My Love in My Life: Em người con gái lặng thầm

Chap 7

Hazzi lại dậy trễ rồi mặt đờ đến phát ngu (o_o) (đơn giản tối thức khuya để xem Anime) , trời hôm nay thật feel để ngủ nướng thế mà lại phải lên trường chán thật. Vấn đề bây giờ là bụng đang rất chi là đói nhưng phải nhịn thôi trễ học rồi đặc cái thân của mình xuống là nằm dài trên bàn luôn, mệt mỏi muốn ngủ ghê nhưng đời đâu có như mình muốn T.T lại lũ khỉ xóm nhà lá cứ ồn ào mãi không thể ngủ được sống sao cho nổi với chúng cơ chứ (chắc phải giả vờ ốm rồi xuống phòng y tế đóng đo tới tiết ba rồi lên là vừa).
-Nhỏ Phương sao chưa thấy nhỉ hay nghỉ học rồi?- cái mồm thằng Lâm tồ lại đặt ra chủ đề mới để tụi khỉ lại bàn luận
-Bạn Khoa cho chúng mình hỏi thừ sao bạn Phương hôm nay nghỉ học vậy?- chú Hô lại chọt vào T.T cho con sống tí được không.
-Khô… Phương???
-Ừm bạn Phương ấy!- Beo vọt ngay vào
Trời ạ đang chuẩn bị “cất cánh bay vào không gian mơ mộng” mà lại bị tụi nó kéo về. Tí nào hình như tôi chợt nhớ ra chuyện gì thì phải “Đệt nhớ ra rồi hôm qua nhỏ nhờ mình chở mà sao mình chẳng nhớ gì cả thế” T/T
-KHÔNGGGGGGG!!!! –thế là cả lớp nhìn vào cái đứa rống to ấy như một thằng bệnh
-Chuyện gì vậy chú Khoa có gì phải bình…- thằng Vương chưa kịp nói hết câu thì tôi đã phi như bayyy ra ngoài rồi
Để lại cho mọi người một dấu “?” to đùng nhìn vào bọn khỉ nhà lá một câu hỏi “What happen???” . Chết tôi rồi đời con thế là xong, có vẻn vẹn chuyện chở nhờ mà cũng quên thì còn gì để nhớ nữa (>-<) “cái tội xem phim đêm khuya” vấn đề bây giờ là đã đánh trống chuẩn bị vào tiết mà lại dắt xe ra ngoài thì chỉ có xác định là bị giám thị và cờ đỏ núm đầu lôi vào phòng HÚP TRÀ NÓNG VỚI HIỆU TRƯỞNG thôi Hazzi đành liều thôi. Vừa bước đến cổng chẳng thấy tên cờ đỏ nào tưởng thoát nạn rồi thì nhảy ra một đám 2 tên giữ xe 1 tên núm đầu 2 chị chỉ trỏ hỏi tên còn 1 tên lớn tiếng chỉ đạo (T.T con lại mấy người con có phải là trộm đâu mà lại làm cái loại hình này cơ chứ T.T)
-Ô ranh con sao giờ này mà mày còn xách cái con Gà của mày ra ngoài?- ơ cái tên “ranh con” này nghe quen ghê ô anh họ mình đây mà thì ra cái tên chỉ đạo mấy người hành hạ học sinh mới là chả
-Anh Quốc em đây đang có việc gấp nên cần ra ngoài nên mong anh giúp đỡ thằng em út này tí được không? Có gì sau này em sẽ hậu tạ anh.- nghe đến chữ hậu tạ là chả sáng cả hai con mắt rồi
-Cho thằng nhỏ này qua đi nó là em tao đấy. Mà này mày đi đâu vào giờ này vậy?- “nhiều chuyện thế”
-Dạ em có việc gấp nên không có thời gian em đi trước đây. Pp
-Đi nhanh đi không cha giám thị đến giờ. Này nhớ canh giờ ra chơi vào nhé tao trực giờ đó đấy có gì tao cho vào!- đúng là có anh lớp lớn lại làm Boss của đám này cũng khoẻ nói một tiếng là chúng nghe rơm rớp liền. Hazzi còn tụi khỉ thì mình lệnh nó thì chúng nó cho toát đầu mẻ trán
Ông trời còn có tâm nên mới giúp con vượt qua cửa ải này. Giờ thì cố gắng chạy thật nhanh tới nhà nhỏ không kể nguy hiểm (T.T) (con mà có mệnh hệ gì thì đỗ lỗi cho ai). Nghĩ lại mới nhớ nhỏ có bố mà sao lại không để bố chở mà nhờ mình chứ tôi đây đâu phải Osin hazzi. Thế là cũng tới nhà nhỏ, thấy ngay cái bong người đứng trước cổng chờ đợi nhìn qua nhìn lại, chẳng thấy nhỏ buồn bực mà nhìn thấy tôi là một nụ nụ cười ranh mãnh đã hiện lên mặt​

-Xin lỗi tại vì mình quê…..- chưa kịp nói nhỏ đã cho tôi một nụ hôn thật bất ngờ (cưỡng hôn rồi T.T con là trai tân nha) nhìn cái mặt nhỏ là đã rất là ngi ngờ rồi. (o_o)
-Phạt Anh vì đã quên nhiệm vụ còn cái này là vì Anh không nhớ đến Em, Đồ Ngốc-nói xong nhỏ giậm mạnh vào chân tôi (đau thấu trời xanh).
-Bạn …bạn…vừa làm gì thế?- “Đương nhiên là Hôn rồi còn gì mà phải hỏi”
-Phạt Anh đấy Đồ Ngốc! Vì Anh là Đồ Ngốc, Ngốc ơi là Ngốc, là một tên đáng ghét đáng ghét!-nhỏ giận dỗi ngồi lên xe mà miệng vẫn còn lẩm bẩm
-Giờ mau đi học đi!- hazzi lúc trong lớp sao lại không cho con bay xa luôn cho rồi mà lại kéo cón xuống để nhận cái cục nợ này làm gì cơ chứ. Nhắm mắt than khổ T.T.
-Đúng rồi cần phải đợi 1 tiếng nữa mới vào được vì mới nãy ra trường có đàn anh giúp đỡ.-lời đại ca nói chứ đâu còn những 1 tiếng nữa mới vào trường được giờ làm gì (Điện tử thẳng tiến ^_^)
-Thế giờ chúng ta phải làm gì?- vừa mới nói xong thì cái thứ tiếng trời đánh không nên réo lên lại phát ra từ bụng tôi T.T (cú này quê thế mồ rồi trước mặt gái luôn) thật nhục nhã. Chui xuống đâu trốn giờ
-Chưa ăn sáng à, vậy thì kiếm chỗ nào ăn đi còn sớm lắm. Đừng nhịn ăn sáng nữa không tốt cho sức khoẻ đâu!- nhỏ cười khúc khích như muốn chọc quê tôi “thôi bỏ qua không them chấp gì cho mệt ăn đã rồi tính. Lets go”
-Ukm. Vậy đi thôi!
Cuối cùng ăn cũng xong giờ lết thân lên trường lại, hóng Đại Ca mà sao thấy lâu thế có khi nào lão chơi an hem không nhỉ . Ồ Đại Ca cũng đã xuất hiện rồi. vừa nhìn thấy chúng tôi là ổng vọng ngay tiếng ra ngoài
-Việc gấp của mày là đây hả Ranh con!
-Thông cảm đi mà Đại ca!- tôi năn nỉ ổng
-Chà chúng tớ tưởng em của cậu chưa có bạn gái nên định làm quen mà nhìn thấy cảnh này chắc hết vé rồi nhỉ!- mấy bà chị cờ đỏ nói giọng có vẻ rất chi là tiết nuối
-Mới tuần thứ hai mà mày đã câu được gái rồi thế là mày giỏi rồi đấy, việc này tao sẽ nâng gấp đôi phần hậu tạ của mày với tao!- hic gấp đôi của ổng chắc là sạch luôn cả cái nhà tôi luôn rồi
-Này cô bé ơi cho tụi anh xin số điện thoại làm quen đi, cái thằng này nhìn mặt đần lắm đừng theo nó theo tụi anh đi.- trời ạ mặt tôi đẹp trai thế mà ai cũng kêu là đần rồi ngốc hết vậy, mấy cha bạn của ổng chắc bị say nắng rồi
-Xin lỗi mấy anh sở thích của em là thích những tên đần!- nỏ còn trả treo nói lại thế chứ (T.T) “tôi mà đần à?”
Bực mình tôi lũi thủi dắt xe vào còn nhỏ thì nhí nha nhí nhảnh cười chạy sau, đi về lớp mà nhỏ cứ cười mãi tức thật chẳng thể làm gì cả, vừa bước vào lớp thì lại một tràng nhốn nháo hò hét của cả bọn như cái show diễn vậy rồi chúng nó im lặng một cách bất ngờ làm cho tôi có một chút lạnh sống lưng T.T ma ám rồi vừa quay đầu ra sau bà cô chủ nhiệm đứng hằm hằm cái mặt

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook