Nam tiến...Những điều anh đã nhớ

SG ơi Ta Đã Vào Đây

 

Đoàn tàu cứ theo hướng Nam thẳng tiến, nhìn qua cửa sổ ngắm nhìn mọi miền quê của đất nước, những dải cát trắng với những hàng phi lao, những cánh đồng nhỏ, ngăn chia k đều từ quảng nam đến phú yên. Đến chiều tàu cũng đến Nha trang, tàu dừng lại 15p, chúng tôi mệt cũng chả muốn xuống làm gì, mất công xảy ra rắc rối, vốn dĩ vậy, tôi đi đến đâu là rắc rối đến đó, nhìn qua cửa sổ những dòng người đi lại, vội vã lên tàu hay những người bán hàng rong tranh thủ bán ít mực khô, mắm cá hay đồ ăn vặt khác…………………………..

 

Đoàn tàu tiếp tục hành trình tiến về Sg, chúng tôi cùng nhau đi ăn tối, vì đây là bữa cuối trên tàu coi như đi dạo lần cuối vì biết đc sau này có đc đi tàu nữa không.

Bữa cơm cuối trên tàu ăn mà chả muốn ăn, đơn giản vì cũng thấm mệt và đồ ăn đã dần ôi thiu, cơm thì như cơm nguội ủ lại, đồ ăn như có mùi. Ăn mà mặt đứa nào cũng nhăn như khỉ.

-Cơm khó ăn lắm hả con? Một cô phục vụ cantin hỏi.

Chú : vâng cô, cơm với đồ ăn như gần thiu hết rồi.

CPV : vẫn ăn đc con à, do máy phát hỏng nên k có điện nấu cơm mới, hai con ăn tạm đi nhé.

Cô pv nói xong đi lại quầy lấy cho chúng tôi mỗi đứa 1 cái bánh chưng loại nhỏ, chắc cô mua ở HN, vì dọc đường có ai bán đâu.

Cpv: đây cô cho, ăn đi 2 con, nhìn 2 đứa giống con cô quá, nhưng con cô k đầu đỏ vàng như thế này. Cô nói mỉm cười rồi lắc đầu.

Tôi: cô có con gái k ạ? Để cháu làm con rể cô. Hihi cô đẹp vậy chắc con gái cô xinh lắm.

Cpv: thôi đi con, con gái cô mới lớp 6 thôi, có lớn cô cũng không gả cho đâu, con ở ngoài bắc, cô người Nam, con gái lấy chồng xa khổ lắm.

Chú: cháu thấy trong Nam người ta lấy chồng tây, hàn cuốc, đài loan đầy đó có sao đâu cô?

Cpv: mỗi nơi 1 khác con ạ, đâu phải miền Nam chỗ nào cũng như nhau. Cô đi làm trên tàu xa nhà suốt nên hiểu cảm giác xa gđ rồi, cô k muốn con cô như cô

Tôi: cô làm đây chắc lương cao lắm nhỉ? Đi bắc vào nam dc ăn, biết đủ thứ mọi miền còn gì?

Cpv: không cao lắm con ạ, việc nhàn nhưng phải xa gđ nhiều. thế hai con quê đâu? Đi vô đây làm gì?

Chú: bọn cháu quê H… cô ạ, nhà nghèo quá bọn cháu vào kiếm việc ấy mà.

Ông chú tôi trêu cô.

CPV: trời đất, bé vầy mà đi làm ai thuê, mặt còn non sữa kìa, tội hai con quá

Tôi lắc đầu ngán ngẩm với ông chú này, người nam họ thật thà cả tin, cô pv tốt cho đồ ăn lại còn nói dối vậy, bảo sao ở quê ông ấy k đc ai tin tưởng bao giờ, người thì xấu xấu bẩn bẩn, chém gió với lừa lọc là trùm.

Nói dăm ba chuyện với vẩn, tôi và chú chào cô pv đi về phòng.

Những người chung phòng dường như ngủ hết vì mệt, chỉ còn anh chàng kia còn thức đang cầm con đt đen trắng chơi rắn săn mồi, chúng tôi nhẹ nhàng bước vào, nằm lên giường nghĩ ngợi lung tung rồi ngủ lúc nào k hay..

 

TU TU TU……U…..U xịch xịch

 

-mọi người dậy thôi nào, sắp vào đến ga Sg rồi- Tiếng anh trưởng tàu mở cửa nói vào.

Tôi : đến đâu rồi anh?

-Vừa qua ga Biên Hòa rồi, mấy đứa chuẩn bị đồ kĩ nhé, để sót mất k lấy lại đc đâu.

-Chú trưởng tàu ơi, vậy mấy vé chú đưa chúng tôi đi qua soát vé có sao không? –Một ông hỏi.

-Bác yên tâm, vé này qua thoải mái, bọn kia chỉ xem qua chứ không soi kĩ đâu.

-Có chuyện gì thì chú chịu trách nhiệm đấy nhé, chúng tôi sợ bị giữ lại lắm. –Bà lão lên tiếng.

-Úi giời, bác sợ gì, tí cháu đưa ra tận cổng, cháu nhận mấy người đây thì cháu chịu, làm ăn uy tín lần sau mới có người đi đc chứ lừa 1 lần là mất hết.

Tôi: không sao đâu bác, cùng lắm là họ bắt quay lại HN thôi hehe

-Thôi em, không đùa kiểu đấy, người già họ hay vậy. thôi mọi người chuẩn bị đi nhé, 1h nữa đến rồi cứ thế đi ra cổng mà bắt xe về, cháu đảm bảo.

Anh trưởng tàu nói rồi quay đi, chúng tôi thì chả sợ lắm, bị phát hiện thì chạy, bị tóm thì khai anh chủ tàu ra, chưa đủ 18t chả sợ đi tù, cao lắm người nhà đến chuộc thôi, thanh niên oai nhất làng quê mà, sao phải xoắn.

 

Rồi mỗi người đều lo chuẩn bị đồ của mình, tôi với chú mỗi thằng cái ba lô rách khoác sẵn lên vai đi ra hành lang ngồi ngắm cảnh đêm qua cửa kính, tàu vừa đi qua con sông lớn tôi nghĩ đó là sông ĐN, qua bên kia cầu thôi sẽ là đất BD mới  đến Sg, cảnh vật cũng chả có gì ngoài những lùm cây, ánh đèn trước cửa những nhà dân ven đường, đêm về khuya cũng chả có bóng người, xa xa có mấy cái ống xả khói đen của khu nhà máy xí nghiệp mà trên tàu tôi vẫn ngửi thấy mùi khét lẹt.

 

Tàu đi chầm chậm và dừng ở ga DĨ AN, một số người xuống với ba lô bao tải nặng chịch, chừng 5 phút đoàn tàu lại chạy, len qua khu dân cư đông đúc ven đô, qua vài chỗ đèn xanh đỏ báo hiệu tàu đi qua, đường ven Sg cũng rộng, đêm khuya chả có mấy bóng người, chỉ thấy những xe ba gác, xe lam chở rau củ quả không biết sẽ tuồn về chợ nào, cảnh sinh hoạt này thật khó thấy ở quê tôi, lại qua 1 con cầu sắt nữa, không biết là cầu gì nhưng bắc qua con sông lớn thì chắc là sông SG rồi, không lâu nữa sẽ đến ga cuối, tiếng loa thông báo của nhân viên cho hành khách cất lên, những người đi tàu bắt đầu nhao nhao lên thu hành lý để xuống tàu.

 

-CHú: ga cuối rồi, 2 ngày ngồi tàu cũng nhanh mày nhỉ?

Tôi : ừ, ông chuẩn bị đi mình xông xuống ngay k tí đông không qua đc chỗ soát vé.

Chú: ok, tao chuẩn bị rồi, đi ra chỗ cửa đi.

 

ĐOÀN TÀU SE1 ĐÃ ĐẾN GA SG……….HẸN GẶP LẠI QUÝ KHÁCH.

 

Nhanh nào, không ket lại đến sáng. –tôi thúc giục chú. Thế là hai chú cháu chạy 1 mạch ra cổng, lấy vé mà a chủ tàu cho đưa ra, bọn soát vé nhìn qua rồi xé, vậy là a chủ tàu nói đúng, họ chả quan tâm đâu, có lẽ móc nối nhau hết rồi.

Ra khỏi nhà ga, chúng tôi ngồi bệt bên bờ gạch khu trồng hoa khuôn viên, nhìn dòng người vội vã đi ra khỏi nhà ga, người thì hớn hở vì người thân ra đón, người thì sốt ruột ngồi đợi, thi thoảng nhìn đồng hồ đeo tay rồi thở dài, vẻ mệt mỏi.

 

-Không biết mấy lão kia đi đón mình chưa nhỉ? Chú tôi hỏi.

Tôi: chắc đang đi rồi, hôm trước ở nhà gọi bảo cứ đến ga ngồi trước cửa đợi mà, chắc đang đi.

Chú: giá như có cái điện thoại đi động thì hay mày nhỉ? Có gì alo, buồn thì chơi game nghe nhạc..gái nhìn thấy cũng oai.

Tôi: ông cứ mơ làm éo gì? Nhà thì nghèo, trộm đc tí sắt vụn, lông ngan lông vịt nào thì ông bán đi bắn haplife tiền máy hết.

Chú: mày điên à? Mấy cái đó chì có mày chơi, tao chuyển sang bẫy mèo lâu rồi.

Tôi : vãi, thảo nào mèo hàng xóm mất gần hết, à đừng bảo con mèo mướp nhà mình cũng do ông bắt nhé.

Chú : à ừ tao đấy, cũng cả th Q nữa, bọn tao nợ quá mà bẫy hàng xóm không được nên làm liều.

Tôi: đm mấy ông, con mèo nhà nuôi 3 năm nay mà cũng làm vậy đc.

 

-Mấy em cho anh xin ít tiền……-Một thanh niên gầy gò cao, nhìn khoảng 30t đứng trước chỗ bọn tôi ngồi xin đểu.

Hai chú cháu tôi nhìn nhau, ở quê đúng là chưa ai làm vậy đc với bọn tôi. Hôm nay mới vào Sg đã bị xin đểu, tưởng trò này chỉ ngoài bắc mới có chứ? Không ngờ phổ biến vào tận đây rồi.

Tôi : bọn em mới ở quê vào không có tiền đâu anh. Hê

Chú : bọn em nghèo anh ạ, anh bỏ qua đi

TN: anh đói thuốc quá rồi, bọn mầy định không cho thật à? Mặt nhăn mắt trợn lên, chắc định giở trò dọa rồi.

Tôi với chú tôi thừa sức cân hắn, chỉ sợ hắn có hàng với bị sida dính vào thì khổ, lại còn đồng bọn nữa thì chết chắc.

 

B rừm b Rừm. tiếng hai con dream đi đến. 2 thanh niên 1 quen thuộc 1 lạ hoắc đi đến.

-Sao thế hai thằng mày? Lão chú lớn tên KĐ hỏi.

Chú: có anh này đòi xin tiền em anh KĐ ạ

KĐ: đm mày thích bắt nạt  người nhà tao không. Nói xong rồi sút luôn vào thanh niên kia. Hắn ngã lăn ra, đang bò dậy định xông đến thì…

-BỐP….BỐP…ăn 2 phát mũ bảo hiểm của người đi cùng ông KĐ. Người xung quanh thấy đánh nhau bắt đầu xúm lại xem, lão KĐ hét.

-Lên xe nhanh không đồng bọn nó đến chém cả lũ bây giờ.

Hai chú cháu mỗi người 1 xe ngồi lên rồi phóng bạt mạng ra khỏi khu nhà ga, SG đêm vắng không người đi lại, cảnh vật cũng đẹp nhưng cuộc sống có đẹp không còn ở phía trước đang đợi.

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook