Nơi ta hẹn hò

Tác giả: INT.

Thể loại: Truyện ngắn.

Nguồn: Sáng tác

Ngày đăng: 25-12-2016.

64    0    1

  
Câu cuối trong bài hát cất lên khiến tôi bất giác tỉnh giấc. Vậy là thật chứ không phải mơ rồi. Nhiều việc phải suy nghĩ làm tôi mệt mỏi và dễ gặp ác mộng. Nhìn lên bức tranh treo trên tường ngay trước mặt. Tôi lại nhớ đến chủ nhân của nó. Và nó được treo ở đây bao nhiêu năm rồi tôi cũng không còn nhớ chính xác nữa vì cũng đã quá lâu rồi... Và hôm nay, một ngày chủ nhật buồn như mọi khi. Tôi quyết định đi thăm em và không có lý do nào để ngăn cản ý định đó của tôi cả vì tôi cũng đang nhớ em.......... Tôi lấp ló ở gốc cây gần cổng nhà em. Tôi không dám lại gần vì nhà em có 3 con cún khổng lồ. Mỗi lần thấy tôi là chúng nó muốn đạp cổng ào ra...thật là ác chiến. Không bù cho cô chủ tiểu thư của chúng - dễ thương hiền hậu biết bao. Đang mải mêm phân tích, so sánh xem màu lông con nào đẹp hơn, con nào hổ báo nhất hay con nào mạnh nhất..v.v để còn biết lúc nó đạp được cửa ra còn biết đường mà chạy. Em mở cổng bước ra. - Sao hôm nay em không trang điểm? - tôi hỏi. - Vì hôm nay sẽ là một ngày đặc biệt và em sẽ là cô gái giản dị nhất khi bên anh. - Èo ! Có khi vậy lại xinh hơn. Anh cũng không mất thời gian đợi em hehe. Em đấm thùm thụp vào lưng tôi và hối vội vàng. - Đi nhanh anh ơi. Ra khỏi đường rồi em nói tiếp đứng đây ba em ra thấy là xong luôn giờ. - Hôm nay mình sẽ đi đâu hả em? - tôi lại hỏi. - Anh có thương em không? Trả lời em trước đã. - Có chứ. Không thương em thì thương ai? - tôi trả lời câu này cả ngàn lần rồi. Hix. - Yeah ! Anh đã trúng kế. Vì anh thương em nên hôm nay tất cả lịch trình sẽ do em sắp xếp và lên kế hoạch. Anh chỉ việc hợp tác trong vui vẻ thôi. Hehe. - Èo ! Em chỉ giỏi gài kèo. Trình bày anh nghe nào. - Hôm nay là một ngày đặc biệt. Vì thế mỗi nơi mình đến anh chỉ được ăn một ít, uống một ít, nói chuyện một ít và chơi ở đó một ít thôi. Vì em muốn có thời gian để đi hết cái thành phố này anh hiểu không ? Đồ ngốc. - Tuân lệnh tiểu thư.... Và thế là chúng tôi bắt đầu lang thang. Trong lúc em còn đang suy nghĩ cho điểm đến đầu tiên thì tôi vẫn có tật như ngày nào. Cầm tay và bẻ mấy đầu ngón tay em. Tôi cũng không hiể vì sao cái tiếng "tách" "tách" khi bẻ ngón tay pha lẫn tiếng suýt xoa vì đau của em lại làm tôi khoái chí đến vậy. Và kết thúc tôi luôn là người bị ăn đấm vào lưng. Hix. - Yeah ! Anh ơi. Địa điểm gần nhất sẽ là cơm chay Nguyễn Thị Thập anh nhé. Anh nhớ những ngày đầu tiên không ? - Em hỏi với giọng hân hoan. - Hehe. Anh nhớ chứ. Vậy cơm chay nha. - Tôi hợp tác vui vẻ. Đó là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau và ăn cơm với nhau ở chính nơi đây. Ngày ấy, mỗi lần em muốn cố gắng làm được việc gì em đều ăn chay. Việc nhỏ thì ăn chay 1 tuần. Việc lớn thì 2, 3 tuần. Việc nào quan trọng thì 1, 2 tháng... và thế là tôi biết thêm rất nhiều quán cơm chay ngon trong cái thành phố này. Một tiểu thư như em khiến tôi cảm phục..và tôi đã yêu em vì những điều đơn giản đó.... - Cơm chay hôm nay ngon và lạ lắm anh ơi. - em cười. - Sao lại thế? Thì vẫn ngon mà. - tôi ngạc nhiên. - Anh ngốc quá ! Vì cơm chay hôm nay không áp lực, không mục tiêu...nên ăn ngon hơn bất kì lần cơm chay nào mà anh em mình từng ăn..... Thế rồi hai đứa lại tiếp tục lang thang vào trong thành phố. Chúng tôi đi khắp cá ngả đường, đến những nơi mà hai đứa vẫn thường ghé đến. Nơi nào cũng đầy ắp những kỉ niệm buồn vui. Chỉ khác xưa là hôm nay không dành thời gian nhiều cho bất kì nơi nào cả... - Sao anh vẫn ngốc vậy? Lần nào ăn bánh tráng nướng anh cũng xơi luôn cả giấy báo vậy? - Hehe ! Vì ở đây bán ngon mà. Lúc ăn anh đâu có cảm nhận được giấy đâu. - tôi thanh minh. Và cứ thế, ngang qua bánh trang nướng ở HUITECH, ghé cuối đường D2 thăm cô bán cơm phần ngay Ung Văn Khiêm. Cơm phần ở đây lúc nào cũng ngon như cơm mẹ nấu. - Sao em khoái ăn trứng chiên thế? - Ngon mà ! Với lại nó dễ chia cho anh hơn mấy món khác. Đồ ngốc ạ. Rồi lang thang qua Thanh Đa, đi Thủ Đức rồi lại vòng về Gò Vấp. Gò Vấp luôn làm em tôi thích thú. Hẻm cơm gà xối mỡ ngon ơi là ngon ngay gần trường Công nghiệp này, cà phê Country House này, Bún bò trên Quang Trung này, Sinh tố đường cụt Nguyễn Văn Lượng này, Bánh Plan Công viên Gia Định này...v.v huhu. Rời Gò Vấp. Hai đứa lại lang thang xuống Công viên Hoàng Văn Thụ, ghé chợ Hoàng Hoa Thám...v.v Cứ thế chúng tôi lang thang và lang thang.... - Anh có mệt không? Em hỏi dịu dàng. - Cũng hơi mệt. Nhưng không sao. Giờ đi đâu tiếp hả tiểu thư? - Chạy về CMT8 đi anh. Điểm cuối nhé anh. Vậy là tôi và em dừng chân tại một quán cà phê gần Công viên Lê Thị Riêng. - Anh nhớ chứ? - em hỏi. - Tất nhiên là anh nhớ rồi. Ngốc à. - tôi nhéo má em. - Cho em 2 Ca Cao Nóng nhé chị ! Em gọi. - Sao hôm nay em lại uống Ca Ca Nóng? Tôi hỏi ngạc nhiên. - Vì em muốn biết tại sao anh lại thích uống Ca Cao Nóng và nó ngon như thế nào. Thế là tôi kể em nghe. Em thắc mắc vì em chưa thấy ai thích uống Ca Cao Nóng cả - trừ tôi. Ngày còn nhỏ, tôi rất thích uống Milo. Và khi lớn lên và cho đến tận bây giờ tôi vẫn thích. Nhưng lớn rồi ai lại đi uống Milo. Thế là tôi uống Ca Cao Nóng vì nó cũng có cái vị y chang như Milo vậy. Chỉ đơn giản thế thôi... Em cười... Và cứ thế chúng tôi nói với nhau bao nhiêu là chuyện. Như lần đầu hẹn hò vậy. Như hai người xa nhau mới gặp lại cũng đúng..... Em bỗng nghiêm lại, nét mặt lộ vẻ buồn. Giọng em nghẹn lại. - Anh à ! Anh có nghĩ là sẽ yêu em đến suốt cuộc đời được không? Tôi còn đang ngạc nhiên vì câu hỏi và thái độ thay đổi đột ngột của em. Không đợi tôi trả lời. Em nói tiếp. - Sau này anh yêu ai khác. Hãy dẫn người con gái ấy đến đây anh nhé. Mắt em rưng rưng. Tôi vẫn chưa kịp nói gì. - Nơi đây là nơi mà anh đã nói lời yêu với em một cách ngây ngô nhất. Cũng nơi đây, lần đầu tiên em hôn lên má anh. Nơi đây anh là anh chân thành nhất....và hãy kể cho người con gái ấy nghe về em nhé... Tôi vẫn lặng im nghe em nói. Tôi chưa muốn làm mất cảm xúc của em lúc này... - Để người con gái ấy biết khi yêu ai anh luôn chân thành và yêu thương hết lòng như đã từng yêu em vậy và lúc đó ở một nơi xa nào đó em chắc chắn sẽ nhận được một lời cảm ơn rằng em đã nhường anh - người con trai chân thành cho họ..... Tôi ôm em vào lòng. Ca Cao Nóng ngon phải không em ? - Dạ ! Ngon lắm. Trước giờ anh toàn uống một mình. Rồi em lại đấm thùm thụp vào ngực tôi.... Suốt đoạn đường về nhà em ôm siết chặt lấy tôi. Tôi cảm nhận được lưng mình đã ướt từ lúc đó. Tôi nắm tay em thật chặt mà không còn hứng thú với trò bẻ ngón tay nữa.... - Anh có thương em không ? Em vẫn cứ hỏi ngây ngô như vậy... Vừa về đến cổng, 3 con cún khổng lồ nhà em đã lao ra làm tôi giật mình. Nhưng tôi không ngán. Cô chủ nó đang ở đây cơ mà. Em hôn vội lên má tôi. Tôi kéo em lại hôn lên trán em...tôi vẫn làm thế... - Anh về cẩn thận nhé ! Nhanh đi không nghe chó sủa ba em lại ra là xong tập 2 đấy. Về đến nhà nhớ nhắn tin em nha... câu nói như được lập trình sẵn. Tôi nhìn em cười : Tuân lệnh tiểu thư.... Lao thẳng xe đi thế nào trượt lề té sấp mặt..... Chợt tỉnh giấc, người vẫn còn ê ẩm, tay cầm hoa... Vậy là nãy giờ tôi ngủ gục bên mộ em vì mệt sao? Đặt hoa xuống. Lại gần hôn lên trán em như mọi lần...nhưng em không hôn lên má tôi như mọi lần... em chỉ cười... - Anh vẫn thương em như ngày nào. Ngốc ạ ! Vậy là hết ngày chủ nhật. Thay vì ngủ ở nhà. Tôi lại ngủ bên em.... Về đến cổng lại nghe đâu đó vang lên câu cuối bài hát... " Người ơi có còn nhớ, nhớ đến Nơi ta hẹn hò...". TP.HCM 12/2016 - INT.
  

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook

Danh sách truyện đã đăng gần đây của intlopa

Tiêu đề

Nơi ta hẹn hò

Đăng bởi intlopa,

64 · 0 · 1