My life- my story

chap 23

  Cũng đã hơn 1 tuần kể từ ngày nhỏ Tr tỏ tình với tôi, cơ hội cuối cùng là 2 đứa đi chơi với nhau buổi cuối trước khi nhỏ chuyển học để sống cùng bố, hôm nay là ngày nhỏ ra sân bay rồi, chỉ còn hơn 2 tiếng nữa nhỏ sẽ rời khỏi VN để sống ở nơi đất khách quê người, 1 môi trường mới, một nơi học tập mới và… một người mới mà thực sự yêu nhỏ, hẳn là nhỏ đã ngoài sân bay, không biết có nên đi tiễn nhỏ không…

.

.

.

                             ( Quay lại thời điểm trước 1 ngày nhỏ đi )

     - đi chơi nốt ngày hôm nay rồi chúng mình vẫn sẽ là bạn nhé- nhỏ Tr cười, nhìn tôi bằng đôi mắt đẫm lệ chỉ chờ trực tuôn ra

     - mẹ à, con đưa nhỏ Tr đi chơi nhé- tôi nói vọng lên tầng trên- con sẽ trả nhỏ về đúng giờ

     - 2 đứa đi cẩn thận nhé- mẹ nhỏ Tr vẫn đang dọn đồ cho nhỏ

  Đưa nhỏ đi trên con cup50 cổ, vi vu qua từng cung đường quá đỗi quen thuộc, mỗi 1 đoạn là lại có 1 kí ức ùa về. Nhỏ đã ôm tôi chặt cứng từ lúc nào, đôi mắt nhỏ đã rớm lệ, từng giọt, từng giọt cứ thế tý tách rơi xuống vai tôi như những giọt mưa xuân

     - này, đừng khóc thế chứ- tôi nói nhỏ

     - hì, em đâu có khóc, chỉ là có con gì bay vào mắt thôi mà- nhỏ thay đổi cách xưng hô

     - xa nơi đây rồi, đừng quên nhau nhé, cũng đừng khóc nhè nhiều nữa, lúc bà khóc trông  không xinh đâu- dựng xe vào lề đường, tôi lau đi những giọt nước mắt đang vương vấn trên 2 gò má của nhỏ

     - hì hì, em sẽ cố mà, tuy rằng nơi ở mới không có anh nhưng… như thế có lẽ sẽ tốt hơn- nhỏ cố nhoẻn cười 1 nụ cười thật tươi

  Đưa nhỏ về hướng nhà thờ lớn trong dòng cảm xúc lẫn lộn, hì, cũng đã bao lâu rồi nhỉ, 12… không 13 năm rồi, chính tại trước cổng nhà thờ là nơi mà tôi lần đầu gặp nhỏ

     - còn nhớ ngày xưa ai đứng khóc nhè vì bị vỡ mất quả bóng bay không- tôi gửi xe ở 1 bãi đỗ quanh đấy, nắm tay nhỏ và cùng ngồi vào thềm cửa với 2 cây kem

     - sao không, từ đấy mới quen được cái người đáng ghét này mà- nhỏ Tr cười làm tôi tim tôi như thêm thắt lại

     - nói nghe nè, sang đấy rồi nhớ giữ gìn sức khỏe nha, bên đó lạnh lắm đấy, ăn kem cũng ít thôi, không phải không cấm là cứ ăn hoài đâu- tôi vừa nói vừa lau những vết kem còn dư lại trên khóe môi nhỏ

  Hết đi chơi ở nhà thờ, 2 đứa lại lượn về công viên Vị Xuyên, nói sao chứ nơi đây lại là 1 trong những nơi mà tôi thường xuyên đưa nhỏ đi nhất. Thật là vắng vẻ, buổi sáng do bận công việc nên chẳng có ai ngoài này cả, khung cảnh như nhường lại hết cho chúng tôi

