BỒ CÔNG ANH GÃY CÁNH

3 chấm

Lời đầu của chập này e muốn xin lỗi mấy cụ vì 10 ngày nay nói ra chập cho mấy bác mà không có chậpmail

Hôm nay rảnh nên lên viết chập này,anh em đọc rồi cmt nhanh e trã lời ngay cho có không khí giao lưu..hiện tại thì em đang đi kiến tập từ thứ 2 rồi,kiến tập 3 tuần.mấy bác thì cứ bảo em drop lâu nay vì bị lùng info.có bác bảo là nói xạo quá nên sợ anh em chửi ko dám viết nữa.nói quài cũng vậy,bác nào viết truyện rồi đứng ra nói 1 lời công bằng giúp em,còn lí do e drop lâu vậy vì nhà em có chuyện.

Từ lúc em dừng đến giờ cũng mấy tháng rồi,trước bữa e dừng truyện 1 hôm thì chuyện tưởng như 1 giấc mơ lại đến với em mấy cụ ạ.em còn nhớ rất rõ hôm đó em đang học ở trường.nhà học c2 đại học cần thơ,đang vật vờ ngủ vì chán thì điện thoại em run è è.,,,lúc đó khoảng 2h30p.em núp xuống bàn nghe vì đt của mẹ

-alo..alo..con nghe mẹ ơi

-mày đang đâu đó con...(giọng run run)

-con đang học,có gì tí về con đt lại cho

em vừa nói xong thì ngốc đầu lên tắt máy vì thầy xuống.lúc đó em cũng ko suy nghĩ gì đâu.vì lâu lâu mẹ điện thoại cũng bình thường.

-è.....è.....è.....đt lại run...tự dưng lúc đó em thấy lạnh sống lưng.cảm giác đéo biết sao.

-con nghe mẹ...

em khum xuống lần nữa.

-mai m có học không

-có mẹ

-mai xịn nghĩ đc không

-có chuyện gì vậy mẹ,nói đi,sao nhấp nhấp vậy,,,,,,

-mẹ 7 m mất rồi,,hjc,

-....

-m có đó không con

tự nhiên tai e ù ù.nói thế nào ta,lồng ngực quặn thắt,chắc mẹ nói đùa.

-mẹ giỡn gì vậy,

-mất lúc nãy rồi,bị tay nạn ở cầu rạch miễu ,giờ chưa chỡ về,mai m xin nghĩ bữa đi.về nhìn gặp 7 m lần cuối.

-tút..tút......

cái gì vậy,,lúc đó em chỉ biết suy nghĩ được 1 câu là cái gì đang xảy ra vậy.mẹ 7 em là cô 7 em.nhà sát vách nhà em.thương em cực kì,em thi đậu đại học bã vui như con bã đậu vậy,mua 2 con vịt ăn mừng cho em,có gì ăn cũng cho em,ngày em lên cần thơ,mẹ cho 2tr,7 cho 500k.1 túi khô ,1 hộp cafe quét cúp,với mấy hũ cá mồi,với em 7 như mẹ 2 của em vậy,mỗi lần mẹ em gửi đồ ăn len cho em là đều có phần của bã....vậy mà.....

-DUY...m sao vậy....

thằng Cường hỏi em.

-hjc,,,,

em quẹt nước mắt....phải nói cái mất mát này quá lớn.nhớ ngày nào,,,vậy mà,,,,em không tin,,không tin......không tin,,,,đến bây giờ nhắc lại em vẫn khóc.em hèn vc anh em nhĩ.em không phải cái gì cũng đem lên mạng than vãn,nên em ko nói,em kễ lễ.

đứng dậy trong sự ngạc nhiên của mọi người,vì đây là lần đầu tiên em rớt nước mắt ở chỗ đông người như vậy,e lên xin thầy về vì lí do không được khỏe,thầy thấy em vậy nên cũng cho em về mà không nói tiếng nào.về đén phòng,quăng bbalo dô góc tường,tự nhiên em khụy xuống.yếu đuối vcc.e vựt dậy với suy nghĩ là mẹ chỉ giỡn thôi,giỡn thôi,chỉ là giỡn thôi.....e ngồi dậy quơ mấy bộ đồ bỏ dô balo.rồi ra về,gọi đt cho ông chủ xin chiều nghĩ vì nhà có việc,ghé cây xăng dưới chân cầu cần thơ đỗ 50k xăng,chạy lên dốc càu mà gió xé ầm ầm.cởi con wave ghẻ mà đề 70k chạy thì như máy cày.trong đầu em lúc đó rối như mạng nhện,chạy mà đéo biết trời đất gì,chỉ muốn về nhà thật nhanh,mấy lần xém bem xe tải.giờ viết ra đây mới nhớ lại,thấy sợ vcc,

Vừa qua phà đình khao em ghé dô mua 1 trái sầu riêng 145k ko bớt 1k,vì 7 em thích ăn sầu riêng lắm.em chạy qua phà tân phú cho nhanh mà đợi phà lâu vãi đái.vừa qua phà đường vắng nên em kéo siết.đéo có mưa đâu.chạy nhanh quá nên nước mắt rơi lã chã,không biết tại gió hay gì nữa.đến khi chịu hết nôi em mới dừng lại la 1 cái cho thiệt đã,lúc đó là ở phú túc hay gì đó.ngta nhin em kiểu đúng điên luôn.thôi kệ mẹ họ,đó giờ em làm gì là đéo bao giờ ngại ng khác nói,chỉ cần không phạm pháp thì cứ triển thôi.

và cứ thế em băng vèo vèo về nhà,trời thì tối mà đèn xe thì như lol,em tự trấn an,ko sao,ko sao,,,,,,ko sao,,,,,ko,,,sao đâu,,,,đáp xe qua ủy ban thì tới nhà em...vẫn cái ruộng trước của nhà 7...mà sao hôm nay đông lạ thường,,,,xe đâu nhiều vậy....sao ng ta dựng rạp chi vậy ta....tim em đau thắt,quặn thành từng cơn.e chạy dô nhà lúc đó 6h hơn,không khí ko còn náo nhiệt như lúc trước nữa.ko còn ai mừng em nữa.chỉ nghe tiieeng khóc thôi.em để xxe đó,chào nội cái rồi chạy qua nhà 7.....dượng 7 thấy em thì ra ôm em.mắt 7 đỏ hoe,dượng 7 cũng bị tai nạn chụng nhưng mai mắn không  sao,cô 7 cũng đem về rồi,,,,em dô nhìn 7 cái...mọi người khóc rất nhiều bên giường,,,,7 mất mà không dc nguyên vẹn....e nghẹn lòng,....cô gắng cầm nước mất.....lặng lẽ xuống sau nhà,chào mọi người....rồi dô bếp...ngồi bên đóngg lá dừa ngày nào còn núp cho cô 7 đi kiếm lôi ra.mà giờ không còn nữa,,,,em khụy xuống khóc nức nỡ,,,,..khóc thành tiếng,,.....cô 10 xuống thấy em vậy....2 cô cháu ôm nhau khóc như 2 đứa con nít vậy......

phần còn của đám tang em tua,vì cũng không muốn nhắc lại,chỉ có nổi trội là đêm sau đó.ông kia nhậu xong quậy,đuổi quài không về,rồi chửi bới,người lớn thấy thì khuyên khuyên kéo kéo thôi,em cũng kệ,,,đc 1 tí thì quá đáng lắm nên em ra lôi ổng sền xệch ra lộ,ổng xô em nhưng ko dc,ổng cầm đá chội em trúng trán,chảy máu,thằng đông thấy vậy mới ôm cái bàn cafe của ông gõ mõ đập ổng cái,cái ghế ko bể mà ổng té xĩu.thôi thì kệ mẹ.

HÔM ĐÓ NGÀY......THÁNG 3 NĂM 2017 MẤT MÁT CỦA BỒ CÔNG ANH GÃY CÁNH

hôm nay em viết vậy rồi nên e biết 100% anh em có người biết em,cũng có ng gửi link truyện dô face em rồi,cuộc sống của em có sau em nói vậy,không bao giờ sống sai với ai bao giờ.anh em ủng hộ em cám ơn,

còn mấy bác nói em học sư phạm mà viết trẻ trâu,chửi tục,nói vậy thì em xin lỗi nhé,em không theo khuôn khổ,sống mà cái gì cũng khuông khỗ thì nhàm,traaru trẩu 1 tí cho em xôm tụ,,với ng lớn phụ nữ mang thai và trẽ em dưới 18 tuối em vẫn lịch sự và ngoan ngoãn.

chào anh em.....mai hay mốt gì em ra chập hiện tại...mong phản hồi của mấy dâm thủ.....

 

Like để cập nhật truyện hay hàng ngày

- Hãy ĐĂNG KÝ để lưu truyện, nhận thông báo khi có truyện mới, bình luận....
- Về TRANG CHỦ để đọc nhiều truyện hay hơn
- Nhấn "THÍCH" bên dưới (không cần đăng ký) để ủng hộ truyện

Bình luận bằng tài khoản F17voz

Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.

Bình luận qua Facebook