Nơi Đây Có Quỷ

Hạ Y Phong (hạ)

Mở ngăn tủ lấy cái chìa khóa ra, vô tình cô nhìn thấy chuỗi ngọc. Dương Ái Phiên vô thức nhớ lại câu nói lúc trưa của Hạ Y Phong, trong lòng cảm thấy không yên, liền thuận tay đeo luôn chuỗi ngọc vào tay. Khóa lại của phòng làm việc của mình, bước đi trong ánh đèn huỳnh quang sáng ngời, nếu nói cô là một người không sợ ma cỏ thì đúng thiệt là sai lầm lớn, cô luôn giấu nỗi sợ trong lòng, nét mặt vẫn thản nhiên như thường ngày. Tiếng bước chân âm vang trong không gian trống vắng, phòng làm việc của cô nằm ở lầu 8, vì vậy việc lên xuống cầu thang mỗi ngày cũng không có gì khác lạ, nhất là lúc tan ca, một mình trong thang máy. Bấm vào số một, cánh của thang máy bắt đầu kép lại. Trong khoảnh khắc đó, cô vô tình nhìn thấy một bóng người, trong lòng vô cùng sợ hãi không biết hắn là ai, Dương Ái Phiên liền phân vân không biết phải làm sao "hiện tại nếu báo cho bảo vệ thì cũng phải đợi bảo vệ lên tới, lúc đó không biết hắn đã cao chạy xa bay từ lúc nào rồi, còn nếu lúc này cô quay lại, tới lúc đó không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình". Suy đi nghĩ lại vẫn không ổn chút nào, Dương Ái Phiên vẫn còn rối bời trong đó, thì cánh cửa thang máy vô thức mở ra, theo hoán tính cô liền bước ra. Nhưng ngay lập tức cổ giựt mình, phía trước mặt có một cái kiếng bảng bự, soi chiếu hình ảnh của cô. "Chuyện gì đây" Dương Ái Phiên mơ hồ thục lui về phía sau, bất chợt âm thanh" xèng xẹt" vang lên cùng với đó là thứ mùi hôi kinh khủng xông thẳng vào mũi cô. Dương Ái Phiên quay qua nhìn, cô liền mắt chữ o miệng chữ a, trước mặt cổ là một cô gái bặn đồng phục nhân viên, mái tóc dài che mất khuôn mặt, toàn thân bao phủ bởi một loại dịch máu sệt và cực kỳ hôi thúi, ả đang lê lết trên sàn nhà mà tiến tới. Dương Ái Phiên định hét lớn, nhưng mà cổ họng hình như bị cái gì đó thắt chặt lại, một chữ cũng không thốt ra được. Thục lùi về phía thang máy, nhưng mà lúc này cánh cửa thang máy đã đóng sầm lại từ lúc nào rồi. "Làm sao đây" trong đầu cổ chỉ nghĩ ra nhiêu đó, mồ hôi bắt đầu chảy ra, hòa cùng mùi hôi thúi kinh khủng khiến cho bầu không khí xung quanh đặc quánh lại một cách kỳ lạ. "Chuỗi ngọc" trong lúc sanh tử cận kề, Dương Ái Phiên nghĩ ngay tới chuỗi ngọc mà Hạ Y Phong dặn phải mang theo bên mình. Ả bất chợt ngưng lại hành động khi nhìn thấy chuỗi ngọc trên tay Dương Ái Phiên, nhưng mà không giống những bộ phim kinh dị, khi ả nhìn thấy sẽ chạy mất hoặc là bị thiêu cháy ngay lập tức, mà ả chỉ không di chuyển, mùi hôi thúi kinh khủng vẫn nồng nặc xông tới tấp. Dương Ái Phiên mặt trắng không còn sợi máu nào, tay chân bắt đầu run sẫy, coi bộ nỗi sợ đè nén trước đó trong phút chốc đã bộc phát. Hô hấp bắt đầu khó khăn, khi mà không khí bất chợt loãng ra một cách khó hiểu. Thang máy hiện tại chính là cứu tin duy nhất của cô, nhưng mà nó đã đóng lại. Nếu hiện tại cô mà chạy đi thì nhất định nguy hiểm không sao kể hết, hiện tại cô phải đứng bắt động như vầy tới sáng, lúc đó ánh sáng mặt trời sẽ quét đi thức dơ dáy kia. Cánh cửa thang máy bất ngờ mở ra, còn chưa kịp vui mừng, thì một bàn tay lạnh lẽo bịt chặt miệng cô lại, ngay lập tức kéo cô vào trong.

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook