một thời trẻ trâu

chap 44

tỉnh dậy sau cơn sau cơn mê màng , thấy cái tay thì đang chuyền nước , nhìn loáng thoáng xung quanh thì mới dật mình hóa ra là mình đang nằm trong bệnh viện , cái mùi này k thể lẫn vào đâu được , chả hiểu sao mình ghét cái mùi ở bệnh viện đến thế , toàn hơi mùi thuốc sát trùng _mùi của kim tiêm và vô số những thứ mùi khác liên quan đến thuốc , khó chịu k chịu được
ngó đông ngó tây k thấy người nhà mình trong phòng , chỉ thấy mấy bà nào đấy nằm giường bên cạnh đang chém gió nhiệt tình , mồm thì cứ oang oang lên điếc hết cả tai . định ngồi dậy rồi đi ra ngoài ngồi cho nó thoáng , nằm trong này mình k chịu được cái mùi nồng nặc của bệnh viện . nhưng mà ngay lúc mình đang định ngồi dậy để đi ra ngoài thì mới thấy bụng mình đau nhói , k còn sức đâu mà ngồi nữa ấy chứ chưa nói đến là đi ra ngoài cho thoáng . tay ôm bụng , giờ mới nhớ là mình vừa mới bị đâm , lột áo lên xem thì thấy cái bụng mình nó đã được khâu và băng bó đoàng hoàng từ đời nào rồi , mình đang định lột cái băng lên xem bụng mình phải khâu mấy mũi tự nhiên cái chú gì  nằm giường bên cạnh comment làm mình tí nữa chọc tay vào vết khâu , may vl
- tỉnh rồi à  , bụng m mới khâu , cứ để yên đấy đừng có tháo ra k nó nhiễm trùng thì dở đấy 
- dạ , cháu định tháo thử ra xem 1 tí thôi chú ạ 
- vậy à , chú tưởng m định lột hẳn ra , vậy thì xem nhanh đi còn dán băng vào
- vầng
- mới tỉnh thì cứ nằm xuống mà nghỉ 
- vầng 
- mà đánh nhau kiểu gì mà để ra nông nỗi này , may cho m được đưa vào viện sớm đấy k thì to chuyện rồi . dạo này lớp trẻ chúng m đánh nhau ghê lắm nhỉ 
- thì có đứa nó gây chuyện với cháu trước chú ạ 
- thôi nằm xuống mà nghỉ , mẹ m vừa mới chạy đi ăn sáng thôi , chắc về bây giờ đấy
mình cũng chẳng còn cái ý định ra ngoài hóng gió nữa , bụng vẫn còn đau bome đi được , đầu thì vẫn chưa hết choáng vẫn còn đang trong cái tình trạng lâng lâng như thằng phê cỏ vậy . nằm xuống bây giờ cũng chẳng ngủ được nữa , thế là mình cứ nằm rồi chém gió với mấy bậc tiền bối trong phòng , đang chém gió hay thì mẹ mình đi từ cửa vào , thấy mình tỉnh rồi thì bà chạy lại hỏi han rối rít làm mình k kịp trả lời nữa , bình thường thì hay chửi mình vậy thôi chứ bây giờ chắc lo cho mình lắm
- thôi mà mẹ , con đỡ rồi mà .....sau khi nghe đầy đủ 1 tràng dài mà mẹ mình hỏi xem mình làm sao , đã đỡ đau chưa và cả 1 số câu chửi bới mình nữa thì mình mới dám trả lời lại . ai ngờ đâu mẹ mình đạp cho mình mấy cái làm mình đã đau nay lại càng đau hơn
- con với cái , học hành k học suốt ngày chỉ đánh nhau
- m có giỏi thì m đi đánh nhau nữa đi t xem nào 
- m cứ phải để chúng nó đập chết thì mới chừa 
- .... và vô vàn những câu khác mà mình k tài nào nhớ hết được .mình thì nằm im thít k phản kháng , thỉnh thoảng bụng nó nhói lên vài cái mà k giám kêu lên mà chỉ cố nhịn . đợi mẹ mình mắng chửi đánh đập chán chê thì thôi
- nằm đây đợi t đi mua bát cháo mà ăn 
- thôi mẹ ạ , con k muốn ăn .....thật sự là lúc này mình chả thấy đói tẹo nào , miệng thì đắng ngắt 
- k muốn cũng phải ăn , mấy hôm nay m có được miếng nào vào bụng đâu mà kêu k đói
- mẹ thì , hôm qua tới giờ mới có 1 ngày chứ mấy
- hôm nay là thứ 5 rồi ông kễnh con ạ , a ngất 3 ngày rồi đấy
giật cả mình , đã 3 ngày rồi cơ à , công nhận lúc ngủ thời gian trôi nhanh thật đấy , haiz , chán đời
- thôi để trưa rồi ăn cũng được mẹ ạ 
- ăn đi còn uống thuốc nữa , k nói nhiều 
thế là mình đành ngậm ngùi cố ăn vài thìa cháo mà mẹ mình mua về , mặc dù chẳng muốn ăn nhưng mà vì mẹ mình đã đi mua rồi nên mình mới cố nuốt vài thìa để gọi là cho mẹ vui thôi , lắm lúc cố quá làm tí nữa mình phun ra mấy lần , khiếp thật .
ăn rồi uống thuốc xong cũng chả có gì làm , chỉ nằm chém với mấy bậc tiền bối bên cạnh rồi lại ăn trưa và tiếp tục chém gió cho đến gần chiều , chán k tả được , chính vì thế mà mình năn nỉ mẹ về nhà lấy cái phone lên cho nghịch tạm tiện thể dọn dẹp nhà luôn . mẹ mình vừa về 1 lúc thì  mình lăn ra ngủ tạm , nói thì nói vậy thôi chứ mình có ngủ được éo đâu vì mình ngủ mấy ngày liền rồi bây giờ cho mình uống hết lọ thuốc ngủ thì may ra , nên mình cũng chỉ nằm nhắm mắt cho có vậy thôi
đang nằm nhắm mắt như bình thường , tay vẫn còn đang chuyền cái chai nước suốt từ trưa tới giờ  ê hết cả tay thì tự nhiên thấy cái ghế cạnh giường mình nó kêu , chắc mẹ mình mới lên . đang định mở mắt ra thì thấy có đứa nó khóc dấm dứt bên cạnh , mẹ mình thì chắc k phải rồi , mở mắt ra thì hóa ra là cái Ly nhà mình
mình quay sang nhìn nó thì thấy nó đang lấy tay nắm lấy cái tay đang chuyền nước của mình rồi gục đầu xuống giường nên chắc chưa biết là mình tỉnh rồi , nghỉ cũng khổ thân , chắc là cái con này nó lại đang tự trách mình vì nó mà a nó mới nằm viện như thế này đây . đợi nó thút thít xong rồi mình mới lấy cái tay còn lại của mình xoa đầu nó
- a nhớ là a bảo m k được khóc nữa rồi cơ mà 
nó giật mình ,ngẩng cái đầu lên , nước mắt thì tùm lum , mặt thì xanh xao , trông như đứa thiếu sức sống . thấy mình nói vậy tự nhiên nó lại khóc to hẳn lên làm mình cuống cuồng rối rít
- ơ hay cái con này a bảo m nín đi cơ mà , nín đi
- hức hức ...vẫn còn khóc và chưa ngưng
- mặt m sao thế kia , xanh xao thế hả ?
- a hai tỉnh lâu chưa  ?.....nó bỏ qua câu hỏi của mình và đổi chủ đề ngay lập tức 
- mới tỉnh lúc sáng , mà sao k đi học mà đã chạy vào đây thế này hả ?
- chiều nay e được nghỉ 
- có mà m xin nghỉ ấy chứ ai cho m nghỉ 
- hì , mà mẹ đi đâu rồi hai
- về nhà thu dọn rồi , chắc tí mới lên
nằm buôn chuyện với cái Ly 1 lúc thì mẹ cũng lên , thấy con Ly đang ngồi nói chuyện với mình thì mẹ chửi nó om củ tỏi lên vì cái tội nó giám bỏ học , mà thấy mẹ bảo mấy hôm nay nó toàn xin nghỉ buổi chiều để lên thăm mình , mẹ chửi chán chê mà nó vẫn nghỉ nên đâm ra cũng chán , chửi mỗi 1 tí là lại thôi
mãi đến hơn 8h tối , mình đang nhai mấy miếng táo mà con e có mới gọt thì mấy đứa bạn mình cũng vác cái mặt tới ,thấy mình tỉnh rồi là y như rằng mấy thằng chúng nó lại bơm đểu mình
- a đại ca đã tỉnh ...thằng Đạt phát ngôn
- mấy hôm nay vào mà m chưa tỉnh , t cứ tưởng m ngủ luôn đéo dậy nữa chứ ...câu này là của thằng ôn Nam
- tỉnh rồi nè , hốc miếng táo to thế này là t biết m đéo sao rồi , mới tỉnh mà chơi miếng to dữ vậy , chậc chậc ....thằng ôn Thiện nó sủa câu này làm mình tí nữa thì nghẹn miếng táo đang ăn , bố cái thằng mất nết ,ăn cũng k yên với nó nữa
- đỡ tí nào chưa a ?..... câu nói tử tế nhất trong ngày đến từ cái Hương , sư muội của mình
- vẫn còn hơi choáng 1 tí nhưng cũng đỡ rồi
- ơ dm khinh ae à , bọn t hỏi m trước cơ mà ?
- chúng m bơm đểu t chứ hỏi cái đéo gì . mà sao muộn rồi còn vào đây , để mai chả được
nói đến đây thì cả đám chúng nó , đứa nào cũng làm cái bản mặt như đâm lê , nhìn chối vkl
- sao thế , t nói sai cái gì à ?
- k phải m , bọn t mới ở nhà con Mai về , rồi lên xem tình hình m thế nào rồi 
- có vụ gì à ?
- hôm nay sinh nhật nó 
- thế sao k ở đấy chơi đi , mai lên chơi với t chả được 
- rảnh l*n , ở đấy chỉ tổn bực mình , nghĩ đến bố m lại càng cay
- có gì kể t nghe nữa .....mình bắt đầu cảm thấy kích thích và tò mò rồi đấy
- thì cái thằng ml hôm nọ ấy , cái thằng mà .....
- thôi a , để khi khác
thằng Đạt nó đang dãi bày tâm sự thì bị cái Hương nó ngăn cản , thằng Đạt thì đang ấm ức lắm thì phải , định nói tiếp mấy lần , nó nhìn mấy đứa khác thì đứa nào cũng lắc đầu nên nó mới thôi
- chuyện này để khi nào m khỏi rồi t nói sau , m cứ nghỉ ngơi đi đã 
- chuyện gì mà bây giờ k nói được , kể t nghe xem nào 
nghe mình nói vậy thì nó ngập ngừng 1 lúc , suy nghĩ cái đéo gì ấy rồi mới mở miệng a bảo mình
- t nói ra m đừng có suy nghĩ lung tung đấy !!!!!!!!!!!

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook