Cuộc sống của một thằng giả nghèo

Trở Về Cuộc Sống Hiện Tại

Ngọt lắm những lúc Em nắm đôi tay Và hứa sẽ mãi Yêu chỉ anh thôi Từ khi em qua nơi này Lòng Anh thấy vui biết mấyy ( Đếm Ngày Xa Em ) Nhạc chuông nó rung lên lúc nó đang nằm trên phòng trọ. - Gì thế mẹ. Nó bắt máy, thì ra là mẹ nó gọi. - Mày coi sắp xếp cho tao một phòng. Mẹ nó nói trong điện thoại - Ơ làm gì, mẹ lên chơi với con à. - Lên cái đầu mày, bạn thân của tao đi nước ngoài gửi con gái cho tao chăm sóc giúp, tao muốn nó lên đi học với mày. Khổ nó rồi đây - Thế nhỏ đó lớn chưa mẹ. - Bằng tuổi mày, mà mày hỏi làm gì thế. - À cho mẹ cháu bế ấy mà. - Nó mà có gì mày chết với tao, ngày mai nó lên đấy coi chuẩn bị đi - Ơ ơ nhưng mà... mẹ... Tút...tút... tút. Haizz xinh thì được chứ gặp cá xấu với bốn mắt thì chết cmn luôn-nó thầm nghĩ. Trả nhà cho bà chủ rồi nó bảo mấy anh bảo vệ dọn đồ đạt về nhà luôn. Nó lên chiếc dream vít ga chạy đến quán. đù dạo này quán đông vãi toàn tụi học xinh, sinh viên đến uống là chủ yếu. Giờ quán mỗi tháng lời đến 20tr nó đưa bà Hương 10tr còn nó lấy hết, có thâng còn lời đến 30tr cơ, cuộc đời sướng quá đi mà. Vào quán nó đi thẳng đến quầy, có rất nhiều người nhìn nó bằng nữa con mắt vì sao ư đơn giãn một thằng nghèo mà lại đi vào quán cafe sang trọng thì ai chả nhìn. Nó gọi một nhân viên kêu chị Hương ra thì một thanh niên rất lịch cmn sự ra nói nó - Thằng nhà nghèo mà lại vào quán thế này à, Bảo vệ đâu rồi - Thằng này là ai thế. Nó quay qua hỏi con nhân viên. - Dạ chị hương đi vắng nên nhờ anh này trông quán giúp. Con nhân viên trả lời - Này cô kia không làm việc lại đứng đây tám chuyện à, muốn nghĩ việc hả. Vâng hính là thằng khí đó lên tiếng - Em đi làm việc đi. Rồi nó quay qua thằng bố láo kia. - Xin hỏi anh làm gì ở đây. Nó hỏi - Như mày mà cũng hỏi tao à, tao là quản lý ở đây đó, sao được chưa. - Ồ chào anh quản lý nhá. Nó nói đểu - Sao giờ cút được chưa. - Có chuyện gì thế anh Phong. Bà Hương từ ngoài đi vào. - À cái thằng này đến đây không có tiền uống cafe anh đuổi hoài mà nó không chịu đi. Thằng đó vừa nói vừa chỉ vào nó, bà Hương nhìn sang nó nhăn mặt. - Nam à đến đây lúc nào thế. - Em không muốn cái này diễn ra thêm một lần nữa, chị đang quen nó thì nên xem lại nó Giả tạo lắm. Nó nói nhỏ với bà Hương rồi quay qua thằng đó - Xin mời anh quản lý ra khỏi quán nhé. Nó đểu - Mẹ mày là gì nói giọng đó với tao. Rồi thằng đó chụp cổ áo nó. - Thôi đi anh phong, anh về trước đi, chút em nói chuyện sau. Thằng đó về nó cũng chào chị Hương rồi về luôn. - Chị xin lỗi chuyện lúc nãy. - Không sao, thôi em về đây. - Ừ về cẩn thận. Nó ra đến cửa thì đám bảo vệ hỏi - Cậu chủ không sao chứ - Sao lúc nãy không vào bảo vệ giờ ở đây hỏi có sao không. - Lúc nãy Cậu Chủ có cho chúng tôi vào đâu. À ừ quên mất là nó không cho mấy tên bảo vệ vào. - Thôi về nào. Vừa về nhà thì mẹ nó điện - Gì thế mẹ. Nó trả lời trong điện thoại - Ra đón con bé kìa mày. - Ủa sao nhanh thế. - Kệ mày nhanh đi, con bé sắp tới rồi. Nó lại lật đật ra sân bay hết 30 phút. Đứng trước cửa một thì tự tán đầu mình phát, má quên hỏi mẹ con nhỏ đó như thế nào thì sao mà đón. Lấy điện thoại ra điện mẹ thì ôi thôi rồi một con bé người Tây trở thành tâm điểm của mọi người, cặp mắt xanh hút hồn với làn da trắng không tì vết đôi môi thì... không tả nữa nhà có con nít hehe. - Có gì không mày. Mẹ nó bắt máy - À con bé kia người Tây phải không mẹ. Nó hỏi trong hồi hộp - Tây cái đầu mày, nó vừa ra cửa 1 đấy, tao đưa số điện thoại mày cho nó đấy chút nó gọi cho. Thất vọng tràn cmn trề đéo phải em người Tây kia. - Dạ thôi nhé mẹ. Nó cúp máy luôn, tính bỏ điện thoại vào túi thì có số lạ gọi, chắc là em nó đây phải troll phát. - Alo cửa hàng mua bán quan tài xin nghe ạ. - Ơ quan tài gì đây, xin lỗi nhầm số ạ. Ôi giọng nói ngọt ngào vãi cả nhái - Đùa chút thôi bạn là Phương phải không. - Dạ anh là Nam ạ. Anh em cơ à cũng được - Ừ em đang ở đâu. Nó xưng anh em luôn free mà - Dạ ở cổng. - Em đi thẳng ra đi thấy cái thằng xấu xấu đang nghe điện thoại là anh đấy. Lúc sau có con nhỏ đến phía nó, nó thấy nhỏ thì ngớ cmn người xinh hơn cả em Tây kia nữa. Mái tóc màu hạt dẽ ngan vai, làn da trắng hồng duyên dáng, đôi mắt tròn có màu tím hút hồn do biến đổi gen thì phải, khuôn mặt hình trái xoan nói chung là cực xinh. Hút hồn nó luôn mới ghê chứ - Này anh, anh ơi. - À à về thôi em. Rồi nó tỏ ra galang kéo vali em nó đi luôn ra bãi xe.Đứng trước chiếc dream em nó hỏi - Đi xe này à anh - Sao không được à - Được chứ nhưng còn vali kia - Đặt trước xe cũng được mà - Vậy thì Let Go nào anh Nói vậy thôi chứ nó gọi anh bảo vệ lấy vali lên chiếc KIA rồi nó cùng em lượn trên con dream về nhà. Đứng trước nhà ẻm mới bảo - Em biết anh không bình thường mà - Hả sao biết. - Mẹ anh đưa hình anh cho em xem mà hihi. Nói rồi ẻm đưa tay lấy tóc giả của nó xuống bỏ luôn cả cặp kính ra lộ một mái tóc bạch kim với khuôn mặt phải nói là cực kì đẹp trai hơn cả trai Hàn luôn ấy chứ chả đùa. - Ố ồ không ngờ ngoài đời anh đẹp trai thật. - Thôi vào nhà. Rồi nó cùng ẻm vào nhà. Nó đưa ẻm lên phòng rồi, lúc sau nó gọi ẻm xuống ăn cơm rồi ngủ luôn để mai đưa ẻm đến trường. * không biết mai sẽ sảy ra chuyện gì đây. Vì ở trường ngoài cô Ánh với Thầy hiệu trưởng thì làm gì có ai biết mặt nó chứ. Với lại nó thì con gái chết mệt rồi còn ẻm thì sao chắc trai ở trường chết hết luôn quá ~ nó thầm nghĩ. Thôi mai thì để mai tính nó đi ngủ luôn. ☆ Ngày mai có nhiều điều ngạc nhiên lắm đây ☆

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook