[Hồi ký] Mối tình đầu là người thứ 2

Tác giả: Cười Lên Cô Bé Của Tôi.

Thể loại: F17voz, Ngôn tình, Truyện Teen.

Nguồn: Page

Trạng thái: Đang viết.

Ngày đăng: 29-12-2016.

101    0    0

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

Chap1:

Hôm nay là một buổi tối bình thường như mọi ngày và tôi đang bon bon trên con đường về nhà sau buổi biểu diễn tại 1 quán cafe nho nhỏ. Tôi là một ca sĩ nghiệp dư, nhưng cũng không chắc nữa, có thể tôi sẽ theo đuổi âm nhạc, còn hơn là để mấy ông thầy bà cô ở trường đại học đuổi theo đòi tiền nợ môn:

- Á á á, cái gì thế? Của nợ đi đứng cẩn thận chứ... Ủa?

Trước mắt tôi lúc này là một cô gái quen nhẵn mặt, chính xác là một cô bạn cùng lớp, một cô gái xinh xắn đáng yêu với cái tên cực dị - Song Uyển:

- Uyển à, có sao không?

Cô nàng nhìn tôi với ánh mắt ngờ nghệch và mùi bia rượu nồng nặc:

- Hahahah... anh... yêu, muoahhzz.

Nói đoạn, Song Uyển đổ gục lên người tôi - khôn thế bao giờ mới chết chứ:

- Đồ cái thứ con gái gì mới lớp 11 đã ăn chơi nhậu nhẹt, éo hiểu.

Một mối ngờ vực hiện lên, và tôi không còn cách nào khác là tạm thời rước cái của nợ này về nhà, à không, về kiếm chỗ nào nghỉ thì được.

Vào nhà nghỉ với tôi là chuyện cơm bữa bởi vì tôi hay đi chơi về khuya, mà nhà tôi thì có ông bà lớn tuổi, vậy nên chui ra ngoài tá túc 1 đêm tồi về, yên đẹp:

- Chị cho e 1 phòng đi, cám ơn.

Cô nàng Song Uyển này là một cô nàng khá kì lạ, ở trên lớp, nàng ta luôn là tâm điểm của bất kì câu chuyện xôm tụ nào. Song Uyển xinh xắn, học giỏi và nhất là tôi nghe nói, Song Uyển có đai đen Taekwondo, chậc, vậy nên, có cho tiền tôi cũng không dám làm bậy đâu:

- Ê con kia, dậy đi, dậy!

Tôi la lối muốn tụt quần nhưng con nhỏ cứng đầu tuyệt nhiên là không chịu tỉnh dậy. Mặt mũi thì lờ đờ, hai má thì đỏ ửng, nhìn muốn tát cho sml ra, nhưng thôi.

Tình hình là bây giờ cũng quá 12h rồi, dù gì sáng mai cũng đi học, nên tôi cũng tính ở lại đây luôn, sẵn trông cái của nợ vừa rước vào thân này.

Thực tình thì đã học chung với nhau 1 năm, tôi không có ý định hay tơ tưởng gì đến Song Uyển, tôi xem nàng như một tượng đài, một mục tiêu phấn đấu hơn là một người tôi có thể ôm ấp hôn hít mỗi ngày, cái đó khó.

Tôi cũng không phải là một anh chàng đẹp trai nhà giàu như trong tiểu thuyết, tôi chỉ được cái biết đánh guitar và tập tành hát hò các kiểu, tôi cũng có một ban nhạc nhỏ cùng với mấy người bạn thân, tụi tôi vẫn hay đi hát loanh quanh mỗi dịp lễ, tết, chủ yếu là kiếm thêm kinh nghiệm chứ lợi lộc cũng chả bao nhiêu.

Nói nhiều làm gì nữa, tôi cũng ngủ luôn đây, tất nhiên là nằm... trên giường còn cái của nợ kia nằm dưới đất, không nửa đêm cô nàng gặp Huệ thì tôi ướt mồm mất.

. . .

Tôi bị đánh thức bởi một cái gối, một cái gối từ đâu bay thẳng vào mồm khiến nước dãi văng tung tóe:

- Ê! - Cái gì vậy, đứa nào... - tôi nhăn nhó - Như này là sao, sao tôi ở đây?

Song Uyển là một cô nàng khó ưa, ít nhất là lúc này:

- Hôm qua, nàng say, lột đồ tôi định làm bậy, may mà vứt được xuống dưới... oápppp.

Tôi ngái ngủ, tay vớ lấy cái áo mặc vào cho chỉn chu, ơ cái:

- Mất nết, người ta say mà để người ta nằm đất à, thích ăn đòn không?

Con nhỏ tát tôi một cú nảy đom đóm mắt, thề chứ mấy đứa con gái học võ con nào cũng dữ như quỷ:

- Cái địt, tôi cứu mạng cô rồi cô tát tôi lật mặt ra thế này à, giờ thích sao?

Song Uyển biết võ bài bản, tôi chỉ có võ mèo cào, chẳng biết có cào sút quần nhỏ được hay không nhưng hiện tại thì tôi đang bị vu oan:

- Im mồm đi, chở tôi về nhà lấy sách vở lên lớp. - Ơ... tự đi đê, chửi bố rồi giờ đòi hỏi à? - Có chở không hay thích ra mấy chú công an hỏi chuyện.

Con nhỏ trời đánh này nó định tố cao tôi hiếp dâm chắc, nhưng tôi có làm quái gì nó đâu, mà cũng không đúng, nó chưa đủ 18, giờ mà nó đưa tôi ra phường thì tôi bóc lịch mòn đít mất, không được, không được, phải thủ hòa:

- Rồi rồi chở thì chở, xuống đi.

Cũng may là với chút ít tiền từ việc bán mấy bài hát, tôi cũng gom góp đủ mua cho mình chiếc Exciter bóng bẩy đi chơi, nói thẳng là ba mẹ tôi cho một mớ rồi, tôi chả bao nhiêu, nhưng:

- Biết đường không mà đi sồn sồn thế? - Biết, nhà hot girl ai mà không biết. - Xàm ngôn.

Song Uyển là cô gái cá tính, chửi bậy cũng hơi bị ghê, nhưng bình thường thì khá đáng yêu, nói chuyện với thầy cô giáo toàn xưng "con" chứ không xưng "em" như tụi tôi:

- Hay uống rượu lắm à? - Không, uống bia - cô nàng hời hợt - Bồ đá hay sao mà uống kinh thế? - Bồ nào mà đá, mới bị mẹ mắng. - Mắng tội gì?

Tôi thấy cô nàng này khá ngộ, sống chủ yếu thiên về cảm xúc là nhiều, vậy khó tồn tại lắm:

- Mẹ không cho tôi gặp ba. - Là sao, ba mẹ... - Ly dị rồi, mẹ tôi cờ bạc... - Xin lỗi.

Đột nhiên tôi thấy Song Uyển khá tội nghiệp, chắc vì tôi không phải trải qua cái cảm giác ấy nên tôi chưa thực sự thấu hiểu được, cảm giác không biết phải làm sao như cô nàng:

- Rồi ông đứng đây đi, chờ tôi thay đồ. - Ơ hay, tự đi đi chứ. - Im mồm, thích đi tù không?

Tôi là chúa đi trễ, và hầu như lần nào cũng gặp cô nàng ngổ ngáo này, dù là một học sinh giỏi của lớp nhưng Song Uyển chấp hành kỷ luật chả ra gì, y như tôi vậy:

- Rồi đi thôi, lên trường tôi bao ông ăn sáng. - Mẹ, trường có mỗi mì tôm. - Thế ăn mì hay đi tù. - Địt.

Cực chẳng đã tôi phải è cổ, à không, anh bạn Ex của tôi phải tụt cổ mà đèo thêm cô nàng khó ưa này, gì chứ tự nhiên bây giờ lại thành ôsin, không thể hiểu nổi, làm ơn còn mắc oán.

Hôm nay tụi tôi không trễ như mọi ngày, chính xác là sớm quá sớm luôn, chưa có đứa nào trên lớp cả:

- Được rồi, đi ăn nào, đi.

Song Uyển kéo tay tôi đi một cách tự nhiên, dù là một thằng con trai nhưng thú thật là tôi vẫn cảm thấy ngại ngùng quá mức.

Bên cạnh đó, việc hot gơn của trường đột nhiên nắm tay một thằng ất ơ giữa thanh thiên bạch nhật, chúng tôi không né nổi những lời bàn tán:

- Thằng nhãi tao đạp một cái là dính vách. - Đùa chứ em Uyển này ngon vl ra, nhìn thèm vãi...

Song Uyển không phải dạng vừa, nhưng may quá dạng cũng chưa rộng lắm, chỉ là vừa đủ thôi:

- Ê thằng kia mày nói cái gì đấy, thích ăn đòn à? - Ờ rồi làm sao, thích anh đánh cho sưng bụng à, hahaha.

Cô nàng giận dữ nhưng đột nhiên thuyên giảm mấy phần khi tôi sủa, à nhầm, tôi nói:

- Muốn đánh thì lại đây, đừng có ngồi đó xàm, ok? - Đm thằng oắt con, thích chết à? - Dạ không, em sợ chết lắm, bai anh, umoahhh umoahhhh.

Thằng trẻ trâu mặt tái mét, chắc nó nghĩ tôi bê đê, mà nhiều khi tôi cũng nghĩ tôi bê đê, may quá nhìn con gái vẫn thích, chưa sao, chưa sao:

- Giỏi đấy. - Một mì xíu mại với một sting, đừng lắm lời.

Song Uyển mỉm cười thật nhẹ, ôi cái nụ cười ấy sao mà quyến rũ đến lạ:

- Ngồi đó đi, chờ tôi.

Cô nàng này tuy hơi dữ dằn một chút nhưng chơi với bạn cũng tốt lắm, chỉ là hơi thẳng tính nên nhiều người không dám tiếp xúc, mà đâu xa, tôi đây này, không có vụ hôm qua chắc học xong 12 cũng không dám mở mồm nói chuyện với nàng:

- Đây, cám ơn ông. - Thái độ lồi lõm thế à, tôi là ân nhân của cô đấy. - Câm, ăn đi, đánh chết đấy. - Dạ, chị.

Song Uyển không ăn mì, vì ăn mì nổi mụn, cô nàng chỉ lặng lẽ nhai rệu rạo chiếc bánh mì sandwich nhạt thếch:

- Ăn miếng xúc xích cho phấn khởi này! - Thôi, bé quá, to thì ăn. - To thì từ từ lát vào nhà vệ sinh, kk.

Song Uyển lại cười, ngoài những lúc bình thường ra thì cô nàng này khá đáng yêu, ít nhất là nhìn bên ngoài thấy vậy, còn bên trong thì... hí hí.

Chẳng biết sau bữa sáng này, mối quan hệ của tôi và Song Uyển có tốt lên phần nào hay không, chỉ biết là em ấy đã bỏ tôi lên lớp trước rồi, hây dà. Chắc tôi cũng chẳng nên mơ nhiều, dù gì thì người ta cũng là hot girl, hơi đâu mà quan tâm đến thằng bệnh phu như tôi.

Tôi uể oải bước lên lớp khi tiếng trống báo hiệu giờ truy bài được vang lên. Như thường lệ vào mỗi sáng, 15p đầu giờ, cô giáo chủ nhiệm sẽ lên lớp để quản lý cũng như nhắc nhở một số chuyện.

Tôi bước vào lớp, Song Uyển nhìn tôi nháy mắt, chả hiểu nữa, chắc là cảm ơn thôi:

- Thưa cô!

Song Uyển ôm cặp đứng dậy khiến cả lớp bất ngờ một phen:

- Có gì không Song Uyển? - Dạ con muốn chuyển chỗ, chỗ này con không quen. - Con muốn chuyển đi đâu? - Dạ chỗ bạn Trường đó cô.

Tôi có nghe nhầm không vậy, cái quái gì thế, lớp tôi chỉ có một thằng Trường, mà thằng Trường thì đang ngồi cạnh tôi còn gì, ối:

- Trường đổi cho bạn nha em?

Cô chủ nhiệm nhìn thằng Trường bằng ánh mắt hy vọng, tôi cũng thế, chỉ duy nhất ánh mắt của Song Uyển là khiến nó phải chú ý, cái ánh mắt như muốn... ăn tươi nuốt sống nó vậy:

- Dạ... vâng vâng, được ạ. - Rồi Uyển lên đi, Trường xuống. - Con cám ơn cô, cám ơn bạn Trường.

Song Uyển mỉm cười tinh nghịch, cô nàng lí lắc ôm cặp lên chỗ tôi trước khi huých tôi một cái thật nhẹ:

- Sao, có cho không? - Ờ... ờ.

Tôi khá là bối rối trước tình cảnh này, thiệt tình thì sự việc ngoài lớp đã khiến tôi bị săn đón rồi, giờ đến tụi trong lớp bàn tán nữa thì sống sao cho đặng, đùa:

- Tự nhiên đòi lên đây? - Thích, rồi sao. - Điên. - Tin đi tù không?

Song Uyển suy cho cùng cũng là con gái, vậy nên đồ dùng học tập đã nhiều, lại còn thêm mớ dụng cụ trang điểm ngốn hết phân nửa cái bàn rồi:

- Này bạn Uỷn, bày vừa thôi. - Uyển chứ không phải Uỷn. Từ giờ gọi tôi là Uyển Nhi được rồi, hì. - Có chữ Uyển khó đọc thấy bà được, gọi là Song Nhi, quyết định vậy.

Song Uyển, à không Song Nhi nhăn nhó, nhưng lần này đúng là con gái nhập rồi, cô nàng không đánh nhéo gì tôi cả:

- Không, Uyển Nhi. - Im mẹ đi gọi là Ỉn luôn bây giờ. - Mất nết.

Buổi học bắt đầu với tâm trạng phấn khởi từ tôi, đã lâu lắm rồi tôi mới thấy vui như vậy khi ngồi trên lớp, chỉ là cái tấm thân tàn ma dại của cũng chuẩn bị gặp nhiều trắc trở mà thôi, hây dà.

5 Update mới nhất

Chưa có chapter nào.

Danh sách Update

Chưa có Update nào.

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook

Danh sách truyện đã đăng gần đây của voz123

Tiêu đề
101 · 0 · 0