Cấp 3- tình yêu của nó

chap 22

  sáng nay đi nói chuyện với ông kia thì ông ý cũng hứa là sẽ không để lộ info của em ra, còn về phần gấu thì em đã hứa sẽ không miêu tả quá kĩ về cs của 2 đứa nên gấu cũng gật đầu miễn cưỡng.

.

.

.

     - đi nhậu không m- tiếng ông A như kéo tôi ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn, đâu đó trong đầu tôi còn đang tự nhập vai mình vào ông A trong đêm hôm qua

     - ơ, nhậu ạ, thôi để sau đi anh, em về ăn cùng mẹ với nhỏ L thôi- tôi từ chối, mà nghĩ lại thì mấy ông này cũng trâu thật, riêng ông A có vài chém ở sau lưng mà suốt ngày nhậu nhẹt, nghĩ cũng chẳng có gì là sai khi mà ổng ăn đến hai mươi mấy cái tết rồi còn chưa có gấu

     - thôi t tha cho m vậy, m nhìn thê thảm vcđ- ổng nhìn đểu, ông tưởng ông nhìn đểu là thách thức tôi bị dụ à :v

  Cáo lui ổng, tôi tự thưởng cho mình vài phút hiếm hoi để thưởng thức cái cảnh mùa hè của thành phố. Hôm nay nắng đã không còn to như hồi đầu hè, thay vào đó là 1 màu nắng nhẹ dù cho giờ đã là giữa trưa. 2 bên đường tràn ngập màu hoa tím của cây bằng lăng trong thời kì nở rộ, đôi khi con người ta cần phải hòa mình vào thiên nhiên để quên đi những áp lực, như thế người ta mới thực sự là sống. Tiếng ve đã không còn gắt lên nữa, thay vào đó là tiếng chim của những con chim đang lảnh lót trong những bụi hoa, và tôi đi chậm lại như để cảm nhận được cái hương vị từ thiên nhiên. Bỗng đỉnh đầu tôi phát ra cái tiếng *bộp*… à thì các bạn có thể đoán ra chuyện gì xảy ra tiếp theo chứ, đúng rồi đấy, là con chim trên cành nó rặn xuống nơi tôi đứng 1 cái cục nhỏ nhỏ trắng trắng nhưng không hề dễ thương. Cái đm nó, vừa mới khen thiên nhiên xong mà ông trời nỡ lòng nào, haiz, không có cái mũ chắc về nhà tôi hết dám ăn cơm luôn, cố phiêu du một lúc nữa bỗng điện thoại đổ chuông, là nhỏ L

     - ê, về nhanh ăn cơm còn vào trông ông V cho mẹ ông nữa chứ- nhỏ gắt

     - à ừ, đợi xíu, giờ tôi về nè

     - nhanh lên á, nãy về một mình mà không gọi người ta rôi- nhỏ nói như trách móc

     - hì, chiều dẫn đi chơi bù nghen

  Tính cất điện thoại nhưng chợt nhớ ra nhỏ Tr, để ý thì thấy dạo này tôi không nói chuyện với nhỏ nhiều lắm, hay là do nhỏ cố tình tránh mặt tôi đây, haiz, đau đầu ghê, nghĩ là làm, tôi rút điện thoại phone ngay cho nhỏ, nhưng đến cuộc gọi thứ 3 nhỏ mới bắt đầu nghe máy

     - ê bông, chiều đi ăn kem hông ( bông là tên mà tôi đặt cho nhỏ Tr từ hồi còn bé nhưng đã lâu lắm rồi tôi chưa gọi lại )  

     - gì, đang ăn cơm, nói nhanh đi- nhỏ hơi gắt lên

     - làm gì mà nóng thế, mất hết xinh bây giờ- tôi cười

     - xinh hay xấu liên quan gì đến mấy người

  Hơi chột dạ, trước đến giờ có khi nào nhỏ xưng hô với mình như vậy đâu

     - có chớ, thì chiều chàng qua rước nàng đi ăn nè

     - thế xấu thì không cho đi à

     - ớ… không, ý tôi đâu phải thế- tôi ngớ người

     - thôi khỏi, chiều đưa nhỏ L đi đi

     -… giận tôi gì à- tôi hạ giọng- chiều tôi đưa đi chơi bù nha

     - biết thế đi- sau đó nhỏ tắt máy luôn, haiz, con gái đúng là cái gì đấy luôn khiến cho người ta tìm tòi về nhưng chẳng bao giờ có thể hiểu thấu

  Lắc đầu ngao ngán, tôi lại nổ máy để về, chậc, dạo này nhỏ Tr cứ làm sao thế nhỉ, lúc nào cũng cáu gắt vô cơ, mà mình đã làm gì nên tội đâu

  Về nhà trong tâm trạng “không được vui”, thấy nhỏ L đang ngồi xem phim ở phòng khách, lặng lẽ đôi bàn chân để đứng ra phía sau người nhỏ. Tôi kề sát khuôn mặt mình vào cổ nhỏ, phả ra một làn hơi nhẹ, nhỏ quay lại 1 cách đột ngột khiến tôi không kịp tránh, à mà thì 2 mặt sát nhau, chỉ cách có hơn 3cm.

     - ưm…ưm- nhỏ kề môi tôi

  Và chuyện gì đến thì cũng phải đến, ban đầu nó chỉ là chạm môi, nhưng dần dần, nó trở thành 1 nụ hôn sâu đúng nghĩa, tôi không thể dời khỏi đôi môi nhỏ, hay đúng hơn tôi không muốn dời cái đôi môi ngọt ngào đấy, cái vị ngọt của 1 trái sơ-ri chin mọng chờ người đến hái.

     - khiếp, con trai mấy ông như nhau- nhỏ bĩu môi

     - ơ… thế… thế ai làm trước- tôi lung túng sau đó bám vịn được vào cái lý do mà tôi cho rằng nhỏ không thể cãi được

     - rồi rồi- nhỏ đỏ mặt, sau đó chạy thẳng lên tầng trên- cơm canh trong bếp cả rồi đấy, ăn xong tẹo lên gọi tôi để vào trông ông V nhé

.

.

.

     - oa oa, đẹp ghê luôn á, chụp chung với tụi tôi nè- nhỏ L kéo tay tôi đi khắp nơi

     - đợi tôi với- nhỏ Tr chạy theo, tay vẫn đang cầm 2 cây kẹo bông

     - bà háu ăn quá, nãy giờ ăn chưa đủ à- nhỏ L nhìn- à mà đưa tui 1 cây

     - xí, nãy ai chê cơ mà- nhỏ Tr bĩu môi

     - đâu có- nhỏ L huýt sao, đánh trống lảng

  Cũng bó tay với 2 nhỏ này, trẻ con đến thế là cùng, gọi cho bọn thằng Thắng rồi mà vẫn chưa thấy mặt 3 đứa nó đâu, haiz, cái bọn này. 2 nhỏ vẫn chí chóe nãy giờ để tranh giành cây kẹo bông, và lại 1 lần nữa 2 nhỏ lại làm khuấy đảo thể giới ảo… í lộn, thực tại chứ. Nhỏ Tr mặc chiếc áo pull hồng in hình hello kitty, nhỏ không để xõa tóc nữa mà để tóc đuôi ngựa trông rất năng động, đôi chân nhỏ tuy không dài nhưng được tô điểm bằng đôi giày búp bê với chiếc quần short ngắn làm cho bao đôi mắt hao mòn theo mỗi bước chân nhỏ đi. Còn nhỏ L thì… chẹp chẹp… cái này thì tôi không muốn kể lắm đâu, nhỏ mặc chiếc váy ngắn đi chơi khoe đôi chân dài, trắng không tì vết ( nghi vấn dùng omo ) mái tóc xõa xuống để phản chiếu lại từng tia nắng đang rơi trên mái tóc nhỏ, đôi mắt nhỏ vốn đã rất đẹp nay còn được trang bị thêm một cặp kính cận 0*, nói sao nhỉ, nếu không kiềm chế chắc tôi ăn hại cơm nhà nước hai mươi mấy năm nữa mất :v à mà chẳng phải chỉ riêng mình tôi nghĩ thế đâu chứ bao nhiêu thanh niên khác cũng đang nhìn 2 nhỏ bằng con mắt đầy mùi mắm tôm… không chỉ mấy thanh niên bị ế đâu, mấy ông có gấu cũng nhìn theo cũng đến khổ vì bị gấu ngồi bên cạnh tra tấn bằng nhiều biện pháp khác nhau

     - đi nhanh lên, đồ con rùa- nhỏ Tr chạy lại, ôm cánh tay tôi

  Đi cùng mấy nhỏ 1 đoạn nữa thì bọn thằng Thắng mới đến, đi cùng mấy nhỏ mà tôi bị mọi người chửi không khác 1 thằng sở khanh

     - ê cái đm, thằng kia sướng ha, 2 hot girl đi cùng nó liền, chả bù cho tao- thằng này nhìn qua tôi rồi nói cùng thằng bạn. Cái đậu -.- chắc nó gato với 2 nhỏ vì được đi cùng 1 hót văn boy như tôi :v

  Bọn thằng Thắng đến nơi thì lại làm ồn cả cái con đường vốn yên tĩnh trong công viên, bọn này sợ sự im lặng hay sao ấy nhỉ.

     - bao giờ thì chúng m thôi khủng bố sự im lặng đây- tôi quắc mắt

     - hì hì, quen tay rồi- thằng Thắng gãi đầu

  Nhỏ L nói nói gì đó với thằng Thắng sau đó 2 đứa chúng nó đi với nhau bỏ mặc tôi ở lại cùng nhỏ Tr

     - đi thôi- nhỏ Tr đỏ mặt sau khi con đường chỉ còn 2 đứa

  Im lặng thôi chứ chẳng dám nói gì, 2 đứa cứ thế lặng im trên con đường thơm nhẹ mùi hoa bằng lăng, mọi ngày đi cùng nhỏ mồm mép tôi nhanh lắm nhưng chả hiểu sao nay tôi lại im lặng quá

     - này, tôi có điều muốn nói- nhỏ mở lời trước phá vỡ đi bầu không khí im lặng hiện tại

     - à ừ, bà nói đi- tôi đứng lại

     - tôi… thích ông- nhỏ đỏ bừng mặt lên- tôi luôn bên ông với danh nghĩa là bạn thân nhưng…tôi không muốn giữ mãi ở trong lòng nữa

     - à thì…

     - không, đừng nói gì- nhỏ lấy ngón tay chặn môi tôi- kể từ lúc nhỏ L về, tôi dần như không còn bên ông để nói chuyện nhiều nữa- nhỏ Tr hạ giọng, nhìn lên bầu trời- tôi từng rất thích ông, tôi đa nghĩ ngày trước tôi sẽ không có cơ hội để bên ông cho đến khi nhỏ L đi, tôi tự cố để mình sớm bên ông trên danh nghĩa là người yêu nhưng tôi không làm được

     - tôi xin lỗi… tôi…- cổ họng tôi như đã nghẹn lại, sống mũi tôi đã cay, cay lắm rồi

  Nhỏ khóc nấc lên thành từng tiếng, 2 bờ vai nhỏ run lên, nhỏ bắt đầu chạy, nhỏ chạy thật nhanh. Tôi không thể đuổi được, chân tôi như đã đứng chôn lại ở 1 chỗ, lặng lẽ nhìn từng bước chân nhỏ đi ra khỏi cuộc sống của tôi...

    

                                              

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook