Cuộc sống của một thằng giả nghèo

Đến Trường

Vừa bước ra thì ôi bà vú quý hóa đang ở trước mặt. - Cậu chủ xuống ăn sáng ạ - Chút con ăn sau. Mà có chuyện gì ngoài thế vú - tôi cũng không biết nữa cậu ạ - Vâng để con ra xem xíu. Nói xong nó ra ngoài thì thấy hàng bảo vệ trước mặt rồi. Thấy nó ra thì anh Khiêm đội trưởng bảo vệ tới. - Chào cậu chủ. - Anh à có chuyện gì thế. - Ông chủ đưa quà đến ạ - Ừ để em ra xem. Nó bước ra cổng thì thấy có rất nhiều hàng xóm xung quanh đang bàn tán gì đó. Người thì nói nó là một xã hội đen. Kẻ lại bảo là con của một Đại Gia. Có kẻ còn bảo nó là ca sĩ nổi tiếng gì đó nữa chứ... Đúng là miệng đời. Nhìn một hồi thì nó thấy chiếc container to đùng đang mở cửa, ôi chiếc lamborgini aventador quý báu của nó với có con bull nữa chứ ( con này tầm 45k đen trắng cực ngầu ) thấy nó con bull nhảy xồm tới lấy lưỡi liếm tay chủ. Mấy người xung quanh thấy con này ai mà chẳng sợ. Rồi nó đến trước mấy người hàng xóm - Cháu mới về đây mở bữa tiệt nhỏ mời mấy cô mai đến dự ạ - Chào cậu mai chúng tôi sẽ tới - Vâng chào mấy cô. Rồi nó lấy chìa khóa lên con lambor đi lượn không quên nói với anh Khiêm đem con bull vào nhà. Nó vừa rời đi thì có mấy chiếc xe đi theo nó ( bảo vệ ) Trước tiên nó đến rồi ngôi trường để nhập học cơ mà thế này không ổn, nó muốn giả nghèo mà cho nên nó đến quán cafe mà bố nó bảo làm chủ. Trên đường đi có lắm người bàn tán về chiếc xe nó đi, còn có người lấy đth quay video nữa. Đến quán ờ quán cũng được đấy chứ 2 tầng khá lớn nữa với lại nằm gần trường nó học. Vào quán thì mọi con mắt đổ xô vào nó , cũng phải thôi một thằng đi lambor cực đẹp trai với màu tóc bạch kim thì ai không nhìn chứ, mấy cô gái còn chết mê chết mệt ấy chứ. Nó tiến thẳng đến quầy xung quanh là những lời bình phẩm mà nó cảm thấy quen thuộc. Một cô gái chừng 20 tuổi đến hỏi - em là Nam phải không - Vâng chị là... - Chị là Hương chị họ của em, chú bảo chị đến đây chờ em đến. - Vậy giờ chị làm quản lý giúp em được không - Được nhưng mà quán này... - Vậy chị làm quản lý nhé....em đến đây xem quán thôi. Nó cắt ngang lời chị. - Ờ vậy được - Cảm ơn chị nhá. Nói sơ bà chị này nhìn cũng dễ thương, vòng nào ra vòng đấy cả. Đôi mắt xanh ( Người lai mà ) nhìn hút hồn.Rồi nó ra tám với ông bảo vệ, ông này nói chuyện hài lắm. Ngồi chút rồi nó ra mượn xe ổng, Trên chiếc dream cà tàng nó vít ga chạy đến chợ gần đó mua bộ quần áo rồi nó mua thêm tóc giả với đôi kính cận nữa. Trở lại quán, nó vào thay áo quần rồi đi ra ôii đéo phải là thằng Nam nữa rồi... Xong rồi nó lại mượn xe ông bảo vệ quán đến trường... Nó đến trường đúng lúc trường ra chơi, Đi thẳng môkt mạch đến phòng hiệu trưởng đá cửa rồi bước vào. - Cậu kia vào đây làm gì mà không gõ cửa - Em đến đây xin nhập học - Họ tên cậu đi - Trần Tuấn Nam - Để xem Trần Tuấn Nam ở đâu... đây rồi Trần Tuấn Nam con của... ơ ơ cậu là trần Tuấn Nam ạ - Vâng là em. Nói rồi nó bỏ tóc giả với kính cận ra - A ơ xin lỗi cậu, tôi không biết cậu tha lỗi cho tôi. - Thầy đừng nói với ai về em nhá cứ coi em là học sinh bình thường đi. Rồi nó mang kích với tóc vào. - Cậu chờ chút để tôi gọi cô giáo tới ạ - Thầy cứ xưng hô bình thuờng đi Các thím đang thắc mắc sao ông hiệu trường ngôi trường lớn đến thế mà lại sợ nó không vì ba nó là một và chú nó là Đại tá CAND Tp HCM, Bác nó là một lão đại két tiếng trong thế giới ngầm mà bảo sao ổng không sợ chứ. Nói chuyện một lúc thì cô chủ nhiệm của nó đến và ôi thật bất ngờ... Lại gặp nữa rồi

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook