My Love in My Life: Em người con gái lặng thầm

Chap 6: Sự nghi ngờ​

Nhỏ Phương đứng một mình ngay trước cổng trường giữa trời nắng chờ đợi ai đó đén đón về (nhìn là biết bố mẹ quên đón rồi) “Hazzi” thế là phải dắt xe tới chỗ nhỏ đang đứng
-Phương sao bạn chưa về mà còn ở đây làm gì?- hỏi cho có chứ biết tỏng rồi còn gì
-Mẹ em quên giờ đón về rồi! - khuôn mặt buồn có chút ửng hồng. Xác định là mình phải “Galăng” rồi T.T (làm con trai sao khổ thế lúc nào cũng phải đi đôi với chữ Galăng) họp đã mất 30’ rồi giờ lại còn phải mất bao nhiêu nữa đây chứ
-Thôi khỏi mình sợ làm phiền bạn nên mình đi bộ về cũng được rồi nhà mình ở gần đây thôi! - trời còn ngại nữa chứ mệt gê.
-Thế thì mình về trước nhé, đi về cẩn thận đấy! –đã ngại thì cho ngại luôn
-Đồ Ngốc, đáng ghét thật chở tôi về giúp!- lại là từ “Đồ Ngốc” tôi đây có ngốc đâu chứ học giỏi thông minh thê mà gọi là ngốc ư.
-Sao bạn cứ gọi mình là Đồ Ngốc thế? Thôi lên đi mình chở về cho!
-Cảm ơn Đồ Ngốc!- lại là “Đồ Ngốc”, Ức chế rồi nha cồn nói tôi thế nữa là lết về tận nhà đấy. (>.<)
-Let go let go đi thôi Đồ Ngốc!- T.T lại là nó T.T
Mình tính không bằng trời tính định trốn nhanh nhưng chưa kịp đi thì cũng là lúc bọn cán sự lớp vừa ra cổng, trong đó có Em cô bí thư lạnh lùng, cả đám nhìn chúng tôi với ánh mắt kinh ngạc vô cùng (số khổ rồi chắc chắn báo lá cải sẽ có tin nóng rồi T.T) còn Em dắt xe ra ngoài rồi đi luôn không ngó ngàn chưa kịp chào đã get out rồi (mình đẹp trai thê này mà bị gái làm lơ, Em lạnh lùng (^_^) mà dễ thương thật).
-Ồ ồ ồ!- cả đám đồng thanh
-Cực khổ cho bạn Khoa nhà ta rồi nhỉ, cố gắng nha con gái người ta “bật đèn xanh” để bạn đưa về nhà thì phải làm cho đoàng hoàn tử tế đấy đừng giở trò gì giữa đường nhé!- con T.H lên tiếng với í châm chọc
-Hay là tụi này đưa bạn về một đoạn chứ đi với tên ấy nguy hiểm lắm đấy, nhìn mặt đeo kính có vẻ thư sinh thế chứ hắn là loại không lường trước được đâu.-Chú Hô (Quang Hô) (phân khu nhà lá) cũng muốn chọt vào nữa à, “tên ấy nguy hiểm lắm đấy” cứng họng rồi T.T sao ai cũng muốn đi nói xấu mình trước mặt gái hết vậy trời.
-Thôi khỏi mình sợ làm phiền các bạn quá để Khoa đưa mình về là được rồi, các bạn khỏi phải lo!- sợ phiền cho họ mà lại không sợ phiền cho mình, có vấn đề có vấn đề rồi.
-Ừm vậy thì bạn Khoa cố gắng nha nhưng bạn Phương thì hãy đề cao cảnh giác đấy có chuyện gì thì cứ nói với cả lớp để cả đám xử lí bạn Khoa giúp bạn cho.- Thằng Beo (Thuận) lớp trưởng (thuộc phân khu nhà lá) phán một câu trời đánh.
Tôi đỏ mặt rỉn Gà chạy nhanh không dám quay đầu lại phía sau còn nhỏ thì cứ cười tủm tỉm như là đắc ý lắm (vui quá nhỉ vì ai mà tôi lại bị tụi nó cho lên thớt một cách dễ dàng như vậy chứ vì ai mà giớ này tôi còn chưa đặt chân về đến nhà chứ).Nhắc nhà mới nhớ là chưa hỏi nhà nhỏ ở đâu mà lo chạy rồi
-Phương nhà bạn ở đâu vậy?
-À bạn nhắc mình mới nhớ nếu không là khỏi về nhà rồi!- tôi khỏ về nhà mới đúng- Đi đường này rồi balabala
Đi một hồi quanh co cuối cùng “FINAL” cũng đã tới nhà nhỏ, ngôi nhà màu trắng với phong cách Châu Âu cổ kính dường như nằm cách biệt với các căn nhà xung quanh (nhà giàu có khác)
-Nhiệm vụ đã hoàn thành xin mời bạn Phương vào nhà! Tôi với vẻ mặt hớn hở khi chuẩn bị về MY HOME
Nhỏ bước xuống xe chạy đến bên cửa bấm chuông rồi quay sang nói với tôi
-Cảm ơn Anh nhe Đồ Ngốc! Ngày mai nhờ Anh chở Em đi học nhé. Tạm biệt Anh, Đồ Ngốc!
-Con chào bố!-nói thêm câu chào bố rồi vọt ngay vào nhà mang theo tiếng cười khúc khích trong khi tôi thì đang đứng hình.
-Cháu chào chú!- phải giữ thể diện chứ dù hơi bị đứng hình, nhìn bố nhỏ trông trẻ ghê, chú ấy gật đầu
-Vất vả cho cháu rồi, chăc cháu là người mà Bé Con luôn nhắc đến nhỉ mong cháu giúp Bé con của chú…-
-Bố vào nhà ngay!!!-chú ấy chưa kịp nói hết là nhỏ lệnh cho vào nhà rồi chú cũng cười trừ rồi chào tôi chạy vào nhà ngay.
-Về nhà sớm đi Đồ Ngốc.- tiếng nhỏ vọng từ trong nhà ra như đang lệnh cho tôi vậy, ba má tôi còn chưa chắc lệnh được tôi mà nhỏ làm thế à.
Thôi mặc kệ về nhà đã bụng mình đang cồn cào đây này, nhưng mà sao mà có nhiều thắc mắc ghê lại là cái từ “Đồ Ngốc” sao nó trông có vẻ quen ghê cái từ ấy chỉ có một người mới dùng nó mà thôi. Nhỏ đó là ai sao lại cái từ đó với tôi “có phải là em không Bé Con?”. từ “Bé Con” cũng vậy từ này bố nhỏ vừa mới nói nó rất đỗi quen thuộc và chú ấy cũng rất là quen nữa chứ suy nghĩ sao đau đàu vãi thê này vắt cả óc lên mà cũng chẳng nhớ gì cả.Về đến nhà ăn cơm xong lên giường an toạ suy nghĩ thiếp vấn đề chợt nhớ lại câu nói mà nhỏ nói thì “OMG!!!”
-Mai phải chở nhỏ đi học uuuuu? Trời ơiiiiiiiiiiii! T.T
Số của con!!! (T.T) ngày thứ hai xuôi xẻo sau ngày chủ nhật đại xuôi xẻ (T.T)​

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook