Bạn đã bình chọn cho tác giả này

Em Sẽ Mỉm Cười ....

Tác giả: Dandelion .. .

Thể loại: Truyện ngắn, F17voz.

Nguồn: Truyện ngắn

Ngày đăng: 01-04-2016.

6923    1    29

  

                                                                Em sẽ mỉm cười 
                                                                             (Phía sau cơn mưa)

                                                                                                     Tác giả: Dandelion....

 

                                                                                                      Ngày viết : 1-4-2016


              Mùa hè năm ấy !

              Mùa hè, Một mùa mang theo cái nóng oi bức và khó chịu. Cái nóng hòa theo làn gió mang theo không khí ngột ngạt của thành phố !

             Nhưng mùa hè cũng là mùa cuối cùng của một con người !

             Trong công viên, một đứa con trai đang đi dạo để ngắm nhìn thành phố ,hít thở không khí mát mẻ khi những cơn gió của công viên thổi lại sau những giờ oi bức,ồn ào. Một không khí thật dễ chịu !
-    A . Một tiếng gọi.Nó quay lại …
-    Chào cậu .Thì ra đó là Hà cô bạn thân của Nó
-    Sao hôm qua ông off sớm vậy ? 
-    À ừ ờ tôi không được khỏe

-    Dạo này tôi thấy ông hơi xanh xao đó
-    Ừ tôi không sao đâu …
Nó và Hà là đôi bạn thân . Nó mới biết Hà chưa được lâu. Nhưng một thứ gì đó đã tạo nên một tình bạn tri kỉ ….
          Giữa Nó và Hà có nhiều khác nhau. Nhưng nói chuyện thật hợp ….
( Hà : Một cô gái xinh đẹp, đáng yêu nhưng chập chạp, lề mề, nếu nhìn xa, cô thật là dễ thương,cô có nụ cười má lúm thật nhẹ nhàng …
Nó: Cao, gầy, con người nó có một đôi mắt u buồn, một đôi mắt ẩn giấu rất nhiều tâm sự, đôi mắt tạo cho người ta một cảm giác khó gần .Vì thế nó có rất ít người bạn xung quanh chơi cùng Nó. Nó chỉ có 2 người bạn thân. Một người đã bỏ nó đi nơi khác ,và một người đang nói chuyện với Nó bây giờ)
        Hai người đi cùng nhau trong công viên. Sau những ngày ồn áo, náo nhiệt. Nó thường đi dạo qua công viên. Công viên đang trong quá trình hoàn thành. Nhưng nó là nơi thoáng đãng, mát mẻ và là một nơi phù hợp để một con người như nó đi nhìn thế giới xung quanh nó ttrong đôi mắt u buồn đó.
    -    Công viên hôm nay thật yên bình !  Nó nói
    -    Ừ  mát mẻ và dễ chịu thật !!! Hà nói( Một nụ cười nhẹ trên môi )
Khi nói chuyện với Hà .Một cảm giác gì đó thật nhẹ nhõm, yên bình .Hà như một chiếc gương phẳng lặng. Chỉ có khi bên Hà. Nó mới nói được những điều mà Nó ẩn giấu trong mình .Nó mới thấy được con người thật của Nó ! Bức gương đó chiếu tất cả con người ,những nỗi suy tư hay suy nghĩ của nó phản vào chiếc giương đó.
Cách đây 4 năm. Một nỗi đau đã giáng xuống cuộc sống của nó. Ngày đó, người mẹ duy nhất yêu thương của nó đã qua đời vì căn bệnh ung thư .Một căn bệnh quái ác đã đến. Ngày phát hiện ra. Chỉ trong một thời gian ngắn. Thần chết đã lấy mẹ nó ra khỏi bàn tay yếu đuối, mỏng manh của Nó. Và rồi. Từ khi sinh ra. Nó chịu nỗi đau ray dứt đó đầu tiên.
Và nó sống âm thầm lặng lẽ, nó bỏ tất cả,từ bạn bè, những cuộc vui chơi, mọi thứ xung quanh. Nó trờ thành một người lạnh lùng, xa lánh tất cả. Nó chìm đắm trong quá khứ và nỗi đau .Nó cô đơn .Nó ẩn mình. Đôi khi, nó muốn mở lòng ra, muốn hòa mình với cuộc sống bên ngoài, nhưng nó sợ cảm giác bị đau, nó sợ bị chê bai …. Nó sợ mọi thứ xung quanh nó. Cuộc đời nó cứ thế như một vòng luẩn quẩn chỉ có đi học xong về nhà . Ban đêm, nó chìm đắm trong quá khứ, chìm đắm trong bóng tối. Vì chỉ có bóng tối, nó mới cảm thấy yên bình,một cảm giác bình dị, khoảng lặng của âm thanh đêm. Đêm làm cho nó cảm thấy an toàn nhất. Vì thế mỗi đêm về, nó không sợ sệt, nó dám đối đầu. Cơn mưa rào thổi qua màn đêm mang cảm giác lạnh lẽo,cô độc tận cùng của sư cô đơn, lo sợ.
Nhưng 2 năm nay, nó đã thay đổi. Nó hòa mình với mọi người, nó mở lòng ra và sống tốt hơn. Và nó gặp một cô bạn ….
Ngày nó mở lòng, nó phát hiện ra căn bệnh của mình. Và một nỗi đau đã đến với nó lần thứ 2. Nó không nói với ai. Không nói với cả cô bạn thân của nó. Vì nó biết, nó không muốn làm cho ai phải lo lắng và đau khổ vì Nó.
Nó và Hà ngày càng thân nhau hơn. Những buổi đi chơi. Những buổi xem fim, hay những đêm tối ngồi chat với nhau. Chỉ là những tin nhắn đơn giản, hay cộc lốc, nhưng cũng là tất cả đối với nó. Một niềm vui nho nhỏ mới mà nó cảm nhận được sau những đau khổ.
Đôi lúc nó cười rất nhiều, những buổi đi chơi, những khoảng khắc,những kỉ niệm dều khác sâu và in đậm trong tâm trí nó. Nhưng ẩn đằng sau nụ cười đó là một nỗi buồn và sự nuối tiếc, lo lắng.
Nó muốn Nó và Hà sẽ là bạn thân mãi mãi không xa rời !

Nhưng rồi những tháng ngày vui vẻ ấy đã không còn nữa mà trả lại đó là những ngày buồn và chán nản trong đôi mắt Nó.
    Một ngày đi học chiều Hè. Nó nhìn đồng hồ 4h30. Sau tiếng trống đánh. Nó lấy cắp ra về.Sau khi đi đến gần cổng trường.Nó quay lại.Hình như nó quên điện thoại trên lớp.
-  Dạo này đầu óc mình sao thế nhỉ ??? (Nó nghĩ thầm )
Chạy vội lên lớp. Nó đứng ngoài cửa .Nó nghe thấy tiếng, một âm thanh quen thuộc.(A thì ra là Hà và một người bạn nữ nữa đang nói chuyện ). Nhưng tại sao lại phải lén lút vậy ??? Sao trong lớp có 2 người ???
Trong đầu nó hiện lên rất nhiều câu hỏi ????
Nó ngước mắt vào ??? Một âm thanh vang lên :
-    Tao nghe nhiều về A lắm đó . Nó là một đứa lăng nhăng lắm đó ….nó không tốt như mày nghĩ đâu ….Hãy nghỉ chơi với nó đi …)
Nó lặng người. Nó có bao giờ đối xử tệ với ai đâu mà tại sao có người nói xấu nó ??? Cảm giác đi qua người nó.Cảm giác lo sợ lại ùa về.Nó chạy vội về nhà.

Sau hôm đó.Nó và Hà vẫn nói chuyện bình thường.Nhưng nó cảm nhận được cảm giác lạnh nhạt .Nó đang rất khó hiểu….

      Một hôm , Nó hỏi:
-    Mấy hôm nay bà sao thế ??? Thấy bà khác khác sao á ??
-    Không có gì ….  ( Một nụ cười nhẹ )
     Nhưng nó nhìn , nó thừa biết nụ cười đó trên gương mặt Hà, nụ cười ẩn chứa những suy nghĩ, một nụ cười giả tạo che lấy những điều trong tâm hồn Hà.
Về nhà .Nó buồn, Nó sợ .Sợ cái cảm giác lạnh nhạt, giả tạo , cái cảm giác mất đi niềm tin,hy vọng và quan trọng nhất là mất đi người bạn mình tin tưởng nhất. Người bạn nó đặt hết niềm tin vào đang nghi ngờ Nó … Bầu trời xám xịt, Một cơn mưa rào của mùa Hạ đổ xuống.Cảm giác nhanh và bất chợt. Nó sợ Mưa.
Những ngày sau đến lớp, là những ngày buồn với nó. Nó và Hà vẫn nói chuyện với nhau. Nhưng một cảm giác không hề như trước nữa, pha vào đó là một chút lạnh nhạt, mệt mỏi. Nó biết hết chứ , Nhưng nó không hiểu tại sao chỉ vì những câu nói vậy mà Hà nghi ngờ nó,suy nghĩ nhiều về Nó như vậy ???
Các cuộc nói chuyện bắt đầu nhạt nhẽo hơn !!!

     Trong một cuộc nói chuyện , Mọi người nó trêu trọc nhau. Nó cũng vậy, nó nói trêu chọc Hà, những lời nói vô thức nhưng đó là những lời mà Hà quan tâm tới. Những lời trêu chọc là vui đùa với Nó.Những Hà lại nghĩ là thật. Hà bỗng nghĩ về những lời cô bạn nữ kia nói. Những lời lẽ ấy bỗng xoáy sâu vào tâm trí của Hà
Hà nghĩ nó là người như vậy. Hà nhìn nó bằng ánh mắt tức giận. Và Hà quay đi. Bỏ lại đó là sự ngờ ngàng của Nó nhìn cô bạn của mình bỏ đi.
Những hôm đi học, nó cố nói chuyện với Hà.Nhưng đáp lại, chỉ là sự im lặng, Hà bơ nó.Hà không nhìn nó một lần. Sự im lặng đó thật đáng sợ. Nó buồn. Hà cũng vậy.Cả 2 đếu có tâm trạng khó hiểu….
Những mâu thuẫn của Nó với Hà càng đến đỉnh điểm. Không có tiếng nói nào giữa 2 con người đó.
Một ngày mưa, ngày thời tiết trở lạnh.Cơn gió rít mạnh vào tâm hồn nó. Hôm nay thật đặc biệt.Mưa to ,xối xả và thật là nặng nề,
Cuối giờ, giờ ra về, nó thấy Hà đứng đó một mình, Giương mặt mệt mỏi, Hà đang nghịch những giọt mưa lăn tăn trên bàn tay búp măng.Nó lại gần với ý đinh xin lỗi về tất cả những hiểu nhầm đã gây ra cho Hà.


                Nó lại gần…


                Gần hơn…


     Những đứa bạn gần lớp trêu đùa nhau. Đẩy nó vào người Hà. Khiến Hà ngã ra trời mưa. Trời mưa tầm tã.Người Hà bị ướt sũng .Hà nhìn Nó.Ám mắt căm hẫn và thất vọng. Nó chạy lại.Nó định đỡ Hà dậy.Nhưng Hà đẩy nó ra.
-    Mày trành xa tao ra… Tao hận mày…. !!! (Hà nói)
Một cô bạn chạy lại đỡ Hà dậy.Hà bỏ đi.Nó chỉ đứng nhìn.Bóng Hà khuất dần sau làn mưa. Đôi mắt buồn bất chợt có giọt nước mắt, giọt nước mắt lăn dài trong cơn mưa….
    Tại sao cuộc đời nó lại gặp những đau khổ và hiểu nhầm ? Tại sao? Nó đã làm gì nên tội ư ???
Nó cứ thế đi trong cơn mưa. Cơn mưa càng nặng hạt. Nó bị bệnh mà đi như thế này không tố cho sức khỏe Nó.Nhưng nó không quan tâm và cứ thế bước đi. Nó đi mãi.Đi mãi …

              Nó về nhà.

              Sáng hôm đó.Những buổi chiều lang thang một mình.Nó nhìn và ngẫm nghĩ về những chuyện xảy ra.
Tối đó. Nó bị ốm.Nó còn không thể đi ra khỏi giường.Nó nằm đó. Đôi mắt hướng về phía xa xăm.
Nó nghĩ về cuộc đời Nó.
Một cơn gió nhẹ mang theo một chút gì đó gợi vào trong Nó một thời mơ mộng,nó nhẹ cười, Lòng nó đau như cắt. Nó quá tham hay là tất cả đều không đủ với lòng Nó.
Những ngày ngây thơ,hồn nhiên, những kỉ niệm đẹo hiện lên trong đầu Nó. Và bây giờ, tất cả chỉ còn là di vẵng cho một tình bạn đẹp chỉ vì những cái giận hờn vu cớ.
    Nó khóc …
    Một người quá đau đớn khi đối diện với 3 điều.Và nó là người chịu…. Và bây giờ,Nó là người mất hết,Gia đình,tình bạn,Và cuộc đời….
    Nó nhìn ra cửa sổ,Một cơn mưa rào thổi qua.
    Nó cười nhẹ … Nụ cười đó mang nó đến một nơi mới…Một thế giới mới….
1 tuần sau.
    Không có sự xuất hiện của nó.
    Trong lớp có nhiều câu hỏi và rất nhiều lời bàn tán.
Và Hà cũng lấy làm lạ. Chỉ biết là mọi thông tin về nó đều là bí mật.
    Hà nghĩ , thời gian qua cô đã quá vô tâm.Nhiều lúc Hà nhìn Nó.Mặt nó xanh xao hơn trước. Nó buồn. Bạn thân… Nhiều lúc Hà muốn đến bên Nó… Thời gian làm Hà đã tha lỗi cho Nó. Nhưng Hà không muốn là người bắt lời trước.Cô không bỏ được cái tính của mình. Cái tôi của Hà quá cao… và lòng tức giận..  Và bây giờ.Không thấy nó.Hà bắt đầu thấy lo lắng.


           Tùng … Tùng… Tùng…!!!


    Chợt tỉnh sau phút suy nghĩ về quá khứ. Tiếng trống vang lên…..
    Sau thời gian đi học….Hà muốn tìm nó . Hà muốn hỏi nó. Và Hà muốn gặp nó sau một thời gian.
9h. Hà chạy đến nhà Nó. Hà bất ngờ khi thấy Nhà nó đang định dọn đi nơi khác. Hà chạy đến .Mọi người đang dọn dẹp đồ đạc. Và Hà gặp Bố Nó.Ông gặp Hà .Ông không nói gì nhiều những đôi mắt của ông đã hiện lên tất cả. Ba nó đưa cho Hà một chiếc Hộp…. 
    Con hãy về nhà và mở ra nhé !!! Giọt nước mắt trên gò má ông nhẹ rơi….

     Hà cầm hộp về…
Vào phòng nhìn đồng Hồ 10h đêm
Hà mở hộp…. 
    Màu sắc hộp thật đẹp ….
Trong hộp.có một bức ảnh, một cuốn nhật ký,một bông hoa hồng xanh .
Bức tranh vẽ về cô thật đẹp….  Đằng sau có chữ : Hãy luôn mỉn cười nhé. Bf. (Cô mỉm cười)
Một bông hoa hồng xanh: Nó tượng trưng cho một tình bạn bất tử.
Một cuốn nhật ký ….
                      Mở trang đầu tiên
                              Ngày ,,, tháng ...  năm
    Đây là ngày đâu tiên tớ gặp câu….
Trong đó viết tất cả những kỷ niệm,  những sự kiện,những tâm sự, những chia sẻ và tất cả nỗi buồn của Nó.
            …
                              Ngày ,,,  tháng .... năm
    Chắc đây là dòng cuối cùng của tớ. Tạm biết cậu, Hẹn cậu ở một thế giới khác. Forever Friend…
                                                                                                        Tạm biệt…

    Hà rơi nước mắt, lần đầu tiên, nó khóc …. Giọt nước mắt rơi nhiều hơn … 
    Hà ngồi xuống sàn nhà,gập cuốn nhật ký vào lòng. Hà nhìn ra cửa số.
                                               Một cơn mưa rào đổ xuống dữ dội….

    Đừng vì những cái nhỏ bé mà mất đi những cái lớn lao. Có những thứ vĩ đại mà ta nên trân trọng.
                    
                                                                                                 

                                                                                                     END.

 

                                   FaceBook: (https://www.facebook.com/00000KN)

 

 

 

 

 

  

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook

Danh sách truyện đã đăng gần đây của viendanho

Tiêu đề

Cô Gái Mùa Đông !!!

Đăng bởi viendanho,

19201 · 17 · 222

Em Sẽ Mỉm Cười ....

Đăng bởi viendanho,

6923 · 1 · 29