     - nơi đây chứa đựng nhiều cảm xúc quá nhỉ- tôi khẽ nói để phá tan đi sự im lặng

     - đưa em về nội đi- nhỏ Tr nhìn qua tôi- lâu không về thăm nội rồi, em nhớ nội, với cả khi đi thì biết bao giờ mới gặp lại nột được- nhỏ ôm lấy tay tôi mà thủ thỉ

  Dù gì cũng chỉ mới hơn 8h, phóng xe lặng lẽ về nhà nội mà chẳng báo cho ai biết, nhỏ vẫn ôm tôi, vẫn là cái ôm quen thuộc mà dường như nó càng ngày càng xa tôi, không thể tin nổi là mới ngày nào quen nhau mà tôi lại sắp xa nhỏ, trong đầu tôi không khác lắm 1 cảnh quay phim tua chậm lại những kí ức từ bé tới giờ cùng nhỏ. Mới ngay nào nhỏ mới chỉ là con nhóc thấp tẹt, đen xì, thích khóc nhè vậy mà giờ đây đã trở thành 1 thiếu nữ xinh đẹp nhưng dường như có những thứ thứ mãi không thay đổi đó là cái tính hay khóc nhè và… cái hình ảnh của nhỏ trong tôi

     - con về rồi nội ơi- tôi phóng xe vào nhà sau hơn 1 tiếng ê mông

     - về rồi đấy à K, lâu lắm bố mẹ m chả về thăm t gì cả- ông nội vẫn ngồi trên chiếc ghế ghỗ ngoài hiên mà nghe đài, hai mắt còn đang lim dim

     - con chào ông- nhỏ Tr chạy ra phía nội tôi- con mới ghé chơi

     - cái Tr đấy hả, lâu lắm rồi mới về thăm ông là sao, cái con này, trước bé tý mà giờ xinh đáo để

     - con cảm ơn ông, mà bà đâu ông- nhỏ lon ton ngó vào trong

     - bà ra ngoài tý mới về- nội nói- mà 2 đứa đi chơi ở đâu thì tý về ăn cơm nhé

  Đưa nhỏ ra nhà thờ đổ, nơi mà tôi thích đến nhât mỗi lần về nhà nội, đi xe chỉ mất có 5p thôi nhưng nhỏ lại giở chứng muốn đi bộ. Nhỏ nói về mọi chuyện, từ bé đến giờ cho tôi nghe, càng nghe mà tim càng đau, càng nghe mà tim càng quặn thắt, giá như    trong tim tôi có khoảng trống cho nhỏ nhưng cái hình ảnh của “em” luôn xuất hiện mỗi lần tôi có ý nghĩ ấy.

  Và một nụ hôn nữa tôi lại diễn ra với tôi và nhỏ Tr, không dài nhưng đủ để cả 2 cảm nhận được tình cảm của nhau, không lãng mạn như bao cặp đôi khác trên phim trường và màn ảnh lớn, mà đây là nụ hôn nơi mà dòng nước mắt tuôn rơi

.

.

.

  Phóng con i8 về Hà Nội trong tâm trạng rối bời, bao cảm xúc, bao tâm trạng như lùa về trước mắt tôi, sống mũi đã rất cay, bỏ lại sau lưng cái tính cách mạnh mẽ của thằng đàn ông ( éo biết nói thế nào cho đúng ) nhường lại đấy là 1 bờ mi đỏ hoen, 1 tâm hồn đang gào thét từng giây.

  Sân bay Nội Bài đã ở ngay trước mắt, cố chen chúc vào dòng người để tìm được hình bong của nhỏ, niềm tin để tìm thấy nhỏ của tôi như đã vụt tắt khi nghe thông báo từ loa thông báo
     - chuyến bay… từ Việt Nam đến Pháp…- giọng nói ấy như mũi dao đang đâm thẳng vào nơi con tim đang rỉ máu, dẫu biết không thể đến được với nhau nhưng chúng ta vẫn mãi là… bạn tốt…

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook