Nam tiến...Những điều anh đã nhớ

đường tôi đi dài theo đất nước

 

Đoàn tàu dần tăng tốc thẳng hướng Nam, luồn qua những khoảng đường hẹp xung quanh sát nhà dân của HN, dần dần tàu đi qua địa phận Hà tây rồi Hà Nam, đến ga Phủ lý thì hành khách lên càng đông, anh đưa chúng tôi lên tàu lúc đó quay lại, thấy anh ta mặc áo xanh của ngành đường sắt, nhìn rõ tên : trưởng tàu P.V Ngọc.

-Thế nào hai thanh niên, muốn ngồi đây hay theo anh ra phòng máy lạnh.

-anh còn phải hỏi, tất nhiên phòng máy lạnh rồi hehe

-Vậy hai đứa theo anh đi.

 

Chúng tôi đi ngược lại đuôi tàu, qua hết toa này đến toa khác, hành khách trên tàu nhìn chúng tôi với ánh mắt như kiểu đầy thương xót: chắc hai thằng này trốn vé bị trưởng tàu bắt được đưa về nhốt đợi đến ga giao công an rồi….bla..bla..

 

-Kệ họ đi, đừng quan tâm làm gì, đi nhanh k mất chỗ ngon đấy.

-vâng.

-Mà hai đứa hạn chế đi lại thôi nhé, lúc anh đưa lên đây đám nhân viên cũng biết hai đứa đi với anh rồi, nhưng còn mấy mụ cantin thì cẩn thận, nhiều chuyện lắm, mất công mụ soi mói là lần sau anh khó làm ăn, hiểu chưa?

-Vâng, anh yên tâm, bọn em ngoan lắm, nhìn mặt đểu vậy thôi chứ đi học toàn học giỏi, hạnh kiểm tốt thôi, thầy cô yêu quý không hết –Chú tôi nói

-Phét, nghe cái điệu của mày anh biết là cái loại phá phách rồi, anh đi khắp nam bắc chả lẽ k nhận biết đc.

-Anh chỉ đc cái….nói đúng hê hê. Tôi chêm vào.

-thôi vào đây đi.

 

Anh trưởng tàu chỉ vào căn phòng dành cho nhân viên, bên trong là 4 giường, theo dạng giường tầng, chăn chiếu sạch, máy lạnh hẳn hoi……………….mỗi tội bên trong đã có 5 người. Vãi, khác éo gì nhòi nhét xe khách dù. Thôi kệ vậy ít nhất có chỗ sạch sẽ, yên tĩnh, máy lạnh ngủ mát, k nghe ồn tiếng tàu xịch xịch là được.

 

Cùng chuyến tàu với chúng tôi là một gia đình đến từ HD, 2 ông già, 1 bà già và 1 cặp năm nữ là anh em ruột, chúng tôi cũng hỏi thăm nhau qua loa rồi ai lại nằm chỗ người đó, hai chú cháu tôi giường trên, hai ông già giường dưới, bà già vs cô bé chung còn anh kia 1 giường với nhiệm vụ đó là quản cả đống đồ của họ, chú cháu tôi mỗi đứa cái ba lô ba  bộ quần áo rách thì chả có gì phải giữ cả.

 

Cả chuyến tàu chả ai nói gì, ngoài những lúc mở cửa thì nghe tiếng tàu hú với tiếng xịch xịch ra thì thi thoảng có tiếng rít thuốc lào của ông già kia.

Đến ga Nam Định chúng tôi có mua ít bánh gai ăn khi đói, đến thanh hóa mua ít nem chua, đến Vinh vào chiều, 2 chú cháu đi đến toa căn tin ăn cơm rồi về ngủ, hết ngày đầu tiên trên tàu.

 

Sáng hôm sau, khi trời vừa sáng, tôi tỉnh dậy kkhi thấy ánh nắng chiếu vào, nhìn trên tay cái đồng hồ casio thì gần 6h, nhìn qua cửa sổ kính thấy tàu đang leo đèo. A, đúng rồi, đến đèo Hải Vân, con tàu đang bò trên sườn núi, dưới kia là bãi biển xanh ngắt, xa xa có mấy cái thúng của người đi câu, đúng là đẹp thật, vậy là chúng tôi đã đi đc gần nửa đường, vượt qua dãy núi kia nữa thôi là chúng tôi sẽ đến Đà Nẵng –thành phố trọng điểm miền trung đang nổi lên như 1 thành phố sạch và đáng sống.

 

Nhìn bãi cát biển, lòng tôi chợt nhớ đến em – đã 2 ngày xa nhau rồi, chắc em ở quê khóc nhiều lắm, tôi ước có cái điện thoại để gọi về an ủi em lúc này, thôi, số phận đã chia cách đôi ta, cố lên em nhé, mạnh mẽ mà sống và học tiếp, nếu có duyên phận  a sẽ quay lại và mình nên đôi, không thì coi như mình có duyên không có phận- Nhớ em.

    ***

“””Đoàn tàu đang chuẩn bị dừng chân ở Ga Đà Nẵng. xin quý khách ổn định chỗ để hành khách mới lên, quý khách vui lòng kiểm tra và giữ hành lý đề phòng cướp giật……”””

 

-Xùy, tao đéo quan tâm, đồ mình có cái cc gì mà sợ mất, đi xuống ga chơi mày- Chú tôi nói.

Tôi : uh thì đi, xuống đấy làm bát phở ăn đi, tôi đói rồi.

Chú : uh ăn để có sức mà nhớ em iu haha
Tôi : cú đấm của tôi éo có nương tinh chú cháu đâu đấy!

Chú: Đm mày đinh chửi cha đánh chú à? Trêu tí làm gì nóng. Đi không hết giờ.

Đi dọc hành lang ga, người ta bán đồ ăn rất nhiều, 2 chú cháu đánh nhanh mỗi thằng làm tô phở lót dạ rồi cầm tăm xỉa răng đi dạo quanh tàu. Ông chú làm bao vinataba mồi lửa hút, hai chú cháu đứng nhìn dòng người qua lại chả nói thêm câu gì. Có lẽ ông chú cũng hiểu tôi, để xa em là nỗi buồn quá lớn, từ nhỏ đến lớn tôi vốn phá phách, khi có em thì tôi bỗng ngoan hơn, nghĩa là ít phá, đánh nhau hơn chứ không phải là ngoan luôn, vậy mà còn năm cuối 12 thôi thì tôi lại phải vào Nam sống và học tiếp, tôi buồn lắm chứ, tôi sợ vào môi trường trong kia tôi lại cô đơn 1 mình, không ai yêu tôi và quan tâm lo lắng cho tôi nhiều như em…..

 

-Á…cướp….bớ người ta cướp…

Một nữ hành khách đang mua đồ ở sạp thì bị 1 thằng thanh niên đội mũ lưỡi trai, bịt mặt giặt cái ví, mọi việc dường nhu quá nhanh để người xung quanh có thể phản ứng kịp.

 

-Bốp…..Bốp….hai cú đã cùng lúc vào mặt tên cướp khi chạy gần chúng tôi.

Vâng, không phải ai khác, là hai chú cháu tôi cùng tung cú đá, chỉ là cú đá bình thương thôi nhưng đc combo nên tên cướp ngã  ngửa, ôm mặt vì đau, người dân xung quanh mới xúm lại bắt, đúng là ngu hết chỗ nói, cướp đúng chỗ đông người có chạy vào mắt.hai chú cháu tôi chả học võ vẽ gì cả, đánh nhau suốt với cả xem phim hồng công nên học theo thành quen thôi.

Khi tên cướp đã bị đám người bủa vây, trói lại, tôi kéo chú tôi chuồn lên tàu, không đồng bọn nó đến lại mang vạ.

 

-Hai thằng đá chuẩn nhỉ? –anh chủ tàu trong phòng nhân viên đi ra nói.

-Có gì đâu anh, thấy cướp thì trổ tài thể hiện tí nghĩa hiệp ấy mà.

-Hiệp cái cục cứt, đi xuống phòng trốn đi k đồng bọn nó đến lại liên lụy tao.

 

Thế đấy, hành hiệp trượng nghĩa chưa đc cám ơn đã bị chửi.

Chúng tôi về phòng, đoàn tàu tiếp tục lăn bánh, khoảng 3h sáng mai thôi, chúng tôi có mặt ở Sg, cuộc sống mới sẽ bắt đầu.

 

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook