Cuộc sống của một thằng giả nghèo

Chà! Back nào

Đang vi vu với Quỳnh trên đường về thì tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh ..... ơ nhầm tôi thấy con chó với con mèo cắn nhau rất chi là gây cấn ..... ơ đm nhầm nữa thật ra là tôi thấy em, có hoa mắt không nhỉ, giờ em phải đang ở bên Mỹ ấy chứ, lại màu tóc  trước nữa nên thôi, bỏ bỏ đi người giống người là chuyện thường. 

- Ê này, nghe nói cô giáo chủ nhiệm lớp ông đẹp lắm hả ?. Nhỏ Quỳnh bỗng nhiên hỏi tôi

- Cũng bình thường.

- Ông có quen gì với cô giáo mới phải không.

- Sao bà biết hay thế. Tôi ngạc nhiên

- Trời tui mà, cập nhập tin tức nhanh lắm, kể nghe, quen biết sao. Nhỏ tò mò

- À, lúc trước ô sin nhà tui ấy mà. Tôi troll

- Gì, cô giáo mà ô sin nhà ông á.

- Chứ sao, không tin à.

- Ô sin thật á hả. Lúc đó mặt nhỏ như này, còn tôi như này.

- Ừ thì thật, mệt quá hỏi hoài.

- Ngạc nhiên thật đó. Lúc đó mặt nhỏ như này, còn tôi như này.

- Tin người vler. Tôi vặn nhỏ amply hết mức có thế. 

- Nè nói gì đó. 

- Có nói gì đâu, nghe nhầm rồi. 

- Này thì vler, này thì nghe nhầm. Vừa nói nhỏ vừa nhéo thốn bỏ tía luôn.Công nhận tai nhỏ thính như tai chó luôn.

Và sau đó là màn về nhà của 2 đứa. Kết thúc ngày hôm đi không có gì đặc biệt cả nên bỏ qua.

ĐẾN HÔM SAU thì :

Cô Ánh lại vào lớp và lần này là:

- Các em im lặng nào, hôm nay lớp ta có thêm 1 bạn mới.

- Bạn gái hay bạn trai cô. Xóm nhà lá

- Bạn Đẹp hay bạn xấu cô. Xóm nhà lầu

Bỏ qua tất cả cô đưa một bạn gái vào và lần này hoa mắt lần 2.

- Oa oa, tui cảm thấy hạnh phúc khi học lớp này. HS 1

- Tao bắt đầu cảm thấy yêu lớp rồi đấy. HS 2

Ủa đó không phải cô gái thấy hôm qua trên đường đi học về sao, giống em một cách không diễn tả được, nếu màu tóc tím đen kia chuyển thành màu tóc hạt dẻ với không mang cặp kính nobita thì tôi chắc đó là em rồi.

- Em giới thiệu về mình đi. 

- Chào mấy bạn, mình là Thảo Phương, mới chuyển về đây, xin mọi người giúp đỡ thêm. 

Gì Phương à nhưng sao lại Thảo Phương mà không phải là Yên Phương,

- Em muốn ngồi chỗ nào ?.

Cô ta, người con gái đặc biệt nhất giống em đến 90% kia, chẳng nói chẳng rằng đi thẳng xuống phía tôi.

 

- Chuyển lại đây ngồi nhé !

 

Tôi cau mày,sao lại có một người con gái đứng trước mặt thằng con trai xin ngồi trong khi còn bao nhiêu chỗ trống, nhưng phép lịch sự tôi không từ chối.

 

Nàng thản nhiên dọn dẹp sách vở của tôi qua một bên rồi ngồi xuống.

 

- Biết sao lại tôi muốn ngồi đây không? - Tôi còn chưa kịp lắc đầu thì nàng tiếp.

- Vì tôi thích. Tôi biết thêm cái tính tình của nàng hơi khác với em.

 

Sao lại có một con người kì quái hết mức như vậy? Xin lại ngồi gần....vì thích. Hay là thấy tôi đẹp trai nhỉ ?

 

Có lẽ ấn tượng nhất của tôi về nàng là nét chữ,nó đẹp và tròn trịa, cũng có phần hao hao giống chữ em lắm. Nhưng còn tôi...lại sở hữu một nét chữ của các"ông đồ".

Cả Tiết đó tôi cứ suy nghĩ mãi. Có phải là em không ?. Cứ chờ đợi chaper tiếp theo, không lâu đâu, nhanh thôi

 

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook