Nam tiến...Những điều anh đã nhớ

Cập nhật: 21-03-2017.

Tác giả: xỏ lá ba que.

Thể loại: F17voz.

Nguồn: f17voz

Trạng thái: Đang viết.

Ngày đăng: 01-01-2017.

1166    0    0

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

Mùa hè 2008…..Ga Hà Nội.

 

Một người đàn ông đã lớn tuổi cùng  hai thằng nhóc thiếu niên 17 tuổi đang vội vã chạy vào khu nhà ga, người đàn ông thì vội chạy vào chỗ mua vé để lại 2 thằng nhóc ngơ ngác đứng giữa chốn đông người, dường như đây là lần đầu chúng đc biết đến Hà Nội, nơi mà chúng chỉ biết qua tivi và phim ảnh, có lẽ là đông người và nhộn nhịp hơn nhũng gì chúng tưởng tượng. một lúc sau người đàn ông quay lại,, mặt cúi vẻ thoáng buồn.

 

-Hết vé rồi tụi mày à! Người ta nói mai quay lại, có lẽ mình vào nhà chú T ở tạm mai đi mua rồi đi thôi.

-Vậy là mình không đi ngay đc hả ông? Tôi hỏi.

-Uh thôi mỗi thằng xách cái balo rồi theo tao đi bắt xe ôm, chú T ở đây k xa đâu, nhanh đi, giữ đồ cho cẩn thận, HN này nhiều cướp giật lắm đấy.

-Hây, sướng nhé, bây giờ mày trốn vẫn kịp đấy, đủ thời gian về gặp người trong mộng lần cuối.

-Ông im mẹ môm đi. Tôi cáu với ông chú mình.

Vâng, ba người đó lần lượt đó là ông tôi, chú tôi và tôi. Hành trình của chúng tôi đó là từ quê lên Hn sau đó mua vé tàu cho 2 chú cháu tôi vào tp HCM. Lý do vào lần này của tôi đó là bị bắt vào trong đó, có lẽ vì ông bà già tôi đã quá đau đầu vì thằng con học đã dốt lại còn nghịch ngợm, không ngày nào tôi không gây ra chuyện, hết ăn trộm trái cây hàng xóm rồi lại đi học bị đình chỉ, đi đường trêu gái để phụ huynh lên trường tố cáo…….

Cũng chẳng có gì để nói nếu như tôi thầm yêu 1 cô gái, nếu không bỏ cái mảnh đất đó đi cũng không có gì tiếc nuối cả, bởi vốn dĩ nó không thuộc về tôi và đã qua nhiều người ác cảm với cái khuôn mặt này. Lòng không muốn đi nhưng k làm gì đc bới ông bô bà má nhờ người chuyển học bạ vào trước rồi lại kèm thêm câu: mày mà không vào thì không có bố con gì hết.

Nghĩ mà lòng đau như thắt, quặn thắt như bị cắt trym, bố ơi sao bố lỡ làm thế? Bố có biết bố không làm thế thì con sẽ có một tình yêu tuyệt vời và lãng mạn như phim Thần Điêu đại hiệp không? Con hận bố lắm nhưng có lẽ trời đang bắt con chịu phạt vì tính ngỗ nghịch của mình.

 

-Này, mấy ông cháu đi đâu đấy? Một người phụ nữ tầm 40t hỏi.

-Ông : cô hỏi làm gì?
-Ông muốn mua vé tàu phải không? Bây giờ ông mua không được đâu, nhưng cháu có.

-Tôi già nhưng đéo ngu nhé.

-Ông bình tĩnh, ngồi đây nói chuyện đã, có vé cho mấy ông cháu đây, ông muốn mua không?Lừa đảo hả? xin lỗi ông đây 40 năm tuổi Đảng rồi nhé, lừa không dễ đâu

-Ấy chết, ông nghe cháu nói, khẽ thôi không ngta nghe hết

-Đường đường chính chính sao phải sợ người ta biết, mày thấy ông già đòi lừa ông hả?

-Thôi cháu không nói nhiều với ông nữa, cháu còn 6 vé đi Sg trưa này đây, ông nhìn đây.

Người phụ nữ giơ ra 6 tờ vé, lấy nón che lại đủ cho ông tôi thấy, mặt ông tôi có vẻ vui mừng, có lẽ người phụ nữ này là vé thật.

-Ông tin chưa? Bây giờ ông và 2 đứa xách đồ ra ghê ngồi nói chuyện đi.

-May quá, thế 11h45 đi luôn hả cô?

-cháu lừa ông làm gì? Thôi nhanh cháu còn bán tiếp nữa.

Mấy ông con chúng tôi ra ghế chờ ngồi nói chuyện với người phụ nữ đó, qua cuộc nói chuyện thì tôi biết người phụ nữ đó dân TB,làm nghề cò vé này gần chục năm với đường dây móc nối với người bán vé và trưởng tàu. Chốt hạ 500k 1 vé, đắt gấp rưỡi vé thường ngày lại không có cơm phát, thôi đành chịu, chúng tôi cầm vé, đưa tiền sau khi lên tàu. Nghĩ cũng hơi run, chẳng may nó lừa cho lên tàu rồi đến ga sau nó cho người lên kiểm vé dò ra vé giả nó túm cho lên công an thì bỏ mẹ, run lắm nhưng dưới sự thuyết phục cam đoan của người phụ nữ, chúng tôi đành liều, cao lắm là bị bắt nhưng mới 17 tuổi chắc chả phải đi tù, phạt là cao.

 

Sau 1 hồi thì người phụ nữ cũng bỏ đi đâu đó, còn lại ba ông con ngồi đợi ở ghế, nghe ông dặn dò đủ kiểu, thậm chí còn hỏi đã nhớ số điện thoại bàn chưa, chẳng may có bị bắt cóc thì còn nhớ số gọi về báo cứu, nghĩ mà hài, hồi đó là vậy, điện thoại đi động vẫn còn đa phần là cục gạch, ít người có, với lại bọn tôi ở quên thì đào đâu ra.

Sau 1 lúc dặn dò, ba ông con mỗi người 1 suy nghĩ, ngồi im lặng nhìn dòng người qua lại, biết đâu trong những người kia họ cũng giống mình, lo lắng  k mua đc vé để đi cho sớm.

Khoảng nửa tiếng sau, người phụ nữ đó quay lại với  1 người đàn ông chừng 35t, nhìn khá dữ tướng, bụng phệ, tóc hớt cao, mặt to cắt kiểu tóc như lãnh đạo triều tiên Kim Chính Ân, tôi thầm nghĩ chắc là đồng bọn của bà kia, không biết lão có bán mình qua khựa nấu cao lấy nội tang không. Suy nghĩ của trẻ con là vậy, dù ở quê có tung hoàng ngang dọc, chinh chiến khắp làng xã này khác nhưng đây là Hn chứ k phải quê, đất khách quê người, giang hồ thì cực kì hiểm ác. Hazzzjjj

-Ông cháu chuẩn bị đồ đi theo anh này dẫn ra tàu, nhớ cầm theo vé nhé 2 em, để qua cửa.

-Thôi bố về đi, con vs thằng D đi đây, vào đó con gọi điện về, bố nhớ về cẩn thận.

-Cháu đi nha ông, con chó với con mèo của cháu ông đừng thịt nhé, tội chúng nó.

-Thôi hai chú cháu đi đi nhé, mày vào đó cố gắng học nha D, khi nào làm có tiền về thăm ông.

-Vâng cháu đi đây.

-Theo anh nào. Người đàn ông lên tiếng.

Vậy là chúng tôi tạm biệt ông để đi qua cửa soát vé để ra tàu, hay cái là qua tàu bọn soát vé k thèm nhìn hay giữ lại xem vé mà lơ đi cho chúng tôi đi qua. Lạ nhỉ? Chả lẽ mấy ông soát vé mặc đồ nhà nước cũng là đồng bọn với mấy người cò vé sao? Quả không sai, chúng tôi lên tàu, người đàn ông chỉ vào phòng nhân viên quản toa.

-Hai đứa vào đó ngồi đi, không sao đâu, đi với anh không phải sợ.

-Ngồi đó chẳng may mấy ông kia đuổi sao anh? Chú tôi hỏi.

-Anh nói yên tâm rồi, à đây nè, Tiến ơi, mày quản 2 e này nhé.

Người đàn ông nói với 1 người mặc áo nhân viên tàu.

-Ok anh, cứ để đấy.

-Vậy nhé, a đi ra kia có việc khác.

 

Hai chú cháu tôi ngồi trong phòng nhân viên, trong phòng này có quạt và giường và mấy bình nước, đối diện bên kia cửa là phòng vệ sinh. Hai chú cháu ngồi trên giường chả ai nói với ai lời nào, anh nhân viên thì đang đứng cửa lên soát vé, từng dòng người lên tàu, ai cũng hành lý nhiều, không như chú cháu tôi mỗi thằng cái balo vài bộ quần áo, họ nhìn chúng tôi như sinh vật lạ, chắc thầm nghĩ là con em của nhân viên cho đi đỡ mất tiền vé. Thôi kệ họ, sao cũng đc, tôi chả còn tâm trạng mà để ý, điều tôi nghĩ bây giờ là ước sao có thể ở lại, không phải đi vào miền nam xa xôi kia, chợt kỉ niệm học sinh ùa về, tôi nhớ những ngày tung tăng cầm mỗi quyển vở đến lớp, những buổi học đi muộn trèo tường vào hay những lần túm năm tum ba hút lén điếu vinataba tranh nhau cái tóp, những lần múc nước té sang bên nhà vệ sinh nữ………

Chợt nhớ đến em, biết diễn tả sao đây nhỉ? Có lẽ e là người con gái duy nhất hiểu và chịu đựng đc tính cách vừa ngang vừa nóng của tôi. Đã bao lần em cứu tôi thoát khỏi bị ghi sổ đầu bài, bao lần em ngăn cản tôi đánh nhau hay kéo tôi ra khỏi những trận bắn hafd life tiền máy….vậy mà lần này tôi phải lén trốn em đi, sợ em không để tôi đi, hai chúng tôi chả phải cặp đôi trời sinh gì cả, đơn giản học cùng, chơi thân nhau….mới đêm qua thôi 2 đứa còn ngồi bên bờ ao, dưới gốc nhãn tâm sự thì nay có lẽ phải xa nhau thật rồi, k biết bao giờ mới gặp lại đây vì nhà tôi đã vào nam hết rồi, khả năng về quê sẽ không có……….5 năm….10 năm…hay 20 năm….hoặc lâu hơn nữa, bao giờ chúng tôi mới gặp lại nhau đây? Tôi không muốn nghĩ nữa.

 

 

 

TU TU ….U..U   XỊCH XỊCH   …..TU……TU

 

Đoàn tàu dần dần lăn bánh, khu nhà ga đang dần xa cách.

Hết rồi, hết thật rồi, còn đâu nữa đây, xa em, coi như mọi thứ xa vời. có lẽ tôi sẽ mất em.

 

 

“ Đoàn tàu lăn bánh rời bến

Chầm chậm khuất xa dần xa

Đã đưa tôi đi người hỡi  “

 

 

 

 

5 Update mới nhất

Update 5: Đại ca D ''dê''. Cập nhật
Update 4: Tây Nguyên đất đỏ. Cập nhật
Update 3: Ngày đầu tiên ở SG. Cập nhật
Update 2: SG ơi Ta Đã Vào Đây. Cập nhật
Update 1: đường tôi đi dài theo đất nước. Cập nhật

Danh sách Update

Update Tiêu đề Cập nhật
1 đường tôi đi dài theo đất nước
2 SG ơi Ta Đã Vào Đây
3 Ngày đầu tiên ở SG
4 Tây Nguyên đất đỏ
5 Đại ca D ''dê''

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook

Danh sách truyện đã đăng gần đây của thanhnujav

Tiêu đề

Nam tiến...Những điều anh đã nhớ

Đăng bởi thanhnujav,

1166 · 0 · 0