My Love in My Life: Em người con gái lặng thầm

Chap 3: Cấp ba, nơi bắt đầu​!

Tạm biệt cấp hai, lại phải thi vào cấp 3 lúc này ở Hội An đang rầm rộ chuyện thi vào trường chuyên nếu đậu thì mỗi tháng học sẽ được lãnh lương (đã học rồi mà còn lãnh lương sướng quá trời) và thằng anh khốn nạn của tôi cũng đã đậu cái trường nên tôi được bố mẹ “mời” thi vào cái trường ấy. Thế là tôi chọn chuyên Sinh thẳng tiến liền luôn nhưng thi vào thì công bố đã đậu đứng thứ 31 sau đó thì lại nhận giấy báo rớt do đứng thứ 36/35 (muốn đập đầu vào tường quá đi thà đứng vị thứ xa xa tí còn đỡ nay lại đứng thế sao mà chịu nỗi), bố mẹ khuyên “Đừng buồn còn Đại Học nữa, nếu rớt nó luôn thì bố mẹ cho con ở nhà lá nhé” (lúc đó nghe sao mà lạnh sống lưng thế không biết). Thế là phải thi vào trường công lập Nguyễn Trãi nơi mà mang lại cho tôi những ký ức buồn nhất.
Bước vào cấp ba, tôi đã thay đổi trở thành một con người hoàn toàn khác im lặng ít nói hơn cuộc sống ngày càng khép kín hơn (bọn Trư cấp 2 thì bảo tôi chẳng thay đỗi gì cả nhưng tôi thì lại thấy là có). Lớp 10, được chia vào lớp 10c2 hình như là 1 trong 4 lớp Chọn (lại là lớp Chọn không biết ngán hả trời) học buổi sáng, vừa bước vào ôi thôi như cái chợ Trẻ Trâu có, hà mã cá xấu có, gái dễ thương có, đẹp trai cũng có một xã hội tập hợp các loài của thế giới. Và cũng tại nơi này tôi đã bắt gặp ánh mắt của em một đôi mắt long lanh với khuôn mặt lạnh lùng dễ thương nhìn vào tôi, tôi lại lúng túng quay đi chẳng dám nhìn rồi chọn một chỗ ngồi thích hợp để an toạ trước rồi bà cô chủ nhiệm, cùng sống trong khu của mình, vào lớp ba la ba la một hồi xong về chuẩn bị T2 tuần sau lên trường Bà cô chủ nhiệm chia ngồi bàn hai gần cuối lớp là cấp ba nên ngồi bàn bốn người nhưng bàn tôi lại chỉ có ba người ngồi trong kế bên tôi là một nam tên Hảo và một nữ ngồi nhìn cũng tạm được học cũng khá siêng học bài tuy là hạng 8 và ham ăn thứ thiệt trong lớp nhưng không sao mình có thể bỏ qua cái xấu miễn cái tốt là khi kiểm tra được bày bài cho mình là được rồi (phải sử dụng mĩ nam kế và quà vặt đút lót mới khổ). Đụng phải xóm nhà lá toàn là mấy thằng nói nhiều không thể tưởng tượng được mà cũng vì thế mà tôi cũng nói chuyện cười nhiều hơn một chút với những chuyện trời ơi đất hởi không à, làm tôi phải nỗi khùng rồi chọc tôi phải bảo bọn chúng:
-Tụi mày im một chút không được à!- nói thế thôi chứ, nghe tụi nó nói nhảm cũng vui, tui nó lườm tôi như muốn ăn thịt vậy đó (hổ ăn thịt hổ được à ta?). Sau câu nói ấy là tụi nó xúm lại dần tôi ra gì cũng chẳng biết nữa, đau thế mồ luôn nhưng tôi lại cười vui vẻ (đã bị đánh mà còn cười nữa trời ơi tôi bị sao dậy trời).
Tôi thấy giờ nào tụi xóm nhà lá này bất kể trai hay gái đều cú tám không biết mệt giáo viên bộ môn hay bà chủ nhiệm hăm dạo miết mà chẳng thấy tiến triển chút nào cả. Còn em ngồi trước mặt tôi tuy cũng nằm trong khu nhà lá nhưng lại không chịu sự ảnh hưởng của chúng mà lên tiếng cứ im lặng mãi, lâu lâu mới nghe được tiếng em nói chuyện với hai con bạn ngồi bên hay là lúc giơ tay phát biểu bài thì nghe giọng nói nhỏ nhẹ hay lắm dến phát ghiền liền, xung quanh em như có một lớp màn chắn vô hình cách li mình khỏi cái hiện tại không tiếp xúc với một ai giữ một thái đọ lạnh lùng hờ hững của một Nữ Hoàng Băng Giá. Cảm xúc của tôi đối với em lúc ấy cũng chỉ ở mức số 0 bự chảng (còn về em đối với tôi thì ai mà biết được cơ chứ), tôi cũng không để ý lắm cũng chỉ xem là bạn bè trong lớp gặp nhau thì chào rồi tạm biệt không nói quá ba từ.
Hết một tuần học 7h sáng đầu tiên đầy mệt nhọc nhức óc với tụi nhà lá, lại còn phải đi học thêm Toán Lý Hoá Anh từ 3h30 lịch kín hết không còn thời gian, về tới nhà đã 8h30 là ăn cơm tắm rồi lê cái thân đặt cái mông lên ghế để học bài xong thì 12h ngủ thế chịu sao nỗi (bố mẹ bảo rằng là do chưa quen nên học vài tuần nữa là sẽ vào nề nếp thôi tôi thì dạ cho qua “vài tuần nữa thì chắc bố mẹ mua bốn miếng dài hai miếng ngắn đóng cho con là vừa rồi đó!”​

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook