My Love in My Life: Em người con gái lặng thầm

Chap 12: Cuộc hẹn hò đầu tiên​

Cuối cùng cũng đến thứ bảy, ngày định mệnh nghe chủ nhiệm ca suốt một buổi về việc lên sổ đầu bài của tôi rồi đến việc quản lý quá giỏi của tôi và chú Beo Thuận lớp trường đã làm cho cả lớp quậy banh chè đến nỗi thầy hiệu trưởng phải đích thân xách mông cùng với hiệu phó xuống “khen ngợi” lớp một cách nhiệt tình đến nỗi thứ hai sắp được dẫn cả lớp lên giữa trường đứng “chơi” mọi tội lỗi chỉ hai thằng đứng dậy gánh (cô không biết đấy thôi em đây cũng lên bảng dẹp loạn làm đủ kiểu mà chúng nó lại đông thêm thằng Beo óc chó quậy nữa nên tụi nó sấn tới bơ em sang một bên nên em chỉ có nước đứng nín chứ không dám làm “càn” nếu không là em sẽ toi đời với tụi nó mất T_T). Haizz “Đời là bể khổ, sống chỉ để trả nợ” đúng là như thế nợ của tôi với lũ khỉ xóm nhà lá đã rất nhiều nhưng lại không bằng cái của nợ ngồi bên tên.

- Tối nay anh có rảnh không?- câu hỏi trong lúc bà cô chủ nhiệm xả cả lớp, đây đã đéo dám hó hé rồi mà còn gặp tình huống như thế này mà không trả lời chắc là xong luôn với của nợ bên cạnh quá
- Tối nay là thứ bảy, anh rảnh thì rảnh nhưng chắc ở nhà để xem phim nên chắc bận rồi đó - một câu trả lời chắc như đinh đóng cột
- Dẹp ba phim nhàm chán ấy đi, dẫn em đi chơi – đệt có tối thứ bảy chỉ để có thể sống cho riêng mình mà cũng không được nữa thì làm gì cho mình đây, nói thế chứ dẫn gái đi chơi là một chuyện không bao giời tưởng tượng nỗi đối với tôi một thằng lớp mười đâu đấy
- Nhưng anh phải sống cho riêng anh một chút chứ- phải đáp lại mới giành đucợ phần thắng chứ
- Thế có nghĩa là anh không chấp nhận lời mời của em đúng không?- rồi chắc chắn sẽ nỗi giận rồi đây với cái giọng điệu đe dọa kiểu con nít cũ rích nhưng lại rất hiệu nghiệm này với tôi thôi mà, đành phải chiều chuộng thôi nếu không thì bị đánh đập hành hạ đủ kiểu giờ
- Được rồi mấy giờ anh tới nhà em???- thất vọng trước cuộc đối thoại luôn luôn nghiêng phần thắng về phía con gái, đành chịu thôi ai biểu rằng họ là con gái dễ thương đáng yêu nên phải chiều chuộng họ và đặc biệt chính người con gái ấy là Bé Con của tôi
- 5h30 nhá, đừng trễ đấy nhé nhé. Anh biết em ghét ai đó đến trễ mà- rồi khuôn mặt lại tươi tỉnh lên một cách nhanh chóng cười với tôi như đang rất hạnh phúc làm cho tôi cũng đỡ đi phần nào buồn cho cái buổi tối “sống riêng cho bản thân của mình”

Nhưng điều mà tôi không thể lường trước, là cái sự vui vẻ ấy vụt tắt khi cả lớp im lặng nhìn về phía tôi với nụ cười đầy hạnh phúc trên khuôn mặt tôi bà chủ nhiệm cũng ngừng xả để nhìn tôi T_T. Định mệnh rồi

- Khoa, em thấy tôi nói vui lắm hay sao mà em cười vậy hả?- câu nói làm vỡ tan nát trái tim nhỏ bé mỏng manh của tôi tan nát thật rồi, nói ra chưa được một từ thì bả xả ngay vào mặt tôi đến nỗi thấm hết cả tai. Nhìn lại xung quanh lớp thì tụi nó cuối đầu xuống bàn mà cười tôi, không riêng gì cô gái ngồi bên tôi nhìn tôi cười mà không nhận lời cảm thông nào cả và chỉ riêng một người im lặng không cười vẫn ngồi đấy nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ nhưng lại mang một nét đẹp chỉ có riêng một mình người ấy mới có của cô Bí Thư

Trận cười vỡ bụng của cả lớp phá tan đi sự u ám đến đáng sợ của bà cô nhờ có tôi mà tụi nó được tránh khỏi nó và người nhận lấy không ai khác chính là tôi. Trống tan trường vang lên kết thúc cái ngày định mệnh này khốn khổ cho cái thằng cán sự lớp đen đuổi thốn đến tận rốn này. Chở người về mà cũng chẳng một lời nói gì cả chỉ nghe người ngồi sau hát vu vơ những câu hát nhưng không ngờ hát lại hay đến như vậy cũng thấy đỡ buồn đi

- Đỡ buồn chưa vậy hả, anh đúng là tên Ngốc mà lúc nào cũng bị giáo viên lầy la hoài. Em hát cho anh đỡ buồn đấy nhá riêng mình anh thôi đấy chưa ai được em hát cho nghe đâu cả bố mẹ cũng vậy đó chỉ anh em mới ưu tiên cho đấy
Nghe tới đây thì tôi sướng đến tận trời luôn “riêng mình tôi” là đầu tiên ư hạnh phúc thật nhìn em đang cười với tôi, hôn lên má em chính là lời cảm ơn duy nhất mà tôi có thể làm mà thôi không phải cần dùng đến lời nói để bày tỏ khuôn mặt Bé Con lúc này trở nên ửng hông đến đáng yêu muốn ôm luôn quá (giữa trưa nắng mà sằng bậy là coi chừng dập tr*** với người đi đường liền nên đéo dám)
- Ai cho anh tự ý như thế mà không xin phép hả- nói thế chứ thích lắm chỉ nhận đucợ một cái bẹo má yêu của Bé Con như là trả lại cho tôi- Làn sau mà còn như vậy là coi chừng đấy. Về nhé tạm biệt- cô Bé Con của tôi chạy ngay vào nhà thật nhanh không dám thể hiện thêm một hành động nào nữa chắc ngại rồi @@
Nhìn đồng hồ con số 12h đẹp dẽ hiện ra trước mặt, chuyến này về là chết với ba mẹ rồi đợi cơm thằng con trai về nhưng khi về tới nhà thì
- Về trễ thì tự lấy cơm ăn đi –T_T tưởng bỡ rồi “đợi cái cm gì chứ” ôi thôi
Ăn xong thì trở thành con trai ngoan ngoản nhất trong nhà dọn đồ rửa chén bác làm cho ông ba đang cầm điện thoại nói chuyện phải rớt xuống bà mẹ đang rót nước làm vỡ ly còn con em thì đpạ đầu vào tường để biết rằng không phải là mơ. Hồi trước giờ chỉ việc ăn xong hay lúc tự mình nấu ra ăn xong rồi phủi đít xách cái bụng lên phòng xem ti vi thôi còn mọi việc thì nhường cho người mẹ đáng kính và cô em gái đáng ghét mất dậy hết chỗ nói làm việc ấy thôi :v .
- Mày có phải là con của tao không vậy hả Đôn?- câu hỏi để chắc chắn đây chính là con của ba mẹ, không những thế họ còn càm điện thoại lên chụp ảnh lại để lưu kỷ niệm và khoe với họ hàng lần đầu tiên thằng con trai lười nhát như gì ấy nhỉ (nhát nói quá) đi rửa chén bác
- Mày có chuyện gì thì mau nói đi để tao còn biết nếu không tao cho lên Hòa Khánh giờ- “Hòa Khánh” đó là cái tên của một bệnh viện khá là oách ở Hội An với việc chứa những thành phần bất hủ và siêu nhân nói đại ra là khùng, điên…. Đủ loại hình
- Hì hì, chiều nay cho con đi chơi với bạn trong lớp đucợ không ạ?- giở cái giọng ngọt lịm ra để xin ba mẹ, nhận được sự đồng ý vô điều kiện của ba mẹ
Sự đồng ý của nhị vị phụ huynh là cho tôi thêm phần sung cmn sướng để xách mông lên ngủ. Chưa nói là mới rửa được mấy cái chén còn lại thì mẹ rửa :v đây chính là chiêu trò mà tôi hay dùng chỉ cần có chuyện gì là trở thành con ngoan liền.

5h30 thứ bảy ngày ấy, lần hẹn hò đầu tiên trong đời của tôi.

Đương nhiên rằng thằng con trai nào cũng phải thế thôi trước khi đi đến buổi hẹn hò đầu tiên thì phải chuẩn bị dù hơi sơ xài nhưng cũng đủ xài thôi, và tôi cũn thế chuẩn bị tắm rửa xịt Romano cho thơm tho lên mùi nam tính tí chứ :v ( nói thế thôi chứ đây là lần đầu tiên ăn diện nên chẳng biết phải làm sao phải bay lên mạng hỏi bác goo, hỏi mấy thằng bạn cũ và cuối cùng cầu cứu đến chính tụi an hem họ hàng khốn nạn dù biết sẽ phải hậu tạ chúng một cách sạch ví). Theo như hình ảnh trong gương với quần jean đẹp, áo thun trắng mặc thêm một áo khoác caro vào ôi thôi y như trong phim (khi xem phim thì nhìn thấy mốt áo thun đi kèm với áo khoát caro nên ghiền tới bây giờ cũng chưa bỏ khi đi chơi với…….). Xong công tác chuẩn bị quay về 5h30, sau khi xin phép ba mẹ thì xách ngay xe đi nhanh nhất có thể vì không muốn trễ giờ để một cô bé đáng yêu nào đó phải phàn nàn, nhưng tôi phải lại đứng khóc không thành tiếng khi đứng trước cổng nhà 30’ rồi mà chưa thấy cô Bé Con ấy lết xuống đây để đi (chưa kể muỗi đốt rồi người đi ngoài đường nhìn tôi như một con thú lạ ấy cứ đứng trước cửa nhà người ta T_T)

- Alo, anh đang đợi trước nhà đây- điện thoại trực tiếp thì đại ca của tôi mới nghe
- Đợi em thêm một chút nữa, anh vào nhà trước đi……- chưa nói hết câu thì nghe tiếng phàn nàn rồi lục lọi đồ đạc của cô bé “Haizz công tác chuẩn bị của cô lâu quá đấy nhé”
Thế là lết đến chỗ nhà bấm chuông, người mở cửa không ai khác chính là bố Bé Con
- Chào cháu chúng ta lại gặp nhau nữa rồi, vào nhà đi Bé Con bảo rằng 5’ nữa Bé xuống đấy- một nụ cười niềm nở đầy ấm áp của chú làm tôi cảm thấy đỡ mệt trong lúc chờ đợi hơn “Vâng chúng ta lại gặp nhau rồi”
- Dạ vâng!- tôi lễ phép dắt xe vào nhìn thấy chiếc xích đu nên lết đến đó ngồi luôn đương nhiên phải xin phép và mời người lớn ngồi trước

Vấn đề chính bây giờ là việc con gái bảo cánh đàn ông chúng ta chờ đợi một chút 5’, 10’…. Chỉ cần dính đến phút thôi thì xin lỗi nhá coi như xác cmn định là vừa rồi phải một tiếng sau rồi hãy đi :v . Không thể hiểu nỗi con gái làm cái gì mà phải lâu như thế chứ như đàn ông chúng ta thì làm khoản 30’ thôi (vâng tôi thì một tiếng :v). Chú là người hiểu rõ nên đã bắt chuyện với tôi để làm cho thời gian trôi nhanh hơn một tí cho cô con gái Bé Bỏng của mình trong việc chuẩn bị, xuất hiện chú chó lớn với bộ lông màu trắng tuyết rất đẹp ở đâu xông pha chạy ra ngoài tới chỗ ông chủ chơi rồi lại quay sang hít hưởi rồi liếm tay tôi (ghiền chó bm cứ thấy con chó nào dễ thương đáng yêu là coi như xong bằng mọi cách chạy lại mà làm đủ mọi trò chơi) thôi kệ có tình nhân giả này cũng đỡ cứ tiếp chuyện với chú vừa làm “tình” vài trò với chú chó này cũng vui đừng ngĩ bậy tôi thích chơi những con vật nhé chỉ là vút ve rồi gãi lưng sau đó xuống bụng rồi… thôi :v tôi không bệnh hoạn tới mức phải lấy động vật ra làm việc đâu).

Một tiếng sau, một người con gái từ trên lầu bước xuống dù ở ngoài sân cũng có thể nhìn rõ được người con gái ấy, không một lời có thể diễn tả được, cô bé của tôi hôm nay mặt một chiếc váy trắng rất đẹp hơi trang điểm một chút nhưng không che đi được cái khuôn mặt bụ bẫm trắng trẻo đến đáng yêu của em được. Haizz lại khổ rồi, nếu cứ thế này thì sao đây khi mà dẫn gái đi chơi mà dễ thương đi chơi thì chỉ có nước phải nhìn 360 độ để lăm le tụi đực rựa mới xong chứ mà ra đường cho tụi nó tia Bé Con của tôi à :v thật sự khổ rồi.

- Anh đợi lâu không?- cô gái nhìn tôi hỏi với dáng điệu rất mắc cười
- Nó đợi cả tiếng rồi đấy, giờ con mới xuống làm gì nó định về kìa- ông chú cũng thích đùa thật nhưng đùa kiểu này cho cháu lên trời sớm thì phải (>_<)
- Xí ai thèm hỏi bố chứ- cô bé đáp trả lời đùa cợt như thật của bố
- Nếu bố không can ngăn thì nó về lâu rồi đợi đến lúc con xuống thì ngồi ghế khóc luôn đấy- ông chú cứ đùa dai thế cháu sẽ không sống quá ngày hôm nay đâu chú ạ T_T
- Thôi hai bố con đừng đùa nữa để cho tụi nhỏ đi đi, Đồ Ngốc của con đợi con cả tiếng ròi đây. Đừng để cậu ấy đợi nữa- vâng cảm ơn người đã phá vỡ cái giấy “báo tử” của con không aic khác chính mẹ Bé Con cô từ trên lầu bước xuống cười nói với chúng tôi
- Vâng chúng con xin phép đi đây, bố mẹ ở nhà ngoan nhá!- thật hết chỗ nói với Bé Con đến cả bố mẹ mà còn bảo ở nhà “ngoan”

Xin phép cô chú xong, tôi xách xe chở Bé Con đi ngay trước khi “too late” để sống. Mà không biết bây giờ sẽ đi đâu (v _v)
- Giờ mình đi đâu???- đứng hình dừng xe lại, và phải trả lời câu hỏi đặt ra khá là hóc bói của cặp đôi lần đầu hẹn hò mà chẳng biết đi đâu, lại dở khóc dở cười nữa rồi haizz.
- Anh có biết đâu- trả lời vậy cho có thôi, sau đó thì hậu quả ăn cái nhéo vào hông rất đau
- Đồ ăn hại có nỗi cái việc này cũng chẳng biết thì làm được cái gì mà ăn hả, anh đúng là Đồ Ngốc hết chỗ nói- phàn nàn cho buổi đi chơi đầu (^_^) vui gê bị la rầy mà vẫn cười như đúng rồi vậy- Chiều tới giờ anh không tìm hiểu hả?
- Anh đâu có biết đâu mà bảo anh đi tìm hiểu chứ- ngủ cả buổi chiều mà tìm cmn hiểu gì chứ mà có rảnh tì cũng xách mông đi xem phim còn hơn

Thật ra là có thời gian nhưng con người tôi lại rất LƯỜI đến độ V.I.P trong nhà nên sai cái gì thì sai người khác chứ sai tôi thì đến năm sau cũng chưa chắc hoàn thành đâu. Chẳng hứng thú tìm hiểu ba cái việc đó cả (bổ sung tìm hiểu ăn diện khác với chuyện tìm hiểu đi chơi nhá nên tôi có cái quái đản ở chỗ ấy đấy) thực ra thì ra khỏi nhà vào buổi tối à điều bất khả thi với tôi ngoài những giờ học thêm về đêm thì việc đi chơi là không có vì ra ngoài mà không có mục đích thì lười ra bm, chỉ siêng lắm khi an hem họ ở xa về rủ đi chơi thì phải cố gắng mà lết đi chứ có than được đâu chứ. Thời còn trẻ thì ôi thôi đẹp đẻ vô cùng hoạt động ban ngày là dẫn an hem đi phá xóm phá làng, còn hoạt động ban đêm là lê mông vào phòng đóng của bật máy tính chụm lại một chỗ chơi game nó tới vào phòng đóng của thì phải bật máy lạnh và các bạn ai cũng hiểu việc mà người ta kị nhất trong khi nằm điều hòa là gì mà “Cấm thả bom trong phòng!” ai mà chơi vậy thì thôi cả lũ ngửi hết thông cả phòng vâng “shit ai thơm mũi người ấy” thằng thả thì không sao nhưng thằng ngửi mới phê :v, bởi thế phát hiện thằng ranh nào mà thả là cho một vé out ra ngoài tự kỉ một ngày (^v^). Quay lại vấn đề chính

- Thế anh không biết bây giờ đi đâu à?
- Anh không biết- chỉ cười trừ mà thôi, hẹn hò kiểu này thì chỉ có mà “get out” mà thôi- Để anh gọi mấy sếp tong thử tư vấn cho anh – mấy thằng cha ấy cũng “ngày hôm qua đã từng” có bồ, “ngày hôm nay ở nhà” chơi game tập thể

Chỉ cần điện thoại một tên trong đám thì biết ngay là cả bọn đang ở đâu liền, chơi điện tử tập thể của anh em họ hàng cùng với mấy thằng bạn

- Alo anh đấy à?-phải nói giọng nhỏ nhẹ thế mới được
- Gì mày hôm nay có Bão hay sao mà gọi ta vào giờ này- “định mệnh ông đây đéo thèm nhá chẳng qua có chuyện thì ông đây mới gọi thôi, ông đây mà điện một cú là hốt luôn cả lũ về nhà một không tốn một lời đấy” nghe tiếng cạch cạch của bàn phím cùng tiếng chửi lộn của mấy ổng là biết đang thăng hoa rồi
- Anh cần gì phải ngạt nhiên như vậy chứ, có mấy anh của em ở chung luôn à
- Mày hỏi thừa thế cả lũ ở đây hết- đệt cả lũ là ông đây biết rồi cần gì phải la ré thết hả làm cm gì

Thế là sau một hồi thương thuyết đủ kiểu đã làm cho anh em giúp đỡ thằng em út này một cách nhiệt tình nhất có thể. Không giúp ông đây cho chết chùm hết cả lũ bây giờ. Thế là phải tới lấy tiền trong quỹ đen nhiều nhiều tí (quỹ đen này được mấy ông lập cho với mục đích là dành tiền cho những lúc cần nhất và bây giờ là lúc cần nhất ATM để rút)

- Đi thôi, trước tiên là Phố Cổ Hội An!- một câu trả lời chắc nịch của tôi lái xe thẳng tiến Phố Cổ thôi

Phố cổ Hội An, hôm nay khác với mọi hôm, là ngày nghỉ nên có vẻ mọi người đỗ xô về đây nhiều hơn mọi khi sự đông đúc làm cho nơi này trở nên ồn ào hơn nhiều tiếng người đi lại, nói chuyện với nhau, tiếng rao bán hàng của những người bán dạo,… nhưng những tiếng ồn ấy không làm cho sự yên tĩnh của cái Phố Cổ này bị đánh tan mà làm tăng sự náo nhiệt về đêm mà thôi. Những ánh đèn điện đã được tắt đi thay vào đó là những ánh đèn mờ ảo lung linh đủ màu sắc từ những chiếc lồng đèn treo trước hiên mỗi ngôi nhà làm cho nơi này trở nên huyền ảo hơn, ông trời chắc có lẽ thuận theo cảnh vật nơi này mà bầu trời trong đến ánh trăng tỏa sáng khắp nơi (nếu mà có cái ảnh đẹp là đưa mọi người xem nhưng lại chẳng có thì thôi vậy, nếu có dịp thì hãy đến Hội An một lần, cũng chẳng biết Hội An trong mắt mọi người thế nào nhưng trong mắt tôi thì nó là một nơi khác một nơi mà tôi nhận ra rằng…..). Phố cổ thì dài chưa đến 60m đi khoảng 30’ là hết rồi nhưng không biết tại sao mọi người lại đổ xô về đây để làm gì nữa. Đêm nay mọi thứ đang trở nên khác hẳn với mọi hình ảnh trong đầu tôi mọi thứ đã khác hẳn đi, có phải là do sự có mặt của người bên cạnh tôi hay không hay là do một thứ khác. Bắt đầu cuộc hành trình hẹn hò thôi nào!

Những bước chân từ tốn của tôi men theo con đường nhỏ chật cứng người qua lại, cố gắng đi chậm để không để lạc cô bé trẻ con của tôi nhưng cô vẫn không bám theo nỗi chắc là chưa bao giờ đi bộ nên khó đây thêm người qua lại tấp nập nên cũng không phải là chuyện dễ dàng. Đi được một đoạn thì cũng trở nên thoáng hơn một chút giờ thì cả hai đã ngang hàng nhau rồi, em vẫn không chú ý đường mà chỉ nhìn mọi thứ xung quanh nhìn những ngôi nhà rực ánh đèn lồng cái thứ ánh sáng ảo ấy chắc đã làm say lòng cô nàng rồi. Tôi cũng chẳng thể làm được gì cả chỉ có thể làm người hướng dẫn cho cô bé đi mà thôi. Bất chọt nhìn sang cô bé, một chút gì đó lưu luyến không muốn rời mắt khỏi người con gái này chỉ muốn nhìn như thế này mãi mà thôi nhìn cô trong khung cảnh này nó làm cho cô bé càng trở nên đẹp hơn mà thôi, em không còn là người con gái mà tôi quen nữa là một cô gái hoàn toàn khác.

- Anh đang nhìn gì vậy??- Bé Con quay sang nhìn tôi, câu hỏi cũng đánh thức phần nào làm tôi tỉnh táo hơn
- Nhìn gì đâu chứ chỉ là đang nhìn một cô bé dễ thương đáng yêu ở kia kìa
- Cô bé nào đâu chứ- thật là hết nói, thế mà cũng quay đầu ra tìm cái “cô bé kia kìa” II^_^
- Cô bé ấy đang ở trước mặt anh đây này- ngay xong câu nói thì Bé Con tức giận dậm ngay vào chân tôi (giày xịn của con T_T dơ thế thì về mẹ con giết con mất) rồi bước tiếp bỏ mặt tôi đang đau đớn quằn quại ở đằng sau cố gắng lê từng bước chân để đuổi kịp Bé Con

Chạy theo cô bé đằng trước dường như đang giận dỗi tôi lắm vì đã chọ cô bé ấy, phải dỗ dành mới được. “Này cô bé anh không thể nào mà có thể chịu nổi cái tính cách trẻ con của em được đâu đấy, nhưng anh sẽ cố gắng chịu đựng nó anh sẽ cố gắng quen với cái tính cách ấy của em. Vì anh đã yêu em mất rồi!” tôi nghĩ thầm.

Đuổi kịp cô bé ấy thì nhận ra rằng có một sự thay đổi trên khuôn mặt của em, tuy dưới đèn mờ nhưng tôi vẫn có thể nhận ra rằng khuôn mặt em đang ửng hồng lên, chắc có lẽ ánh trăng đã soi sáng khuôn mặt em làm cho em càng trờ nên xinh đẹp hơn thì phải, “trời ạ! nhìn bây giờ càng dễ thương hơn”. Em vui??? Hạnh phúc khi tôi khen em??? Là như thế sao. Haizz tôi làm em đỏ mặt rồi, lúc này chỉ có thể cười lên thôi nhưng lại bị ăn tát ngay (cái tội ngu không bỏ, họ đang mắc cỡ mà cười)

- Ai cho cười hả?- cô bé mắc cỡ, nói nhỏ nhẹ
- Có cười đâu chứ, chỉ là đang khoe răng cho người khác nhìn mà
- Gớm ai thèm nhìn răng của anh chứ! Này làm hành động gì thế hả?- tôi tiến sát lại cạnh Bé Con làm cho em hoảng sợ
- Có làm gì đâu chứ chỉ muốn…- chưa nói kịp câu thì ăn thêm cái bạt tay nữa- Đau đấy, anh chỉ muốn nắm tay em thôi chứ có làm gì đâu mà em đánh anh chứ- biết đùa gớm :v
- Ai bảo cái mặt nhìn tởm thế phải đề phòng chứ, lỡ nỗi máu biến thái lên thì ai chịu chứ! Mà ai cho nắm tay đâu mà lại chứ- cô bé này đúng là ương ngạnh thật, nói thế chứ khi mà tôi đã nắm thì đố mà cô bỏ ra đấy
- Anh sợ nếu lạc mất em thì sẽ khó mà tìm thấy lắm đấy, trẻ con như em mà đi ngoài đường vào buổi tối đễ bị bắt cóc lắm- nói lý do có vẻ khả thi gê
- Ừm, thế anh có muốn ăn thêm một bạt tay nữa không?- khuôn mặt em trở nên lạnh lùng cộng thêm sử dụng hành động rồi à, thôi con không dám đâu- Anh nhìn gì thế không muốn ăn bạt tay thì mau nắm tay em đi – cô bé cười nhìn tôi đang ngơ ngác khi bị em chơi một vố thật thốn, “Em cũng biết đùa nhỉ? Anh chịu thua em rồi”
[​IMG] 
Thế là nắm tay em bước đi trên con đường phố cổ, chắc đây có thể là lần đầu tiên nắm tay gái đây, một cảm giác thật đã chẳng thể nào tả nỗi. Em đang cười, nụ cười của em hôm nay khác với mọi hôm, nụ cười càng làm cho em tỏa sáng hơn trong ánh đèn nhạt, em làm nỗi bật tất cả, em tỏa sáng hơn những người con gái khác và em làm cho tôi phải ngay ngất vì thứ ánh sáng ấy của em cô bé à. Dường như mọi thứ đều quá đẹp trong mắt Bé Con, thật sự thì rất đẹp trong mắt tôi bây giờ khung cảnh này chính là nơi mà tôi có một cảm giác hạnh phúc nhất, em dẫn tôi đi mọi nơi xem mọi thứ những thứ đồ chơi và cô bé nằng nặc bắt tôi phải mua cho bằng được một hoa đăng rồi lại bắt tôi dẫn xuống gần bờ sông để thả nó xuống và 

- Họ nói rằng nếu thả một hoa đăng xuống dòng sông thì bạn sẽ nhận được một điều ước cho chính bản thân mình, anh có tin là như vậy không? – có vẻ cô bé của tôi hỏi tôi một câu thật ngớ ngẩn nhỉ, nó chỉ là lời đồn mà thôi, nhưng em tin nó có thật thì anh sẽ vẫn tin rằng nó có thật cho dù bản thân mình chắc rằng đó là giả tạo nhưng em tin thì anh sẽ vẫn tin, cô bé của anh à. Và tôi chỉ có thể gục đầu mà thôi

Nhìn chiếc hoa đăng được tôi đẩy ra sông trôi theo dòng chảy, ánh sáng khá nhỏ từ chiếc đèn cầy trong nó phát ra tỏa sáng vùng nó trôi, tuy chỉ với ánh sáng lẻ loi nhưng lại rất lung linh. Có vẻ cái ánh sáng ấy cũng chính là niềm ước ao của em cái mong ước nhỏ mong manh dễ đánh mất ấy. Nếu dđiều em nói với tôi là thật thì tôi muốn ước rằng “Điều ước của em sẽ đucợ đáp ứng!”

- Em đã ước gì vậy?- tôi tò mò hỏi và em quay lại nhìn tôi cười đưa tay lên môi tôi che lại như chỉ một sự im lặng, nhìn em lúc này có vẻ không được vui cho lắm em trở thành một con người khác hẳn một con người im lặng đến lạ lùng không còn là người cô bé mà tôi biết nữa.Cô bé của tôi dường như em có rất nhiều điều thú vị đấy chứ.

Tiếp tục hành trình, cô bé mà tôi biết đã trở lại vui vẻ cười nói với tôi, em lại dắt tôi đi tiếp hỏi tôi về mọi thứ ở đây cái gì mà lạ là bắt tôi mua cho bằng được dù với cái giá cắt cổ BM là tôi phải tiếc đến từng khúc ruột khi phải trích những đồng tiền “mồ hôi nước mắt” mà mình nhịn ăn sáng để mua những cái **** này (định mệnh thật khi chơi game hàng tiếng đồng hồ thì trả tiền thì không tiếc tí nào, hể mà đụng đến mua đồ gì cho gái hay cho mình thì tiếc từng khúc ruột (> 0 <) ). Phút giây hạnh phúc chính là đây à ? Hạnh phúc của tôi là đây à, tại đây, bây giờ à nếu như nó chính là hạnh phúc thì xin nó hãy để cho tôi có thể tận hưởng phút giây ấy mãi mãi đi đừng để nó phải biến mất, dù bất cứ thứ gì cũng đừng để cho nó vĩnh viễn rời xa tôi. Tôi sẽ cố gắng tận hưởng những phút giây này dù nó vô cùng ít ỏi trân trọng nó dù chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không quên hôm nay ngày hạnh phúc nhất của tôi, tôi rất vui vì đã có ngày đó.

Nhưng cái hạnh phúc ngắn ngủi ấy đã bị dập tắt nhanh chóng khi “những vị khách không mời” không ai khác chính là lũ khỉ xóm nhà lá bỗng xuất hiện ở phía cuối đường, chắc có lẽ đã quen với “những vị khách không mời” ấy rồi nên nhìn là nhận ra ngay, ngay cả nói chuyện thì cũng nói to BM thế thì bố thằng nào không nghe được chứ, nếu không tránh kịp cái tai họa định mệnh này thì sẽ chết mất thôi dính vào lũ khỉ xóm nhà lá này thì chỉ có nước cắm đầu ngay xuống đất mà trốn thôi. Ông trời có vẻ hay thích đùa với con nhỉ?

- Anh làm sao vậy?- câu hỏi khi nhận ra rằng bước chân của cuộc hành trình bị dừng lại khi tay tôi rời khỏi bàn tay của em.
- Chúng ta mau đi chỗ khác thôi, nếu không sẽ quá muộn đấy!- phải tranh thủ thời gian chuồn ngay nếu không là toi chuyến hành trình này, cố gắng này nỉ cô bé ấy đi thật mệt.

Tuy suy nghĩ thì nhanh nhẹn nhưng hành động thì chậm chạp, “những vị khách không mời ấy đã xuất hiện trước mặt chúng tôi, cả lũ chúng nó đây đầy đủ cả còn có thêm ít thành phần khác và không tin vào mắt mình được Em cô Bí Thư lạnh lùng ấy cũng có mặt (chỉ biết rằng cô Bí Thư hay chơi với 3 bà tám và 3 bà ấy cũng có mặt nên chắc rằng không thể thiếu Em cô Bí Thư ấy được rồi) dường như không quan tâm đến sự có mặt của tôi, cô vẫn im lặng nhìn về phía con Kim Oanh và M. Hiếu nói chuyện lâu lâu lại nói vài câu.

- A! có phải bạn Khoa và bạn Phương đấy không?- định mệnh II>_< “Không phải là con”, giật mình gọi tên như gọi gì mà sao lạnh cả người thế nhỉ.
- Chào hai bạn nhá!
- …….- đủ loại chào hỏi, đủ thành phần chào, cả dùng hành động đập đấm vào người tôi T_T để chào, làm như quen lắm
- Chào! Đi đâu đây?- tức giận nhưng phải nhịn, hỏi tụi nó, phải tìm ra sao lại gặp chúng nó ở đây
- Hỏi ngu gê, đi dạo thì trùng hợp gặp chứ đi đâu!- định mệnh đùa với bố nhỉ trả lời nhanh nhỉ, soạn cau trả lời sẵn ở nhà rồi à hay sao mà trả lời cả lũ thế.

Chưa gì là chúng nó lôi đầu tôi tách rời khỏi Bé Con, nam đi với nam nữ đi với nữ T_T “Why???” . Nhập bọn với cả lũ đi tiếp với cuộc hành trình đã được đổi tên “cuộc hành trình ‘định mệnh’ ” . Bình thường trên trường chúng nó làm gì với tôi hay trong trường thì không sao nhưng bây giờ là ngoài trường chúng nó quậy kiểu này thì sao con có thể mà sống nỗi chứ, trốn chúng nó cũng không xong chúng cho tôi vào giữa kẹp hai bên không hó hé một chút nào như đi bảo vệ ấy. Thôi kệ đi lâu lâu cũng phải đi chơi với chúng nó cho vui chứ, chúng nó mệt mỏi sau khi quậy phá banh cả khu Phố cổ, rồi lại dẫn nhau đi ăn “Có thực mới vực được đạo” đó là câu nói của cả lũ ( cái “đạo” của tụi bây là cái gì vậy?)

- Ăn đi chứ Khoa sao lại nhìn!- trời ạ tụi nó để ý gê. “Tiền gần hết đến nơi rồi, chỉ cần nhìn cô bé của tôi ăn thôi thì cũng đủ no rồi”

Ăn cũng xong rồi giờ là lúc cái “đạo” ấy làm việc, chúng lại rủ rê nhau đi la cà ngoài đường về khuya, tôi cũng đồng ý đi chơi nhưng khi nhận ra rằng cô bé ngồi sau tôi có những hành động vô cùng khác lạ trở nên im lặng hơn dù mọi người cố gắng bắt chuyện biết đó là điều chẳng lành nên đành xin phép tụi nó về trước. Bắt đầu là hành động hành hạ cái lưng tôi đấm đập nhéo đủ trò tôi vẫn im lặng giữ vững tay lái dù đau đến mấy vẫn không muốn làm cho em dừng những hành động ngốc nghếch trẻ con ấy lại.

- Anh là cái đồ tồi, đáng ghét, ngốc,…. – cô bé bắt đầu lẩm bẩm một mình kèm theo sự hành hạ mạnh tay hơn trên cái lưng tôi T_T
- Sao lại đánh anh rồi còn chửi anh?- câu hỏi này dường như càng ngớ ngẫn hơn như thêm dầu vào lửa, tôi phải chịu đau hơn nhiều.
- Anh là Đồ Ngốc, Đồ Ngốc, Đồ Ngốc…- cô bé có vẻ đang giận tôi rồi, dù không hiểu tại sao nhưng vẫn phải an ủi cho cô bé trẻ con này thôi hiệu quả thì không có mà mang lại hậu quả là khôn lường

Cố gắng làm cho cô bé hết giận nhưng vẫn không được chẳng còn cách nào khác cả, tôi trở nên buồn bả tìm mọi cách vắt óc suy nghĩ. Về đến nhà cô bé nhưng em vẫn chưa hết giận, haizz khổ tôi gê. Khi em bước từng bước mệt mỏi lại cổng, thì tôi đã chạy lại bên em và ôm em vào lòng hơi ấm từ cơ thể cả hai bao trùm lấy nhau một cảm giác khá là lạ, hơi thở cả hai đều như dừng lại chỉ còn tiếng con tim đang đập rất nhanh dù cảm thấy khá là ngượng ngùng nhưng tôi phải dỗ dành cho cô bé hết giận bằng mọi cách

- Đừng giận anh nũa nhé Bé Con, em giận là anh buồn lắm đấy!- tôi nói nhỏ tai em
- Hứ ai thèm giận cơ chứ!- lại còn giả bộ nữa – Mau tránh ra để tôi vào nhà, nếu không tôi sẽ la đấy – cô bé cố gắng vùng vẫy để có thể thoát khỏi đôi tay đang ôm gọn cả thân thể bé nhỏ ấy nhưng vẫn không thể được
- Cứ la đi, anh không sợ đâu!
- Cư…..- tiếng nói chưa kịp phát ra thì đã bị ngừng lại

Có một sự liều lĩnh không hề nhẹ trong hành động khá là liều mạng này, tôi đã hôn lên đôi môi của cô bé, đôi môi ngọt ngào ấy tuy chỉ vài giây nhưng cũng đủ để làm cho mọi thứ trở nên yên tỉnh hơn chỉ còn nghe được tiếng thở khá gấp của cả hai (lần đầu chủ động thật là liều lĩnh)

- Cái tên đáng ghét này!- vừa nói xong cô bé lại giở cái trò cắn ra để làm cô cắn lên cái tay tôi (đau thật cố gắng không la lên chỉ chịu đựng)

Nửa tiếng sau, khá là lâu đấy

- Này Bé Con em cắn anh thế đủ chưa gần tiếng đồng hồ rồi đấy!- tôi nói với giọng điệu vui vẻ
- Ai cho phép anh tự tung tự tác hôn tôi?- cô bé bỏ cái tay tôi ra (nhìn mà thấy thương cho tay gê) – Còn lần nữa là tôi cắn anh đến chết đấy
- Tôi cấm anh được hôn tôi chỉ có tôi mới được hôn anh thôi!- một phán quyết đucợ đưa ra
- Như thế đâu có công bằng, em lời còn anh thì lỗ sao?- “công bằng”cmm gì chứ
- Anh nên xem lại đi ai là người có lợi nhất trong vụ này- “còn ai vào đây nữa chứ”

Cãi lý không lại nên đành im lặng mà ôm tiếp :v vẫn cảm giác ấy, yên bình thật. Nếu mà không nhìn đồng hồ chắc là ôm đến sáng mai cũng chưa đã nữa

- Này Bé Con em còn muốn ôm anh đến khi nào nữa chứ, trễ rồi đấy!- tôi lại thì thầm vào tai em
- Đáng ghét thật đã được lợi rồi mà còn dám nói thế nữa, vậy thì anh sẽ ôm em khi nào em cho phép đấy nhé!- haizz có vẻ em hay đùa thật
- Bậy nhá cái này cả đôi bên cùng có lợi đấy!- bác bỏ nghị quyết của cô bé ngay
- Thôi tôi thả ra cho anh về đấy! Về cẩn thận nhé. Tạm biệt- lời từ biệt của em trước khi bước vào nhà

“Tạm biệt. Chúc ngủ ngon!” đó là câu chưa kịp nói với em. Gác lại mọi chuyện cố gắng chạy về nhà thật nhanh để cho ba mẹ chờ lâu là không tốt. Chạy xe như bay về nhà dù trời cũng đã khá lạnh nhưng cái hơi ấm từ em vẫn còn đây trên quần áo tôi, hơi ấm ấy đã sưởi ấm cho tôi trên con đường về nhà. Về nhà thì cũng trễ lết lên không chịu thay đồ để ngủ mà cứ để bộ đồ này mà ngủ, nằm xuống giường nhưng chẳng thể ngủ được thế là bật máy tính lên xem rồi lại rảnh rỗi sinh nông nỗi nhắn tin tập thể với lũ khỉ thì ca lũ đồng loạt gửi đến một tin “Chú hãy lặn cho nước nó trong đi” (đệt thế mà gọi là bạn bè, anh em đấy). Chuyển đối tượng sang Bé Con thì nhận được tin nhắn huyền thoại “Anh ngoan, đừng phá giấc ngủ của em, mai gặp cho kẹo ăn! Ngủ ngon!” T_T tôi không phải con nít đâu mà phải dỗ bằng kẹo chứ. Thế là tức giận mò đầu đi tìm lọ thuốc ngủ để uống chết quách cho xong chuyện, tuy tìm thấy lọ nhưng không thấy thuốc thế mới điên, lại phải xách đầu lên giường nằm tự kỉ một mình. Và giấc ngủ đã mang tôi đi vào trong một giấc mơ có tôi và Bé Con.

p/s: đây là chương cuối cùng trước khi mình bắt đầu ôn thi trước khi bắt đầu cuộc chiến. Sau khi thi xong mình sẽ bắt tay ngay vào việc viết tiếp về cuộc hành trình đầy thăng trầm của mình nên xin mọi người thông cảm

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook