ngắm nhìn những ánh đèn rực rỡ. Quả thật, thị trấn của cô nhìn ở góc này thật lung linh biết bao... Gió thổi mát rượi,đâu đó hương ngọc lan thoang thoảng thật dễ chịu. Anh nắm chặt tay cô, bàn tay nhỏ bé gầy guộc nhưng ấm áp lạ thường. Cô tựa nhẹ đầu lên vai anh. Cảm giác lúc này thật yên bình. Con người ta, nhiều khi chỉ cần một cái nắm tay,một cái ôm thật chặt từ người mình yêu thương nhất,lúc ấy mọi xô bồ cuộc sống như tan biến. Anh ước thời gian lúc này ngừng trôi,cô đang ở bên anh, bóng hình anh trông ngóng đêm ngày. Hạnh phúc râm ran từng thớ thịt. Vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của cô, anh thủ thỉ:
- Em à, anh yêu em, yêu em nhiều lắm...Mình cứ như thế này thì hạnh phúc biết bao em nhỉ?
Cô gật đầu cười hạnh phúc. Ở bên anh, cô luôn mỉm cười. Vì cô biết, cuộc sống của anh ngoài kia đã mệt mỏi lắm rồi. Những gì tốt đẹp nhất mà cô có thể giành lại từ cuộc sống, cô sẽ dành hết cho anh,vì anh xứng đáng. Cô nhớ lại những lúc anh mệt mỏi,cô không biết làm tnao chỉ biết buồn cùng anh,nhìn khuôn mặt đáng yêu của cô xụ xuống như bông gòn mắc mưa anh không nhịn dc cười. Cô chỉ biết lặng lẽ bên anh,lặng lẽ ngắm nhìn cuộc sống của anh và tô màu hồng lên nó. Nếu chỉ còn một ngày để bên anh, cô cũng chấp nhận...Vì xa nhau,cô buồn như đứt từng khúc ruột...Xa anh,cuộc sống của cô trở thành đơn sắc...Cô lắc đầu...xua những suy nghĩ không vui đó...Hôm nay,cô bận hạnh phúc rồi 

- “Anh sẽ tới đón em trong 10p nữa ^^ chờ anh nha:* ” anh nhấn gửi, lòng rạo rực. Một tuần qua, anh và cô đi khắp thị trấn nhỏ này, ăn hết những món ăn mà cô thíc, ‘nói’ với nhau những lời yêu thương như lúc ban đầu. Một tuần qua là khoảng thời gian anh thấy mình sống đáng nhất. Anh cười thật nhiều, thật sự rất hạnh phúc khi dc ở bên cạnh cô, anh càng tin rằng mình đã gặp dc người con gái của đời mình. Hôm nay anh và cô sẽ ra biển ngắm hoàng hôn, đáng nhẽ ra anh muốn cô tới nhà gặp ba mẹ mình,nhưng nghĩ lại thấy hơi gấp gáp với cô, vả lại cô cứ háo hức như thế, ai mà từ chối cho được.
Từ xa, anh nhận ra vóc dáng nhỏ bé của cô,cái dáng ấy mỏng manh tới nỗi muốn tan ra trong nắng chiều. Cô chào anh bằng một nụ cười tươi tắn..Nhưng hình như,mắt cô còn ướt nước...Anh không nhận ra điều ấy. Anh vui vẻ quá mức, nắm tay cô,anh hồ hởi:
- Mình đi thôi nhóc !
*gật gật*
Anh chở cô thong dong trên con đường ven biển. Gió thổi từ biển vào,mang hơi muối mằn mặn cùng hương vị đặc biệt của biển. Anh hát vu vơ một bản tình ca đã cũ, cô ngồi sau,tựa nhẹ đầu vào lưng anh,tấm lưng rộng rãi,luôn là chỗ dựa vững trãi cho cô...Nhưng...không lâu nữa...gạt nhẹ giọt nước long lanh trên mi...Cô muốn hạnh phúc, cô đang hạnh phúc cơ mà...
- Tới nơi rồi này...
Anh dừng xe,biển hiện ra trước mặt anh và cô. Anh nắm tay cô chạy trên cát...Cảnh tượng cứ như trong những giấc mơ mà đêm nào cô cũng mong ngóng. Cát mịn, biển hiền hòa, yêu thương ngọt ngào. Anh và cô ngồi lặng yên trên cát. Hoàng hôn và bình minh đều đẹp. Bình minh là sự khởi đầu,còn hoàng hôn...không,hoàng hôn không phải là kết thúc, nó chỉ là một thời điêm nào đó,khi mà cả vũ trụ đã mệt mỏi với những cuộc chạy đua và cần nghỉ ngơi,thì đó là hoàng hôn. Hoàng hôn, thời điểm gần tàn của một ngày, đó là những khoảnh khắc ta cảm thấy man mác buồn, vì nó chầm chậm, mênh mông, yên ắng. Và hoàng hôn có lẽ là khoảnh khắc đẹp nhất và lãng mạn nhất của ngày vì lúc này, có lẽ,con người ta thấy mình bình lặng và tịnh tâm nhất. Nước biển, bờ cát, bầu trời.. tất cả đều nhuốm màu đo đỏ hồng hồng của ánh mặt trời cuối ngày. Phía chân trời xa xa, mặt trời dần dần chìm xuống. Mặt biển như một mặt cắt khổng lồ che khuất mặt trời. Vầng mặt trời to tròn ấy dần dần, từng chút một hòa vào dòng nước biển kia. Những ánh sáng yếu ớt cũng dần mất tăm. Cả vầng mặt trời đã bị che khuất hoàn toàn. Mặt trời đã lặn. Nhưng dường như vẫn còn lưu luyến trần gian, những tia nắng yếu ớt nghịch ngợm vẫn quên chưa về nhà. Cái thang lên cổng trời đã biến mất. Những tia nắng yếu ớt nghịch ngợm ấy phải ở lại . Bởi thế mà nơi mặt trời lặn xuống vẫn còn chút ánh sáng đo đỏ hồng hồng. Trên bầu trời cao, vài ngôi sao lấp lánh đã hiện ra. Những đốm sáng trên bầu trời cao cứ lung linh,mà hình như có hai vì tinh tú đi lạc dưới trần gian,anh tìm được thứ ánh sáng kì diệu ấy trong mắt cô. Sóng vỗ ì oạp. Không biết lòng biển thế nào mà sóng cứ dập dờn kh yên, hay biển cũng mang tâm hồn của một gã si tình thương nhớ một bóng hình trong mộng tưởng...cô đưa tay như muốn đếm tất cả vì sao trên trời, không biết vì sao nào dành cho cô nhỉ? Không biết vì sao của anh có đặt gần cô không? Nếu có thì hạnh phúc thật ấy nhỉ.Anh lùa tay vào mái tóc cô, ôm lấy bờ vai nhỏ bé qua làn vải mỏng, bờ vai ấy run run,thổn thức
- Ơ kìa,sao em lại khóc?
Cô ngước nhìn anh,mắt nhạt nhòa....úp mặt vào lòng anh,cô nức nở từng hồi, Anh bối rối chỉ biết xoa đầu cô mà vỗ về :’ ngoan nào ngoan nào,có anh ở đây rồi, anh sẽ không để em phải buồn nữa đâu,nín đi anh thương...nha nha’ . cô dụi đầu vào lòng anh,thỉnh thoảng vẫn sụt sịt. Anh ôm cô,thương cô lạ kì. Khoảng thời gian không có cô, một thằng con trai như anh còn thấy đau khổ ntn, mà cô thì...anh xót xa...Mình phải bù đắp cho cô ấy,cô ấy xứng đáng được hạnh phúc...Cô ngồi dậy, gửi cho anh một tin nhắn : ‘ tối nay em muốn ngủ ở nhà anh’
Anh ngạc nhiên và có chút lo lắng :
- Mẹ sẽ lo lắng đấy !
‘ không sao mà,em xin phép mẹ rồi’
- Thật chứ? Anh gọi hỏi mẹ nhé?
Cô chun mũi,ôm lấy tay anh lắc lắc vẻ năn nỉ, bản mặt dễ thương kinh khủng =)) anh gõ đầu cô...
- Thôi được rồi, dù sao thì hôm nay anh cũng muốn trổ tài nấu ăn cho em, hãy lấy làm vinh hạnh đi vì được một chàng trai tài hoa như anh nấu cho ăn nhé.
Cô cười khúc khích,chẳng bao giờ anh từ chối cô cả...Họ ra về, bỏ lại sau lưng là tiếng sóng tha thiết và chút vấn vương trong lòng biển khơi....
- Đừng phá nhà anh nha nhóc ! – anh bật cười khi thấy cô nghịch mấy thứ đồ chơi trong nhà anh. Rót cho cô một li nước hoa quả:
- em uống đi, chờ anh một chút,anh sẽ nấu món mỳ ý mà em thíc !
Cô gật đầu thíc thú, cô loanh quanh khắp phòng khách, tò mò nhìn chiếc ly đủ màu sắc rồi hình như nhớ hơi anh,lại luẩn quẩn trong bếp ngắm anh nấu ăn. Hmm, lúc anh nấu ăn,trông dịu dàng hẳn. Những giọt mồ hôi lăn trên trán cùng với tiếc xuýt xoa vì nóng, bây giờ nhìn anh như ba trẻ chăm sóc đứa con nít là cô ấy. Cô chống cằm nhìn anh thật lâu, vừa lau mồ hôi trên trán,anh vừa nhéo mũi cô :
- cái con nhỏ này...
Cô chun mũi hít hà mùi thơm hấp dẫn tỏa ra trên bếp. Anh đa tài lắm, ngoài pha chế ra anh nấu ăn rất ngon nữa, lâu rồi cô không dc ăn món ăn anh nấu. Thật là hào hứng quá đi mà.
- Đói rồi phải không cô nương,nào nào...
Anh kéo ghế cho cô.Hai đĩa mì bốc khói nghi ngút,mùi hương tỏa ra thơm ngào ngạt.Bụng cô đang reo... Cô vỗ tay trước ngực rồi mỉm cười nhìn anh ( kiểu itadakima ấy) :
- em ăn đi, để nguội sẽ không ngon đâu!
Cô hít hà rồi ăn ngon lành. Anh nhìn cô ăn mà lòng hạnh phúc,chẳng bao lâu nữa,ngày nào anh cũng sẽ dc nấu cho cô ăn rồi. Nghĩ tới đấy thôi mà vui tới nổi da gà :V Hai người ăn xoq, cô giúp anh dọn dẹp. Xoq xuôi đâu đấy, anh kéo cô ra ban công cùng với cây đàn. Gió thổi nhè nhẹ, trên trời lấp lánh những anh sao,hôm nay không trăng nhưng chẳng hề gì,anh có cô rồi,vầng trăng mát dịu của đời anh. Anh ngồi lên thành lan can,mắt hướng về cô ấm áp, anh hát...những bài hát chẳng mới,nghe có khi còn sến sến nữa nhưng mà cô thíc, cô lim dim mắt,môi mấp máy theo giai điệu. Đâu đó, hương ngọc lan thoang thoảng dễ chịu. Một buổi tối lãng mạng cho anh và cô. Anh buông đàn,kéo cô vào lòng,thì thầm những lời ngọt ngào mà chân thật :
- em có nghe thấy tim anh không,nó đang run lên vì hạnh phúc ấy. Anh luôn tự hỏi nếu không gặp lại e, anh liệu có thể vui vẻ như thế này không ? không bao giờ em à, thiếu em như hoàng hôn thiếu nắng ấy, anh chẳng muốn tưởng tượng bầu trời đang rực rỡ mà ‘ tách’ cái tối thui đâu, chẳng lãng mạng gì cả...
-...
-hmm, sau này chúng ta sẽ là một gia đình hạnh phúc em ha,chúng ta sẽ sống trong ngôi nhà này, à cả con chúng ta nữa...hmmm con gái sẽ xinh giống em,con trai sẽ thông minh giống anh,chúng sẽ lớn lên r mình dựng vợ gả chồng cho chúng. Khi nào con mình trưởng thành hết ta sẽ đi du lịch em nhỉ...ơ mà,e muốn đẻ cho anh mấy đứa con đây ? – anh cười trêu cô.
Nãy giờ nghe anh nói về tương lai cô chỉ im lặng,cô thấy mình thật độc ác,tàn nhẫn...cô dụi đầu vô lòng anh,hòng giấu ddi những giọt nước mắt sắp rơi xuống.
- em buồn ngủ rồi hả...-anh nhìn đồng hồ- chết dở, 11h khuya rồi cô nương...vô ngủ thôi em,sương xuống sẽ lạnh lắm. 
Anh nắm lấy tay cô,lạnh ngắt,lo lắng, anh kéo cô nhanh vào phòng,bắt cô lên giường,đắp chăn và sửa gối cho cô như mẹ hiền. Xong xuôi,anh hôn lên trán cô :
- ngủ ngon nhé em :*
Anh định đứng dậy, anh sẽ ngủ ở nhà ngoài. Cô níu nhẹ áo anh, anh ngồi xuống,xoa đầu cô âu yếm:
- Sao thế em ?
Cô lấy điện thoại text một tin nhắn : ‘ anh trông em ngủ đi,em sợ.’ 
Anh nhìn cô trìu mến, cô cứ như vậy làm sao anh nỡ rời cô dc
- Thôi dc rồi, anh sẽ ở đây cho tới khi em ngủ, nhé! 
Cô gật đầu rồi nhắm mắt lại. Những cảm xúc ban ngày lắng lại trong giấc ngủ. Anh vuốt những sợi tóc tơ trên trán cô. Nhìn cô ngủ anh thấy yên lòng vì ít nhất, anh đã cho anh sự an toàn, ít nhất cô cảm thấy vui vẻ khi bên anh. Đắp lại chiếc chăn cho cô, anh bước lại cái ghế bành ở gần cửa sổ, ngồi xuống. Rút một điếu thuốc, anh thấy hơi lạnh của đêm thấm vào từng lỗ chân lông. Anh so vai. Hướng mắt về cô, anh yên tâm khi cô vẫn ngon giấc. Anh thấy mình phải có trách nghiệm với tình yêu của mình. Trước tiên anh vẫn sẽ thuyết phục ba, nhưng nếu ba không đồng ý...anh vẫn sẽ cưới cô,rồi xuống một cuộc sống hạnh phúc để ba hiểu,lựa chọn của anh là đúng,và...anh muốn chứng minh cho ông thấy, anh đã trưởng thành, đã chín chắn hơn ông tưởng rất nhiều. Anh trầm ngâm như thế tới gần 1h sáng thì ngủ thiếp đi.
Cô nằm im trong chăn ấm, không ngủ được. Hôm nay cô thật sự rất vui, rất hạnh phúc...Anh đã giúp cô thực hiện ước mơ một cách trọn vẹn. Anh ấm áp và dịu dàng, anh sâu lắng và nội tâm. Nhìn bề ngoài thì gai góc, thật ra anh yếu đuối lắm. Cô thở dài nghĩ tới thời gian sắp tới, không có cô...Nước mắt tự nhiên chảy ra, cô cố kìm tiếng nấc bật ra. Đời thật trớ trêu, tặng cho người ta hạnh phúc, người ta chưa kịp tận hưởng trọn vẹn đã đang tâm giựt lấy,đập nó vỡ tan tành. Thời gian cho cô chẳng còn nhiều, cô cảm thấy chân tay mình mất dần sức lực,cô rất sợ. Cô sợ chia li...phải,ai mà chả sợ phải rời xa người mình thương nhất đời...Có sai không khi cô quay lại? Có sai không khi một lần nữa cô mang tới cho anh hạnh phúc, rồi đến giờ phút này,lại đau đớn khi chính cô phải kết thúc nó ? Tim cô thắt lại,thổn thức. Cô thương anh,thương cô, thương cho mối nghiệt duyên này... cô rời khỏi giường, bước chân nhẹ như một chú mèo. Đến bên anh, anh ngủ gật trên ghế. Khuôn mặt lạnh lùng lúc này không còn, thay vào đó là nét ưu tư,một chút mệt mỏi, anh đang mơ thấy gì mà khóe môi anh khẽ nở một nụ cười...cô cầm bàn tay của anh đặt lên má mình...Ấm áp quá....Anh phải mạnh mẽ,phải hạnh phúc hơn em, anh nhé...em sẽ nhớ anh nhiều lắm...Em chẳng muốn mình yếu đuối đâu...nhưng lúc này tim em đang tan ra thành nh mảnh vụn...anh ơi, nếu gặp nhau để mà chia ly thì ta còn tìm nhau làm gì nữa...Cô cúi xuống, hôn lên trán anh. Lấy ra quyển nhật kí cô giữ gìn bấy lâu đặt lên bàn...Nhìn anh lần nữa......Tạm biệt anh!

Sáng hôm ấy, anh thức dậy mà lòng hụt hẫng. Cô đi mất rồi, một chút mùi hương vẫn vấn vít quanh anh. Nhìn quanh, thấy cuốn nhật kí nằm ngay ngắn trên bàn, hmm vật quan trọng của cô mà cô lại để quên thế này,thật ngốc mà. Anh lấy cuốn sổ,cất gọn trong tủ . Sao cô đi mà chẳng nhắn lại một lời nhỉ, anh băn khoăn bắt đầu một ngày mới,như thường lệ.
Chiều, anh tranh thủ ra chỗ cũ những mong có thể gặp cô, trò chuyện giây lát cho bớt nhớ thương...nhưng a chẳng thấy bóng dáng thân quen ấy,chiều tà nhuốm màu buồn bã...
Sau một ngày mệt nhọc anh trở về nhà. Tắm rửa ăn uống xoq đâu đấy, anh nhắn tin cho cô...1 phút...10p không trả lời. Nhấc máy gọi,anh chỉ mong cô bắt máy để anh yên tâm,nhưng không có tín hiệu sóng. Anh bâng khuâng nghĩ về khoảng thời gian anh và cô bên nhau,lòng cảm thấy dc an ủi. Rót cho mình một li rượu, anh lấy cuốn nhật kí ra đọc
Ngày...tháng...năm...
Anh à, hôm nay e lại nhớ anh...không biết em có nên nhắn tin cho anh không nhỉ,em sợ mình sẽ xáo trộn cuộc sống của anh mất...hmm không dc yếu lòng nhaaa
Ngày...tháng...năm...
Oaaaaa....hôm nay tìm lại đc cuốn album mình chụp chung với nhau hihi nhìn mặt anh ngố tàu kinh khủng...hơ...anh bây giờ đang làm gì?...
Mắt anh nhíu lại...anh thấy mắt mình hình như mờ
Ngày...tháng...năm...
có ai không làm ơn....Cô ấy nhắn tin cho mình,..mình đang làm gì thế này? Họ thật sự rất hạnh phúc...mình là kẻ phá hoại sao? Không, mình cũng muốn hạnh phúc kia mà 
Ngày...tháng...năm...
Mình mất máu nhiều quá...thật không ổn chút nào,...mình không muốn mẹ và anh lo lắng...cố lên nào...
Ngày...tháng...năm...
Mấy hôm nay thật sự mình rất vui...dc ở bên anh thật tuyệt...ước gì thời gian kéo dài mãi nhỉ ^^ mà, mình muốn đi chơi với anh cả ngày cơ...chả thíc hoàng hôn...mình thật yếu ớt...
Tự nhiên anh thấy mình buồn ngủ quá,mặc dù anh là người chuyên thức khuya...Hình như cô ấy không ổn,ngày mai mình sẽ tới nhà gặp cô ấy...
Anh lững thững bước trên đường vắng...ờ, con đường dẫn vào ngõ nhà cô. Con đường với những hàng rào hoa tigon rực rỡ...Anh vừa ngẩng đầu lên..Cô đứng trước cổng nhà...Ơ hình như cô khóc, anh lo lắng gọi lớn và tiến nhanh về phía cô. Một chiếc xe vụt phóng qua, xuýt chút nữa đụng phải anh,cùng lúc đó cô lao ra...Một tiếng động lớn làm anh choáng váng...Anh đứng chết sững...Cô nằm đó, chiếc váy trắng tin khôi bị nhuốm một màu đỏ...Anh, anh muốn lao tới ôm cô mà tay chân cứng ngắc...tới khi hoàn hồn,anh lấy hết sức mình chạy tới,do hấp tấp mà chân cuống quýt cả lên, anh vấp ngã....
Giật mình, a thấy sống lưng mình lạnh toán, trán đẫm mồ hồi...Một giấc mơ y như thật...Môi anh run run..Anh thật sự hoảng sợ...Suốt đêm đó anh không tài nào ngủ lại dc...chỉ là một giấc mơ thôi mà...anh tự trấn an mình như vậy...Nhấc điện thoại bấm số máy qen thuộc... : ‘ thuê bao....’ anh trằn trọc mong trời mau sáng...anh phải gặp cô...Em à, phải bình an nhé...
Anh phóng xe thật nhanh tới nhà cô, gió bên tai ù ù, đầu anh một bối tơ vò...Anh nghĩ lung tung quá...9p anh đứng trước nhà cô...Khóa cổng...như thể lâu lắm rồi không ai ở...Anh đứng đợi một hồi lâu, anh đi đi lại lại bấm chuông muốn rơi lò xo ra ngoài vẫn không một động tĩnh...chán nản, anh ra về. Tinh thần suy sụp, anh chẳng buồn đi làm, ngày ngày anh ra chỗ cũ,anh chờ cô...Một ngày...một tuần..hai tuần...chỉ có anh và khói thuốc ánh lên một nỗi buồn hiu hắt trong nắng hoàng hôn....
Chiều hôm ấy, anh lại tới. Hoàng hôn hôm nay đỏ rực...duy nhất một ánh sao sáng sớm trên nền trời xanh tím...Ừ, nó là anh, vì sao nào là em, em à...em đang ở đâu thế ?
Muộn, anh dụi tắt điếu thuốc. 1s...2s... Anh sững sờ...là cô, là vì sao ngày nào anh cũng mong ngóng, là bóng dáng nhỏ bé bao đêm anh vẫn mơ mộng...Anh chạy tới,anh muốn ôm cô, muốn gắn bó...muốn có cô mãi mãi...Nhưng ơ kìa...tại sao cô lùi lại...anh làm gì sai ? Khuôn mặt khó hiểu, anh thốt lên đau đớn:
- em, em sao vậy ? có chuyện gì không ổn sao? Tại sao tránh mặt anh?
Cô lắc đầu, mắt cô đã đẫm nước mắt, quầng mắt thâm lại, cô thức khuya và còn khóc rất nhiều. Nhìn cô tiều tụy và xanh xao quá....Anh bước tới gần cô, giọng cố ngọt ngào :
- Thôi nào em, lại đây với anh, bao nhiêu phiền ưu hãy để anh một lần dc gánh vác thay em...
Chợt, đôi môi cô mấp máy, một âm thanh xa xăm sầu não như vọng từ cõi hư vô
- Anh, em xin lỗi...em đã chết rồi anh à...- cô như muốn khóc òa lên những đau thương vỡ vụn theo tiếng nấc
Anh cười mếu máo:
-em à, đừng đùa thế chứ...chả vui đâu...
Cô ôm mặt...tim cô tan nát...ở lại là một quyết định quá sai...Anh đang đau đớn...mà cô thì chẳng làm dc gì...Cô nói trong tiếng khóc :
-Tạm biệt anh,em phải đi rồi...Anh phải hạnh phúc anh nhé...em...em thật sự...rất...yêu...anh...
Anh chôn chân tại chỗ...cô...cô đang tan vào nắng chiều...anh vụt chạy tới níu giữ lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô..nhưng đọng lại trong bàn tay anh lúc này chỉ là những sợi nắng yếu ớt của ngày tàn...anh gục ngã...nước mắt rơi lã chã...Anh lầm bầm ‘ không, chỉ là mơ thôi...chỉ là mơ thôi...’ anh không tin, không tin đâu. Anh làm mọi cách để thoát khỏi giấc mơ nghiệt ngã...nhưng không...cuối cùng chỉ còn anh với đêm đen....
Anh mở mắt trong một căn phòng màu trắng...có ba mẹ anh...và mẹ của cô. Mẹ cô thì đang nức nở, mẹ anh cũng thất thần,ba anh ngồi trầm ngâm một góc. Anh khẽ cựa mình..Một tia hia vọng những chuyện trải qua là giấc mơ..Anh mấp máy
-Mẹ...mẹ à...
Mẹ anh vội tới bên anh, nắm lấy tay anh lo lắng:
- con, con có thấy đau chỗ nào không...con làm mẹ lo quá
-...
- Hôm qua người ta thấy con bất tỉnh ở ngoài đường, đầu thì chảy máu...mẹ lo quá...
Anh mường tượng ra...hình như mình đã lấy đá đập vào đầu để tỉnh giấc...sực nhớ tới cô, anh hốt hoảng ngồi dậy:
- Linh,...Linh đâu rồi..con muốn gặp Linh...
Lúc này mẹ Linh khóc lớn:
- Linh mất rồi con à...con đừng tìm nó nữa...
Một lần nữa anh như rơi xuống vực sâu;
- con không tin...mọi người đừng nói dối...mấy tháng trước con còn gặp cô ấy...các người giấu linh ở đâu rồi....
Anh hoảng loạn...Ba anh kéo anh ngồi xuống giường. Mẹ Linh cố ngăn sự xúc động đau thương đang ùa về:
- Linh chết trong một vụ tai nạn..nó băng qua đường mà không để ý...nhưng...nếu không chết vì tai nạn đó, nó cũng không sống lâu dc. Chiều hôm xảy ra tai nạn...nó tình cờ nghe dc cuộc nch giữ tôi và bác sĩ...Bệnh của nó...bệnh của nó chẳng thể khống chế dc nữa rồi...
Mẹ cô thiếu điều muốn ngất đi, mẹ anh phải dìu bà ngồi xuống ghế...Lấy khăn lau nước mắt,bà nghẹn ngào:
- Nó bị ung thư máu...biết bao nhiêu lần tôi bắt nó qua Singapo để có thể kéo dài...mà nó có nghe đâu...khốn khổ khốn nạn thân con tôi...con ơi....
Anh thất thần...không..không...nhất định không phải vậy mà...làm ơn...Linh ơi...
Một buổi chiều nhạt nắng...khu nghĩa trang vắng người bớt hiu quạnh khi có một người con trai gầy gò đứng rất lâu trước nấm mồ..khuôn mặt anh lạnh lùng mà đau xót. Đặt lên nấm mồ nhỏ bé một bó hoa tươi,anh rút điếu thuốc và thở dài...Lật cuốn sổ nhỏ...ghi những dòng chữ cuối cùng...
- Linh à, em thật độc ác...Bỏ anh lại một mình rồi vui vẻ như vậy đấy...Anh không tha em đâu...chờ anh nhé....
Sáng hôm sau,người ta phát hiện một thi thể bên nấm mồ mang tên : Nguyễn Thị Linh....
Yêu nhau lúc sống nếu chưa đủ...Vậy ta hẹn nhau lúc chết sẽ trọn vẹn ân tình :)

  

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook

Danh sách truyện đã đăng gần đây của lamnhaanh1

Tiêu đề

Hoàng hôn của anh

Đăng bởi lamnhaanh1,

229 · 0 · 0