My Love in My Life: Em người con gái lặng thầm

Chap 5: Số con tận rồi à?​

-Ừm! Chào bạn chúng ta đã gặp nhau một lần rồi nhỉ thật trùng hợp, mình xin tự giới thiệu mình là Phương rất vui được ngồi chung với bạn mong bạn sẽ giúp đỡ mình trong học tập.
-Ồ!!! Tổ trưởng đã gặp bạn Phương rồi à sao không kể với anh em gì thế nhỉ, tí ra chơi nhớ kể nghe nhá!- lũ khỉ xóm nhà lá lại chọt vào ngay
-Thôi được rồi Phương em có thể ngồi bên cạnh Khoa, Khoa bạn Phương có gì không hiểu thì cứ giúp bạn- bà cô chủ nhiệm phán một câu rồi đi ra ngoài với lời dặn ban cán sự mới tí ra về ở lại gặp.
Đây là sự “Trùng tình cờ ngẫu nhiên” à! Tôi không thể tin nổi (mơ hay thật vậy?).
-Vất vả cho Tổ trưởng kiêm Lớp phó kỷ luật rồi, cố gắng nha chúng mình sẽ giúp bạn có gì khó khăn thì xin cô giáo đổi chỗ cho nha!- chúng nó nhìn tôi với vẻ mặt đồng cảm, còn tôi thì như thấy chúng nó đang rờ ngay sau gáy mình í. “Vất vả” ư? Thế là sao?
Con nhỏ ngồi ngay bên cạnh mình (thôi xong bên phải nữa chứ, đau khổ quá đi khu vực “Phao” của Tôi T.T ). Nhỏ thì ngồi tươi cười chào hỏi với mấy đứa xung quanh nhìn thân thiện gê, đến giờ bọn khỉ cũng a dua chào hỏi nhỏ nói chuyện balabala rồi “Cáo cũng phải đến lúc nhe Nanh sắt nhọn của mình ra” chúng nó nói toạt ra vô số kể tật xấu của thằng ngồi bên cạnh nhỏ ( T.T còn ai ngoài Tôi) những chuyện xấu mà toàn là Hư cấu do chúng nó bịa ra không thế mà nhỏ lại cười vui vẻ nhìn Tôi ( T.T ) mặt tôi giờ đỏ xanh lẫn lộn (cho con chết được không hả Ông Trời).
-Im lặng đi đang trong giờ học!!!- thế là tôi chịu không nổi nên gắt lên
-Vâng lớp phó, chúng em biết lỗi rồi!- thằng Hảo ngồi bên trái nhảy vào
-Vâng, chúng em cũng xin lỗi, xin anh đừng “Giận cá chém thớt” mà giận lên cả bạn Phương nha bạn ấy không có gì đâu là do chúng mình đấy!- thằng khốn Lâm Tồ với vẻ mặt hối lỗi nói. Đệt đùa à đưa nhỏ ra làm “bia đỡ đạn” ư, nhỏ nghe xong mà còn cười nữa à chưa thấy ai thế cả (Hay do số con tận rồi hả Ông Trời sống với tụi này cả ba năm ư chắc con CHẾT quá)
-Mình xin lỗi!- vẻ mặt nhỏ sị xuống hối lỗi (nhìn bầu bỉnh dễ thương gê)
-Bạn Khoa bạn định làm bạn Phương mới đến khóc đấy à! “Ma Cũ định bắt nạt Ma Mới” haaaaaaaa?- nhỏ Kim Oanh ngồi bên cạnh lên tiếng tui nhỏ nhưng đủ để cả lớp hướng ánh mắt vào “Me” , chữ “haaaaaaaa” nghe kinh khủng thật thôi chết thật rồi SỐ CON TẬN rồi. Tụi khỉ cũng nheo nhìn tôi với ánh mắt giận dữ hình con “Vịt”
-Ơ!!! Tui đâu có làm gì đâu.
-Cái gì bạn Khoa nói lại xem?- cả đám đồng loạt lên tiếng
-Phương…bạn…không cần phải xin lỗi đâu, bạn không có lỗi đâu nên đừng làm thế.
-Vậy là mình không có lỗi à!- nhỏ chuyển sắc mặt từ buồn bã sang tươi cười
-Ừm…bạn không có lỗi. Là…Do Tụi RANH Này Thôi!- tôi nhấn mạnh từng chữ
-Không phải đâu là do mình muốn biết thêm về bạn nên mấy bạn ấy mới nói thôi nên bạn đừng trách tội các bạn ấy.- Một vạch đen nỗi lên trên trán “bạn muốn tránh tội cho tụi nó à”
-À thế thì không sao đang trong tiết học nên đừng nói chuyện nữa!-thôi rút cho êm đi không muốn dây dưa nữa, tôi nói với giọng nhỏ nhấn mạnh từng chữ để chúng nge- CHÚNG BAY THOÁT TỘI RỒI NHAAAAA! ÔNG NÀY CHƯA XONG VỚI NAY ĐÂU.-còn chúng nó cười vui nhỉ
Suốt cả buổi sáng tôi cứ nằm lên nằm xuống mệt mỏi nhìn sang trái, sang phải (lại thấy nhỏ đang chăm chú nghe giảng nhìn lúc này thật đẹp với khuôn mặt ửng hồng), lên, xuống chán nản.
Tùng…Tùng…Tùng. Tuyệt ra về chợt nhớ là phải ở lại gặp chủ nhiệm cùng với ban cán sự (đệt trưa rồi mà còn không được về ăn cơm nữa chứ) mất 30’ (T.T) vừa bước ra khỏi cổng trường với Gà thì thấy...(ĐỆT, ĐÙA NHAU À?)​

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook