Cấp 3- tình yêu của nó

Chap 4

     - Tũn à, tớ đi rồi cậu đừng quên tớ nhé…

  Giật mình thức giấc sau lời nói ấy, tiện tay vớ cái đồng hồ, bây giờ mới có hơn 2h, muốn nằm ngủ tiếp nhưng cái bụng biểu tình không cho phép mình làm thế, xuống nấu mì ăn cho quên tạm cơn đói, cứ thẫn thờ khi vscn cũng như khi nấu,trong  giấc mơ ấy xuất hiện 1 cô bé với khôn mặt bầu bình, mái tóc hạt dẻ khá dài, trông rất xinh,… giấc mơ xuât hiện với tôi cũng đã lâu lắm rồi, có lẽ từ khi nào tôi cũng chẳng nhớ, chỉ nhớ là nó luôn gây cho tôi 1 nỗi buồn khó tả mỗi khi mơ về. Đang nấu mì bỗng em 1280 thần thánh lại cất lên “bài ca con không quên”, chẳng lạ khi máy vẫn hiện lên cái tên Tr mắm quen thuộc:

     - đang làm gì đó pa- nhỏ luôn là người mở chuyện trước

     - nấu mì ăn chứ làm gì- đáp lại gọn lỏn, dù gì cũng đang mệt nên tôi chẳng nói gì nhiều

     - ủa, trưa ông không ăn hả?- giọng nhỏ hơi gắt, có lẽ vì lo lắng cho tôi J ( hay do mình ảo tưởng nhỉ )

     - ừ, đi học xong mệt quá lăn ra ngủ giờ mới dậy nè- tôi cười cười đáp

     - cho ông 30p rồi qua rước tôi đi “rạp tháng 8” xem phim nha, nay có phim mới, nghe đâu hay zữ luônn- nhỏ nũng nịu, khi nhỏ dùng chiêu này thì thực sự tôi chỉ biết nghe theo chứ giọng nhỏ nũng nịu nghe yêu lắm

     - oke fan, chờ nhau 30p nhé ;)

     - nhanh nhá, hihi, yêu tóa cơ

  Chẳng kịp đợi tôi trả lời, nhỏ dập máy luôn, haizz, tính trẻ con đến thế là cùng. Chợt nhận ra là mình quên sự hiện diện của bát mì, tôi loáy ngoáy ngó qua thì trương phình cả lên rồi -_- hờn nhỏ quá :v chả muốn ăn uống gì, thay bộ quần áo đồng phục = 1 chiếc quần bò rách gối và 1 áo sơ-mi sọc rằn ri, quay vô gương trông mình cũng bảnh ấy chứ. Tự thẩm du tình thần sau đó cũng lượn qua quán cf tý xem qua quán làm ăn thế nào, lần này không lượn trên em ex nữa, đổi gió qua đi Cup50, lượn xuống quán thấy khách khứa khá đông. Bước vào quán vẫn là cái không khí khá sôi động, sau những buổi học thì quán tôi luôn là các địa điểm tập trung của các cô cậu học trò, do bố cục bài trí quán mang phong cách tươi trẻ, khu dưới trông rất teen chủ yếu dành cho những người đến nói chuyện cùng bạn bè, khu trên trông trầm lặng hơn, phong cách cổ kính khiến những người đang có tâm trạng buồn có thể thả hồn ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài luôn. Mấy chị nhân viên thấy tôi đến cũng chỉ gật đầu chào rồi lại tất bật đi làm những công việc của mình, tôi cũng vào buồng thay đồ nhân viên ra phục vụ. Cứ mỗi lần mình chạy đến oder nào mình đến chỗ mấy bàn nữ cũng có tiếng xầm xì “ ê zai đẹp kìa m, t hay đến mà có gặp đâu ta” hay có bé thậm chí mạnh bạo đến mức ra hẳn chỗ tôi xin… sđt ( nói thực được gái để ý cũng sướng lắm ấy mấy thím cơ mà lúc em đang mệt có gái xinh xin số cũng chả buồn ngó đến chứ đừng nói móc điện thoại ra :v ) đến chạy việc khoảng 20p cũng nhớ đến nhỏ Tr còn đang đợi, thay quần áo rồi chào chị quản lý để ra về, lúc này nhân viên quán tích cực làm việc khéo cuối tháng nên thưởng thêm lương cho họ. Vẫn là con đường ấy, vẫn là con đường tràn ngập cảnh sắc đẹp đẽ của những bông hoa bằng lăng tím, cảm thấy mình thực sự yêu cuộc sống, yêu bầu trời, yêu những bông hoa hay thậm chí yêu cả cục shit lề đường… Lượn lẹo chán chê cũng đến nhà nhỏ, phone cho nhỏ ra mà mãi hơn 10p nhỏ mới ra công -_- ( con gái chúa lâu luôn ) hôm nay nhỏ mặc bộ hot lắm, chiếc quần ngắn cũn khoa ra đôi chân trắng không tì vế, nhỏ trang điểm nhẹ làm toát lên vẻ hồn nhiên, dễ thương của 1 cô bé tuổi 15 mới lớn, áo nhỏ mặc cổ khoét khá sâu, làm lộ ra từng mảnh da thịt trắng ngần khiến bao nhiêu thanh niên chết như điếu đổ:

- mình đi luôn chứ- nhỏ nhìn tôi cười     

- bà mặc thế cứ bảo sau thanh niên Vn đi tù nhiều :V- cười lại chỗ nhỏ với khuôn mặt dâm nhất có thể

- ủa, đi tù là sao? – nhỏ nghệch mặt ra

- thì đó đó- vừa nói tôi vừa nhìn chằm chằm vào áo nhỏ :v

- á á… cái đồ dê cụ- vừa nói vừa đuổi tôi nhưng lần này chân tôi nhanh hơn ban sáng, đã kịp chạy trước khi nhỏ kịp véo. Nô đùa chán chê 2 đứa mới bắt đầu lên rạp, nhỏ long bong đi mua vé trước, tôi muốn xin chân mua vé mà chả được nên ra mua bỏng và coca vậy. Mua xong bỗng nhớ về chuyện ban sáng, nhỏ cứ đi một mình là luôn có chuyện không lành, không biết là tôi đã quá lo lắng hay sao nữa mà ôm đống đồ cứ nhắm vào quầy thu vé mà chạy, bỗng thấy nhỏ vẫn nhoi nhoi chưa mua được vé, trong lòng tôi cảm thấy an tâm phần nào. Tôi chạy ra chỗ nhỏ, nhỏ thấy tôi thì lắc đầu cười lè lưỡi, nhìn yêu lắm ( có thể các thím nghĩ e có tc với nhỏ Tr em cũng xin nhận thôi, đôi khi tình bạn còn lãng mạn hơn tình yêu mà ) mãi mới mua được vé, nhỏ tý tởn chạy như đứa trẻ con vậy, điệu bộ của nhỏ khiến tôi phì cười mấy lần. Sau khi tiêu đề phim được chiếu lên thì ôi thôi, lại phim… Hàn -_-, ko biết các thím ra sao chứ cứ mỗi lần đi xem phim mà dính Hàn là em ngủ như chết ý các thím ạ, ngồi xem cùng nhỏ Tr để mắt mở căng hết cỡ cho đỡ ngủ quên mà phim chưa mở đầu xong tôi đã lại ngủ tiếp rồi… thi thoảng tôi có tỉnh dậy qua, thấy nhỏ sùi sụt khọc cũng rướn lên lau nước mắt cho nhỏ rồi ngủ tiếp, nhỏ đỏ mặt giây lát rồi lại tiếp tục công việc của mình… khóc :v

   - Oáp, phim hết rồi à- tôi ngáp dài sau hơn tiếng rưỡi bị hành xác

   - Phim hay vậy mà ông chẳng biết thưởng thức gì, đồ con trai… đồ… vô tâm- nhỏ ấp úng mãi mới phát âm ra, mặt nhỏ đỏ au lên

   - hì hì, sorry nha, thôi bh đi ăn nhé- tôi cười cười bá vai nhỏ

   - có quán trà sữa mới mở ở trường mình ấy, đi đi- nhỏ cười híp mắt, cứ kéo tay tôi về chiếc xe

Vẫn vi vu trên em Cup50 theo con đường chuẩn từ rạp về quán trà sữa, nhỏ Tr cứ hát đi hát lại một bài tiếng anh nào đó, nghe khá hay nhưng do học dốt tiếng anh nên tôi cũng chẳng dịch được, cứ thấy hay là nghe thôi ( bây giờ có chị gu-gồ chan-sờ-lết rồi, dịch ngon )

  Nhỏ vào quán kéo tôi vào một bàn khá vắng phía ngoài vườn, thực sự nhỏ đưa tôi đến chỗ thật đẹp và yên tĩnh, ngay bên cạnh là hồ cá, chỗ tồi ngồi ngay dưới tán cây huỳnh liên. Tôi cảm thấy cuộc sống đôi khi chỉ cần êm đềm thế này là đủ, ngước nhìn bầu trời và nhâm nhi ly đen đá, bầu trời nay thật trong xanh, tôi ước như thời gian ngừng trôi ngay tại đây, trong suốt quãng thời gian ấy, tôi và nhỏ chẳng người nào nói với nhau câu nào, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ của riếng mình. Đến gần tối, tôi lại đưa trả nhỏ Tr về nơi sản xuất, nhỏ cười không quên nhắc: “ đi về đến nơi alo lại cho tôi nhé”. Tôi dần dần rời nhà nhỏ hướng thẳng đến con đường về nhà, còn 1 con đường nữa là về đến nhà bỗng tôi thấy có bóng người nào đó đang bị một nhóm người rượt, tôi tính đi tiếp nhưng tâm trí không cho phép, dấu xe vào bụi cậy gần đó, mở cốp và lấy em tay gấu yêu dấu nhét vào 2 bên túi quần, tôi chạy theo quan sát tình hình….

 

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook