Thằng hề của em

05

Chap này viết thô, nhưng sr em đang mệt viết vội, ai quan tâm thì thông cảm.

.

.

Đến giờ ra về thì bình thường, chợt nhớ ra một việc.

"Vào thăm mẹ bạn đi"

- ....

"Mình muốn gặp thôi"

- Ừm, mình cũng muốn thăm mẹ.

Đi vào thăm mẹ Yến, muốn gặp thử thôi, một người phụ nữ mạnh mẽ của một cô bé cũng mạnh mẽ.

Vào đến nơi thì là một cô với vẻ mặt khá hiền lành phúc hậu, nhưng có nét chịu đựng lao động. Và nhìn rất quen, chắc chắn là từng gặp rồi. Và chắc cô ấy cũng vậy, định nói gì đó khi thấy mình nhưng Yến đã giới thiệu trước.

- Mẹ, đây là Phát, bạn của con.

- Ừ. Lâu lắm mới thấy con khoe bạn với mẹ đó.

- Chào con.

- Bạn ý không nói được ạ.

- Ừ.

- Mẹ với Phát ở đây nhé, con đi mua cháo.

Yến đi khỏi.

- Con chào cô Vân.

- Vậy đúng là con rồi Phong.

- 3 năm rồi cô nhỉ? Chuyện nhà cô....

- Yến nó kể ư? Nó từ khi....

- Một năm trước con có nghe bố mẹ vào đây tìm cô chú nhưng không được.

- Trước đây cô chú đã chịu nhiều ơn từ bố mẹ con rồi, với lại.....

- Cô đừng nói vậy, ba mẹ con với cô chú như vậy mà.

- Ừ, họ với cô chú là bạn tốt lắm, họ giúp cô chú quá nhiều, nhưng cô thấy xấu hổ không dám gặp bố mẹ con.

- Bố mẹ con vẫn mong tin cô lắm đó. Biết cô làm vậy chắc họ buồn lắm.

- Cô....

- Cô ít nhất phải nghĩ cho Yến và Huy chứ.

- Tại cô chú mà hai đứa nó khổ.

- Còn bệnh của cô sao rồi?

- Hết cách rồi, nếu muốn chữa phải tốn rất nhiều tiền. Cô chỉ là gánh nặng cho con Yến thôi.

- Con giờ thay mặt ba mẹ con....

- Cô mang ơn họ đủ rồi.

- Không, con cho vay. Cô phải khoẻ lại, một cô Vân khoẻ mạnh yêu đời như xưa để gặp bố mẹ con. Rồi cô phải làm lại, cô mạnh mẽ mà nuôi Yến và Huy, rồi trả nợ con này.@@

- Con giống hệt họ.

- Mà cô giữ bí mật giúp con, coi như ta không quen nhé.

- Với con gái cô?

- Vậy cô bé ngày xưa con hay ghẹo cho khóc nhè giờ lại đáng nể vậy.

- Còn con, trưởng thành rất nhiều với ngày trước đó.

- Vậy giờ con cho cô vay tiền, khoẻ lại con sẽ cho vay thêm vốn, rồi cô phải kiếm việc làm ăn mà trả nợ con mà để hết mặc cảm rồi gặp bố mẹ con.

- Cô sẽ cố gắng.

- Còn Yến và Huy thì như em con rồi, con sẽ chăm sóc cho hai đứa.

- Làm con rể cô hả?@@

- Cái đấy thì nếu cần con sẽ xin phép sau.@@

- Cha bố anh.

- Mà chuyện học hành của Yến.

- Vậy con là người giúp nó đi học?

- Hì vâng. Con trước là do nể sự cố gắng của Yến, còn giò là vì em gái.@@

- Cô chú đã nợ bố mẹ con, giờ lại nợ con nữa rồi.

- Vậy cô càng phải mau khỏi nữa chứ.

- Ừ, còn hai đứa, chăm sóc giúp cô.

- Vâng.

Dải đất VN vẫn quá nhỏ bé, cô Vân và chú Vũ ngày xưa rất thân với bố mẹ mình, làm ăn khấm khá, vậy mà giờ đây lại gặp cô trong hoàn cảnh này. Cả Yến nữa từ khi rời quê vào đây cùng bố mẹ mới chỉ 6 tuổi, vẫn bị mình trêu cho khóc suốt mà bây giờ như vậy. Chợt nhớ ra.

- Ngày trước con tưởng cô chú cùng cả cô chú L,T(bố mẹ nhỏ tuýp)??

- Chuyện dài lắm.

- Sao ạ?

- Thì cả hai bên không ưa nhau lắm.

- Dạ.

- Mà bí mật nha cô, con câm đó.@@

- Ừ.

Vừa lúc ấy thì nhỏ Yến về.

Đưa cô mảnh giấy."Cô cứ xem lại tiền viện phí tri phí đi, con sẽ xử lý. Số điên thoại con đây. 016xxxxxxxx Nhớ chuyện hai cô cháu mình nói đấy"

Xong hai đứa về, tạt qua làm tạm xuất cơm rồi về đi làm.

Chiều đi làm nốt rồi thông báo ông Lâm xin nghỉ ca chiều để học thêm từ Yến.

Còn lại mọi việc đều bình thường ngoài việc có mấy thằng theo mình lúc đi về, nhưng đợi mãi chả thấy manh động gì. Về uống thuốc ngủ và cố ngủ sớm để mai còn đi học mà.

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook